Chương 162: Cửa Ải Mây Trắng
Rời Hội An trầm mặc, họ tiến vào Đà Nẵng – thành phố của những cây cầu, giờ đây là một bãi chiến trường của bê tông và thép.
Khác với sự im lìm của Hội An, Đà Nẵng ồn ào và dữ dội. Gió từ vịnh Đà Nẵng thổi vào mạnh mẽ. Nhưng thứ chắn ngang con đường của họ không phải là gió, mà là một... con rồng.
Cầu Rồng. Biểu tượng của thành phố.
Nhưng nó không còn là một khối kiến trúc tĩnh lặng. Dưới tác động của sự "Sống Hóa" kim loại, con Rồng thép đã... tỉnh giấc.
Nó không hoàn toàn sống, cũng không hoàn toàn là máy. Nó là một Linh Thú Cơ Khí khổng lồ. Lớp vảy thép vàng óng của nó phập phồng như đang thở. Những sợi cáp dây văng biến thành những cái vây lưng dựng ngược. Và cái đầu rồng khổng lồ đang lắc lư, đôi mắt đèn LED đỏ rực quét qua quét lại, canh giữ đôi bờ sông Hàn.
Nó chặn đường qua sông. Bất cứ thứ gì lại gần, nó đều phun ra một luồng hơi nóng để thiêu rụi.
"Nó đau đớn," Tuấn nhận định ngay lập tức khi nhìn thấy con quái vật. "Hệ thống thủy lực của nó bị kẹt. Nó đang lên cơn co giật chứ không phải muốn tấn công."
"Anh định làm gì? Đánh nhau với một cây cầu à?" Lan lo lắng.
"Không," Tuấn mỉm cười, ánh mắt đầy vẻ thán phục của một kỹ sư trước một kiệt tác. "Anh sẽ 'trị liệu' cho nó."
Tuấn bảo Lan đứng đợi ở bờ sông. Một mình anh bước lên cầu.
"GRÀOOOO!"
Con Rồng Thép gầm lên, phun một luồng lửa về phía Tuấn.
Tuấn không né. Anh giơ tấm khiên làm từ "Bánh Tráng Thép" của Quảng Ngãi lên đỡ. Tấm bánh tráng cháy đen một mặt, nhưng chịu được nhiệt.
Tuấn lao tới, nhảy lên lưng con rồng. Anh chạy dọc theo sống lưng nhấp nhô của nó, tìm đến "tim" của con quái vật – trạm điều khiển trung tâm nằm dưới bụng rồng.
Ở đó, một mớ dây cáp hỗn độn đang chập cháy, và những ống dẫn dầu bị vỡ đang phun xối xả.
"Ngoan nào... Ta biết mi đau..." Tuấn thì thầm, đặt cả hai tay vào mớ hỗn độn đó.
Năng lực 'Mầm Thép' bùng nổ. Anh không phá hủy. Anh kết nối lại các mạch điện. Anh hàn gắn các ống dẫn dầu. Anh xả van áp suất đang bị kẹt. Anh đồng bộ hóa nhịp đập của "tim" rồng với nhịp tim của chính mình.
"Rắc... Rắc... Xìiiii..."
Con Rồng Thép rùng mình một cái thật mạnh, rồi từ từ hạ cái đầu khổng lồ xuống. Đôi mắt đèn LED từ màu đỏ giận dữ chuyển sang màu xanh dương êm dịu.
Nó nằm im, trở lại làm một cây cầu ngoan ngoãn.
Tuấn đứng trên đỉnh đầu rồng, vẫy tay gọi Lan. Chiếc xích lô được Lan điều khiển bằng rễ cây, nhẹ nhàng lăn bánh qua lưng rồng, sang bờ bên kia.
Khi họ vừa qua khỏi, con Rồng bỗng ngẩng đầu lên lần nữa.
"PHỤT!"
Nó phun ra một luồng nước mát lạnh lên trời, tạo thành một chiếc cầu vồng rực rỡ giữa đống đổ nát. Một lời chào, một lời cảm ơn theo phong cách của Đà Nẵng.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Khi họ nhìn về phía Bắc, nụ cười tắt ngấm trên môi Tuấn.
Dãy núi Hải Vân sừng sững chắn ngang tầm mắt. Nhưng không còn thấy đỉnh núi đâu cả.
Toàn bộ đèo Hải Vân đã bị bao phủ bởi một bức tường mây trắng đục, dày đặc, cao chạm trời. Không phải mây thường. Đó là Màn Sương Trắng – một biến thể cô đặc của sương mù, lạnh đến mức đóng băng cả không khí.
Đó là Thiên Hạ Đệ Nhất Hùng Quan, và giờ đây, nó là cánh cổng tử thần ngăn cách hai miền Nam - Bắc.
"Cửa ải cuối cùng của miền Trung," Tuấn siết chặt tay lái. "Vượt qua nó, chúng ta sẽ đến đất Thần Kinh (Huế)."
Họ lao vào màn sương, bỏ lại sau lưng con Rồng Thép đang nằm canh giữ giấc mơ của một thành phố trẻ.
