Khi Hà Lạc và Trương Tiết Thanh quay về, vị trí giường bên cạnh ban công đã trống không, chỉ còn lại một tấm nệm.

“Cơm này… để không khí ăn à?” Hà Lạc giơ hai phần cơm tối đã đóng gói lên, nghi hoặc tự hỏi, rồi nhìn Trương Tiết Thanh trân trân. Đúng lúc đó, tin nhắn của Trần Kế hiện lên. Anh liên tục xin lỗi về chuyện bữa tối, sau đó nói trưa mai sẽ mời họ đi ăn cơm và uống trà sữa.

Hà Lạc trả lời: [Khách sáo quá. Vậy hai phần này tôi với Tiết Thanh ăn nhé, đừng lãng phí.]

Trần Kế: [Được.]

Trời tối dần từng chút một, giống như bụi bút chì trên tờ giấy trắng, sau khi tô thêm nhiều lớp thì màn đêm buông xuống, vài đốm sao lấp lánh. Đèn đường nảy mầm sinh trưởng trong đêm tối, nở ra những đóa hoa ánh sáng chiếu rọi con đường.

Trần Kế cất điện thoại, nhìn hai người đàn ông mặc đồ bảo hộ lôi những món đồ anh và Chu Bách Hành đã đóng gói ở trường ra từ ghế sau xe.

“Đi lối nào, tiên sinh.” Một người đàn ông hỏi.

Chu Bách Hành dẫn đường: “Hướng này.”

Cậu nắm chặt lấy cổ tay Trần Kế, đi về phía ngôi nhà ngoài trường. Căn nhà này từ khi mua đến nay, đây là lần thứ hai Trần Kế tới. Lần trước là tham quan, lần này là ở lâu dài. Đồ đạc ở ký túc xá rất ít, chỉ hai cái vali mà thôi. Người đàn ông đẩy chúng vào nhà, nhận tiền từ Chu Bách Hành rồi rời đi. Hai chiếc vali một đen một trắng nằm sát cạnh nhau, trong phút chốc Trần Kế cứ ngỡ như đang ở thời điểm hơn một tháng trước khi họ vừa đến trường báo danh.

“Nói trước nhé, về đây ở cũng được, nhưng phải chia phòng.” Cửa phòng khóa lại, Trần Kế cứng giọng nói, “Anh ở phòng khách.”

Chu Bách Hành: “Vâng.”

Trần Kế tốt bụng giải thích: “Khó khăn lắm em mới quen được một chút với việc ngủ một mình, không được để công cốc.”

Chu Bách Hành: “Vâng.”

Đã đến nước này rồi, việc liên tục từ chối đã gây ra phản ứng ngược, Chu Bách Hành đã dám phạm thượng không gọi anh trai mà gọi thẳng tên, khiến Trần Kế sợ không dám phản kháng. Trước khi mơ mơ hồ hồ quay về đây, anh nhớ rõ chuyện quan trọng nhất là tuyệt đối không được đi vào vết xe đổ.

Cho dù không ở ký túc xá, họ cũng không được ngủ chung một giường.

Chu Bách Hành đồng ý rất nhanh.

Có được sự đảm bảo, trong lòng Trần Kế yên tâm hơn một chút, anh thoải mái dọn dẹp đồ đạc, không hề nề hà.

Gió ngừng thổi, tâm tự khắc sẽ tĩnh.

“Em đặt đồ ăn rồi, ở gần đây nên sắp tới nơi rồi.” Chu Bách Hành nói, “Có món cơm niêu mà anh thích đấy.”

Trần Kế xoa xoa bụng, cảm thấy dạ dày trống rỗng: “Được.”

