Chương 164: Giấc Ngủ Của Rùa Đá

Vừa xuống hết đèo Phước Tượng, trời đổ mưa.
Mưa Huế. Dai dẳng, buồn thảm và trắng trời trắng đất. Nhưng cơn mưa này lạ lắm. Nước mưa không mặn, không chua, mà có vị ngọt lợ và mùi thơm thoang thoảng của hoa ngọc lan.
Thành phố Huế hiện ra trong mưa như một bức tranh thủy mặc bị bỏ quên. Cỏ cây mọc um tùm nhưng không hỗn loạn. Những cây phượng vĩ già cỗi vươn cành che kín cả con đường Lê Lợi.
Không có một bóng người. Không có xác sống.
Chỉ có những bức tượng.
Khắp thành phố, từ công viên, vỉa hè cho đến sân Đại Nội, hàng ngàn người dân Huế đang... đứng yên. Họ không chết. Họ đang ở trong trạng thái Thiền Động.
Da dẻ họ hóa thành màu đá xám ngoét. Họ đứng dưới mưa, mắt nhắm nghiền, tay chắp trước ngực hoặc cầm tràng hạt. Nhịp tim của họ đập chậm đến mức chỉ còn một nhịp mỗi giờ.
"Họ đang... ngủ đông sao?" Tuấn kinh ngạc, dừng xe trước Phu Văn Lâu.
"Họ đang giữ đất," Lan thì thầm, cô kính cẩn cúi đầu trước một "tượng người" là một bà cụ bán chè hẻm. "Họ hòa mình vào đá để không cần ăn uống, để không bị nhiễm bệnh. Họ đang chờ... một tiếng chuông."
Tuấn nhìn về phía chùa Thiên Mụ bên dòng sông Hương. Dòng sông không chảy. Nó phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ, nước trong vắt nhìn thấu đáy, nơi những con cá chép khổng lồ bơi lội lờ đờ.
Họ tiến vào Đại Nội. Ngọ Môn quan rêu phong phủ kín.
Tại sân Điện Thái Hòa, họ gặp người duy nhất còn cử động.
Đó không phải là người. Đó là một Cụ Rùa Đá.
Một trong những con rùa đội bia đá ở Văn Miếu, nay đã "bò" về đây, nằm phục trước sân rồng. Trên lưng cụ, tấm bia đá khắc chữ Nho phát ra ánh sáng vàng kim nhè nhẹ, tạo thành một mái vòm bảo vệ cả khu Hoàng Thành khỏi sự mục nát.
Ngồi dựa lưng vào cụ rùa là một ông lão mặc áo dài đen, râu tóc bạc phơ, tay cầm một cây đàn nhị cũ kỹ.
"Khách quý từ phương Nam..." Ông lão cất tiếng, giọng Huế nhẹ nhàng như gió thoảng, tay kéo một đường vĩ cầm nỉ non. "Đã qua được ải Hải Vân, ắt hẳn tâm không tà."
"Thưa cụ, chúng cháu muốn ra Bắc," Tuấn lễ phép thưa. "Thành phố này..."
"Thành phố này đang tu," ông lão ngắt lời, mắt vẫn không mở. "Đại dịch là nghiệp chướng. Người Huế chọn cách 'nhập định' để qua kiếp nạn. Nhưng..."
Ông lão mở mắt. Đôi mắt đục ngầu nhưng sâu thẳm.
"Cụ Rùa đang mệt. Long mạch sông Hương đang bị tắc ở thượng nguồn. Nếu dòng sông không chảy, giấc ngủ này sẽ trở thành cái chết vĩnh viễn."
Tuấn nhìn Lan. Lan gật đầu.
"Chúng cháu sẽ khơi thông dòng sông," Tuấn nói.
Ông lão mỉm cười, nụ cười móm mém hiền hậu. Ông gõ nhẹ vào mai rùa. "Vậy thì hãy đi. Nhưng nhớ lấy, sông Hương là dòng sông của thi ca. Đừng dùng bạo lực với nó. Hãy đối đãi với nó như một người tình."
Tuấn và Lan quay lại bến thuyền. Chiếc xích lô được để lại. Họ tìm thấy một chiếc thuyền rồng cũ.
Lan ngồi trước mũi thuyền, thả tay xuống nước.
"Chảy đi sông ơi... Đừng buồn nữa..."
Tuấn ngồi sau, dùng năng lực 'Mầm Thép' biến cánh quạt chân vịt rỉ sét thành một hệ thống đẩy thủy lực êm ái, không gây tiếng ồn.
Chiếc thuyền lướt đi trên mặt sông phẳng lặng, hướng về phía ngã ba Tuần, nơi thượng nguồn đang bị chặn bởi xác của những chiếc xe tăng và khí tài quân sự từ thời chiến tranh trỗi dậy.
Họ đi trong mưa bay, giữa tiếng đàn nhị văng vẳng sau lưng, bắt đầu cuộc hành trình đánh thức dòng sông và giải thoát cho giấc ngủ ngàn thu của Cố Đô.
Phía trước, Quảng Trị - Vùng Đất Lửa - đang chờ đợi với những linh hồn lính chiến chưa bao giờ ngủ yên.