Rời Hội An trầm mặc, họ tiến vào Đà Nẵng – thành phố của những cây cầu, giờ đây là một bãi chiến trường của bê tông và thép.
Khác với sự im lìm của Hội An, Đà Nẵng ồn ào và dữ dội. Gió từ vịnh Đà Nẵng thổi vào mạnh mẽ. Nhưng thứ chắn ngang con đường của họ không phải là gió, mà là một... con rồng.
Cầu Rồng. Biểu tượng của thành phố.
Nhưng nó không còn là một khối kiến trúc tĩnh lặng. Dưới tác động của sự "Sống Hóa" kim loại, con Rồng thép đã... tỉnh giấc.
Nó không hoàn toàn sống, cũng không hoàn toàn là máy. Nó là một Linh Thú Cơ Khí khổng lồ. Lớp vảy thép vàng óng của nó phập phồng như đang thở. Những sợi cáp dây văng biến thành những cái vây lưng dựng ngược. Và cái đầu rồng khổng lồ đang lắc lư, đôi mắt đèn LED đỏ rực quét qua quét lại, canh giữ đôi bờ sông Hàn.
Nó chặn đường qua sông. Bất cứ thứ gì lại gần, nó đều phun ra một luồng hơi nóng để thiêu rụi.
"Nó đau đớn," Tuấn nhận định ngay lập tức khi nhìn thấy con quái vật. "Hệ thống thủy lực của nó bị kẹt. Nó đang lên cơn co giật chứ không phải muốn tấn công."
"Anh định làm gì? Đánh nhau với một cây cầu à?" Lan lo lắng.
"Không," Tuấn mỉm cười, ánh mắt đầy vẻ thán phục của một kỹ sư trước một kiệt tác. "Anh sẽ 'trị liệu' cho nó."
Tuấn bảo Lan đứng đợi ở bờ sông. Một mình anh bước lên cầu.
"GRÀOOOO!"
Con Rồng Thép gầm lên, phun một luồng lửa về phía Tuấn.
Tuấn không né. Anh giơ tấm khiên làm từ "Bánh Tráng Thép" của Quảng Ngãi lên đỡ. Tấm bánh tráng cháy đen một mặt, nhưng chịu được nhiệt.
Tuấn lao tới, nhảy lên lưng con rồng. Anh chạy dọc theo sống lưng nhấp nhô của nó, tìm đến "tim" của con quái vật – trạm điều khiển trung tâm nằm dưới bụng rồng.
Ở đó, một mớ dây cáp hỗn độn đang chập cháy, và những ống dẫn dầu bị vỡ đang phun xối xả.
"Ngoan nào... Ta biết mi đau..." Tuấn thì thầm, đặt cả hai tay vào mớ hỗn độn đó.
Năng lực 'Mầm Thép' bùng nổ. Anh không phá hủy. Anh kết nối lại các mạch điện. Anh hàn gắn các ống dẫn dầu. Anh xả van áp suất đang bị kẹt. Anh đồng bộ hóa nhịp đập của "tim" rồng với nhịp tim của chính mình.
"Rắc... Rắc... Xìiiii..."
Con Rồng Thép rùng mình một cái thật mạnh, rồi từ từ hạ cái đầu khổng lồ xuống. Đôi mắt đèn LED từ màu đỏ giận dữ chuyển sang màu xanh dương êm dịu.
Nó nằm im, trở lại làm một cây cầu ngoan ngoãn.
Tuấn đứng trên đỉnh đầu rồng, vẫy tay gọi Lan. Chiếc xích lô được Lan điều khiển bằng rễ cây, nhẹ nhàng lăn bánh qua lưng rồng, sang bờ bên kia.
Khi họ vừa qua khỏi, con Rồng bỗng ngẩng đầu lên lần nữa.
"PHỤT!"
Nó phun ra một luồng nước mát lạnh lên trời, tạo thành một chiếc cầu vồng rực rỡ giữa đống đổ nát. Một lời chào, một lời cảm ơn theo phong cách của Đà Nẵng.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Khi họ nhìn về phía Bắc, nụ cười tắt ngấm trên môi Tuấn.
Dãy núi Hải Vân sừng sững chắn ngang tầm mắt. Nhưng không còn thấy đỉnh núi đâu cả.
Toàn bộ đèo Hải Vân đã bị bao phủ bởi một bức tường mây trắng đục, dày đặc, cao chạm trời. Không phải mây thường. Đó là Màn Sương Trắng – một biến thể cô đặc của sương mù, lạnh đến mức đóng băng cả không khí.
Đó là Thiên Hạ Đệ Nhất Hùng Quan, và giờ đây, nó là cánh cổng tử thần ngăn cách hai miền Nam - Bắc.
"Cửa ải cuối cùng của miền Trung," Tuấn siết chặt tay lái. "Vượt qua nó, chúng ta sẽ đến đất Thần Kinh (Huế)."
Họ lao vào màn sương, bỏ lại sau lưng con Rồng Thép đang nằm canh giữ giấc mơ của một thành phố trẻ.