Căn nhà không phải nhà biệt lập, ở tầng sáu, trên dưới đều có người ở, được bao bọc bởi hơi thở của nhân gian. Bố cục ba phòng ngủ hai phòng khách, phòng ngủ chính và phòng ngủ cho khách sát cạnh nhau, chỉ ngăn cách bởi một bức tường, một phòng ngủ cho khách khác ở đối diện phòng khách nhỏ, Chu Bách Hành đã cải tạo nó thành phòng sách. Đi xuyên qua phòng khách lớn là một ban công hình bán nguyệt, buổi tối ra đây ngắm trăng ngắm sao là một nơi hóng gió rất tuyệt. Trên ban công có một chiếc bàn tròn, hai chiếc ghế, lan can kim loại thưa thớt được quấn quanh bởi nhiều vòng dây đèn led. Khi nhấp nháy, nó tỏa sáng cùng với những ngôi sao trên bầu trời, giống như đang lạc vào trong mơ.

Nếu trồng thêm vài chậu hoa hồng, lúc nở rộ hương thơm tỏa ngào ngạt, chắc chắn Trần Kế sẽ nảy sinh ảo giác đây là một tổ ấm sau khi kết hôn.

“Dây đèn này ai làm thế?” Trần Kế ngồi ăn cơm trên bàn tròn nhỏ, gió đêm thổi rất dễ chịu, anh hỏi: “Lãng mạn gớm.”

Chu Bách Hành mặt không đổi sắc: “Em.”

“Khụ…” Một miếng cơm niêu mắc ở cổ họng, Trần Kế khó chịu ho khụ khụ, chẳng mấy chốc mặt đã đỏ bừng. Anh đẩy tay Chu Bách Hành đang vội vàng lại gần vỗ lưng mình ra, nhận lấy cốc nước cậu đưa đến tận miệng, uống liền mấy ngụm lớn cho trôi: “Không phải… em làm lúc nào mà anh không biết thế? Làm mấy cái này để làm gì?”

“Mỗi lần em nhắc chuyện dọn ra ngoài, anh đều lảng tránh, em qua đây trang trí lúc nào, tổng cộng quay về đây bao nhiêu lần, dĩ nhiên anh không thể nào biết được.” Chu Bách Hành rót cốc nước thứ hai đưa qua bảo Trần Kế uống, “Anh, cuộc sống đại học mới bắt đầu mà đã làm mờ mắt anh rồi. Anh thực sự còn quan tâm đến em nữa không?”

Trần Kế buông đũa, như một bậc trưởng bối hơn mấy chục tuổi: “Tiểu Hành, nói gì thế, nghiêm trọng quá rồi đấy.”

Chu Bách Hành không tranh luận nữa: “Vâng.”

“Lại còn chẳng phải là chung sống với bạn gái, ở với anh trai ruột mà còn làm mấy thứ hoa hòe hoa sói này…” Trần Kế lầm bầm.

Chu Bách Hành vô cảm: “Anh không phải anh trai ruột của em.”

Cậu ngước mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt chẳng có chút nét nào giống mình của Trần Kế, “Ba mẹ em chỉ có một mình em, dì Trần cũng chỉ có một mình anh.”

“… Tính khí nóng nảy thật đấy.” Trần Kế thầm bụng bảo dạ.

Dây đèn cứ nhấp nháy mãi như bầy đom đóm bay lượn trên cánh đồng, tuy có giá trị thưởng thức nhưng tình cảm đối với Chu Bách Hành lại khiến anh bồn chồn. Anh vội vàng ăn xong, xách hộp cơm không rời khỏi ban công và “tạch” một cái tắt luôn dây đèn.

Đã nói là chia phòng ngủ, Trần Kế tắm xong sấy tóc, đi ra thấy Chu Bách Hành nằm trên giường mình liền khựng bước chân, mặt đầy ngơ ngác.

Trần Kế: “Sao em lại ở đây?”

Chu Bách Hành đã tắm ở phòng ngủ chính, trên người mặc bộ đồ ngủ: “Ngủ.”

Trần Kế chỉ tay sang phía đối diện bức tường, nói: “Phòng của em ở bên cạnh cơ mà.”

