Chương 163: Bóng Ma Của Cái Lạnh

Màn sương trắng nuốt chửng lấy chiếc xích lô ngay từ khúc cua đầu tiên. Nhiệt độ tụt dốc không phanh. Ở Đà Nẵng nắng gió là thế, mà vừa chớm chân đèo, cái lạnh đã thấu xương tủy. Đây không phải cái lạnh của mùa đông xứ Bắc, mà là cái lạnh của tử khí.
Chiếc xích lô 'Mầm Thép' bắt đầu phủ một lớp băng mỏng. Những khớp nối kim loại kêu rắc rắc, co lại vì nhiệt độ thấp. Tuấn nghiến răng, anh phải liên tục kích hoạt năng lượng 'Mầm Thép' để giữ nhiệt cho động cơ và cho Lan.
"Lan, em ổn không?" Tuấn hỏi, hơi thở phả ra khói đặc.
Lan co ro trong chiếc chăn được dệt từ xơ dừa và tơ sen. "Em... em buồn ngủ quá... Đất ở đây... ngủ sâu lắm."
Đó là sự nguy hiểm của Hải Vân Quan lúc này. Cơn Mộng Du Trong Tuyết. Màn sương chứa đựng một loại bào tử nấm băng giá, khiến con người ta rơi vào giấc ngủ vĩnh hằng êm ái.
Dọc đường đi, họ thấy những chiếc xe tải, xe máy nằm rải rác. Bên trong, những người lái xe ngồi im lìm, da dẻ trắng bệch, trên môi vẫn còn vương nụ cười hạnh phúc. Họ đã chết cóng trong khi mơ những giấc mơ đẹp nhất. Họ đã trở thành những bức tượng băng vĩnh cửu canh giữ con đèo.
Khi lên đến đỉnh đèo, nơi cổng thành cổ Hải Vân Quan – "Thiên Hạ Đệ Nhất Hùng Quan" đứng sừng sững, sương mù dày đặc đến mức Tuấn không còn nhìn thấy mũi xe.
Bỗng nhiên, một tiếng gầm trầm đục vang lên. Không phải tiếng hổ, không phải tiếng bom.
Đó là tiếng của Đá.
Cánh cổng gạch cổ kính, rêu phong, bỗng nhiên đóng lại. Một bức tường băng dày cả mét dựng lên ngay giữa vòm cổng, chặn đứng lối sang Thừa Thiên Huế.
Và từ trong bức tường băng đó, một hình bóng khổng lồ bước ra.
Đó là một Ông Hổ Trắng. Nhưng nó không có xương thịt. Nó được tạo thành từ sương mù và băng tuyết nén chặt. Đôi mắt nó là hai hố đen sâu thẳm, hút hết mọi ánh sáng.
Nó là Thần Giữ Cửa.
"Kẻ nào mang 'lửa' đến đất Thần Kinh?" Một giọng nói vang vọng trong đầu Tuấn, lạnh lẽo và uy nghiêm.
Tuấn bước xuống xe, chân đạp lên lớp băng trơn trượt. "Tôi là Tuấn. Tôi mang hy vọng, không mang lửa chiến tranh."
Con Hổ Trắng gầm lên, một luồng hơi lạnh tuyệt đối phóng ra.
"XOẸT!"
Tuấn giơ tay trái lên đỡ. Cánh tay thép của anh ngay lập tức bị đóng băng, cứng đờ, mất cảm giác. Cái lạnh này... nó phong ấn cả kim loại.
"Lửa của ngươi quá trần tục," giọng nói lại vang lên. "Huế không cần lửa nóng. Huế cần sự tĩnh lặng. Quay về đi."
Tuấn hiểu ra. Vùng đất phía Bắc đèo này đã chọn cách tự cô lập để tránh đại dịch. Họ dùng cái lạnh để đóng băng mọi vi khuẩn, mọi sự xâm nhập.
"Lan!" Tuấn hét lên, không quay đầu lại. "Đánh thức nó! Đừng dùng lửa! Dùng 'Hương'!"
Lan, đang lơ mơ ngủ, nghe tiếng gọi của Tuấn như một gáo nước lạnh tạt vào mặt. Cô bừng tỉnh. Cô nhìn con Hổ Băng, nhìn cánh cổng đóng kín.
Cô không tạo ra cây cối. Ở nhiệt độ này, cây sẽ chết.
Cô nhớ về Hội An. Cô nhớ về mùi hương trầm mặc.
Lan thò tay vào túi áo, lấy ra một nắm hạt giống đặc biệt cô nhặt được ở những ngôi chùa cổ. Hạt Sen Tịnh Đế.
Cô ném những hạt sen vào luồng hơi lạnh của con hổ.
"Nở hoa đi... trong tuyết trắng."
Năng lực 'Mầm Xanh' của cô không kích thích sự sinh trưởng bùng nổ, mà kích thích sự thanh tịnh.
Những hạt sen chạm vào băng tuyết, không bị đông cứng, mà hút lấy cái lạnh đó. Chúng nảy mầm ngay trên mình con Hổ Băng. Những bông sen trắng muốt, tinh khiết nở bung ra, tỏa ra một mùi hương dìu dịu, ấm áp của trà, của trầm, của sự an nhiên.
Con Hổ Trắng khựng lại. Mùi hương này... là mùi của Cố Đô.
Lớp băng trên người nó tan chảy, không phải thành nước, mà hóa thành sương khói bay lên trời. Bức tường băng chặn cổng Hải Vân Quan từ từ nứt ra, rồi tan biến, để lộ con đường đèo uốn lượn dẫn xuống Lăng Cô xanh biếc.
"Được phép..." Tiếng vọng cuối cùng tan vào gió.
Họ đã vượt qua "Cổng Trời". Không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu văn hóa của vùng đất bên kia đèo.