Chu Bách Hành ngồi dậy xuống giường, Trần Kế cứ ngỡ cậu sắp rời đi, hơi thở nghẹn ở ngực vừa định tan ra thì cậu lại đột ngột hít một hơi lạnh, bất ngờ hất Trần Kế xuống giường.

Hoa mắt chóng mặt.

“Em làm gì thế?!” Trần Kế vội vàng bò dậy.

Chu Bách Hành tóm lấy vai anh, lực tay như móng ưng khóa lấy con mồi, vòng eo vừa mới nhổm dậy của Trần Kế lập tức đổ rụp xuống, chỉ có thể ngoan ngoãn nằm im. Chu Bách Hành ôm Trần Kế vào lòng, lần này hóa thân thành một con trăn ăn thịt người, từng vòng từng vòng siết lấy Trần Kế ở giữa, không cho anh bất kỳ kẽ hở nào để trốn thoát.

“Chết mất thôi… cho anh chút không khí để thở đi.” Trần Kế khó nhọc nói.

Chu Bách Hành không hề lay động, hai tay quấn chặt phần thân trên của Trần Kế, hai chân quấn chặt phần th*n d***, mặt vùi sâu vào hõm cổ anh, khàn giọng đầy tham lam gọi: “Anh.”

“Ơi…” Trần Kế rùng mình một cái, thắt lưng bỗng mềm nhũn, anh dịu giọng nói lời ngon ngọt, “Tiểu Hành, để cho anh trai một con đường sống đi…”

“Đừng bỏ rơi em.” Chu Bách Hành nói.

“Nói bậy bạ gì thế?” Trần Kế cố sức vùng vẫy, tạo ra một chút khoảng trống trước ngực để không khí trong lành lọt vào, “Làm sao anh có thể bỏ rơi em được? Á, này, cẩn thận tay em đấy, đừng có nắm chặt thế, lại chảy máu bây giờ. Lúc nãy tắm em có chạm vào nước không đấy? Mau thả anh ra để thay thuốc nào.”

Chu Bách Hành không buông, nói: “Bọn họ đều nói như thế.”

“Bọn họ là bọn họ, anh là anh, ai có thể quyết định được anh chứ.” Trần Kế nỗ lực rút một cánh tay ra, đánh vào vai Chu Bách Hành, “Chu Bách Hành, anh bảo em thả anh ra. Anh đã nghe lời theo em về nhà ở rồi, em có nghe lời không hả?”

Nhỏ giọng làu bàu mang hộp y tế tới, Trần Kế thô bạo lôi tay Chu Bách Hành ra để tháo băng gạc.

Đúng là đã bị thấm máu rồi.

Thay thuốc xong, Trần Kế nghiêm nghị nói: “Em định lật lọng đúng không?”

Chu Bách Hành nói: “Từ nhỏ đến lớn em đều ngủ cùng anh, em còn đang muốn hỏi đây, tại sao anh cứ luôn muốn chia phòng với em.”

“…” Nói tiếp nữa sẽ quá gượng ép, chắc chắn sẽ bị lộ, Trần Kế đành mặc kệ: “Em ngủ thì ngủ đi. Để cai cái tật xấu không có anh là không ngủ được của em mà anh đã dày công khổ tứ, không ngờ em lại chẳng biết điều.”

Anh hừ lạnh vẻ giận dỗi: “Anh xem sau này không có anh thì em tính sao.”

Sự xa cách hơn một tháng lại hòa làm một vào đêm nay. Trần Kế nhắm mắt nhưng không ngủ được, nửa đêm giận dữ đấm vào ngực Chu Bách Hành, trút giận xong thì cũng thấy buồn ngủ thật.

Đã là Chu Bách Hành nuốt lời, vậy thì Trần Kế cũng không muốn phải đắn đo bên này bên kia nữa.

Hôm sau Trần Kế mời Hà Lạc và Trương Tiết Thanh đi ăn cơm, hai người hỏi anh tại sao lại chuyển khỏi ký túc xá, Trần Kế nói một cách lịch sự: “Đã náo loạn với Chương Phụng thành thế này rồi, chuyện vẫn đang giải quyết, hắn quay lại nhìn mặt nhau cũng khó tránh khỏi ngượng ngùng. Tôi và Bách Hành có nhà ở đây, dọn ra ngoài ở tiện hơn.”

Hà Lạc cười: “Kế Kế đúng là phóng khoáng.”

“… Không được gọi tôi như thế.” Trần Kế u ám nói.

Sự việc ẩu đả ở trường đã được nhà trường biết đến, qua hai ngày điều đình riêng, chưa đầy ba ngày Chương Phụng đã dịu giọng, nói hắn và Chu Bách Hành chỉ là xích mích nhỏ không cần điều tra thêm nữa.

Chu Bách Hành không bị kỷ luật.

Nghe thấy kết quả này Trần Kế không hề thấy bất ngờ, lúc đó anh nói nhiều với Chương Phụng như vậy chính là để cho hắn biết, hắn truy cứu Chu Bách Hành thì Trần Kế cũng sẽ truy cứu hắn.

Cuộc sống trở lại yên bình, không khí cũng trong lành hơn hẳn.

Lúc mới đến trường báo danh, đàn anh đầu tiên Trần Kế quen ở đây là Dụ Ti Lý, người thứ hai là chủ tịch hội sinh viên.

Dụ Ti Lý đi ăn với chủ tịch tình cờ gặp Trần Kế, dưới sự tấn công từ hai phía, Trần Kế đã gia nhập hội sinh viên. Trước đó vừa bận quân sự vừa bận tiết mục nên Trần Kế chưa đến hội sinh viên mấy lần. Bây giờ có thời gian rồi, tuần nào anh cũng đến trình diện, thực hiện một số nhiệm vụ được giao.

Chu Bách Hành nổi hứng đặt ra quy định, bất kể hàng ngày bận rộn thế nào, trước mười giờ tối nhất định phải về nhà. Có hai lần Trần Kế họp ở hội sinh viên hơi muộn, Chu Bách Hành vốn bị cấm không được đi theo đã gọi điện cho Trần Kế từ chín giờ, một cuộc, hai cuộc, ba cuộc, bốn cuộc… đúng là phiền không chịu nổi.

Đến chín giờ bốn mươi, Trần Kế ngượng ngùng nói nhỏ với chủ tịch: “Em phải về rồi.”

Anh chỉ tay vào điện thoại nói nhỏ hơn: “Cứ giục suốt.”

Chủ tịch hỏi đầy ẩn ý: “Người yêu à?”

Trần Kế cũng muốn là vậy lắm, nhưng số khổ nói: “Làm sao có thể.”

Không ngờ biểu cảm của chủ tịch không chỉ ẩn ý mà còn trở nên đầy thú vị: “Em trai em à?”

Trần Kế đau đầu: “Vâng.”

Chủ tịch cười cho anh về, nói: “Thú vị đấy.”

Giờ thì hay rồi, Chu Bách Hành không quản được anh nữa rồi. Cậu đã bị ông nội triệu tập về nhà — Chu Sóc Mẫn nói hai chú chim đã đủ lông đủ cánh bay ra bầu trời bên ngoài rồi, đến điện thoại cũng chẳng thèm gọi về nhà, ai nấy đều vô tâm. Thế là ông ra lệnh cho Chu Bách Hành sau này mỗi cuối tuần đều phải về công ty giúp việc, từ trường đại học đến công ty mất một tiếng, giao thông rất thuận tiện. Muốn thảnh thơi ư? Mơ đi.

Vì vậy Chu Bách Hành đã mua một chiếc xe, Volkswagen Touareg.

Thương hiệu thì khiêm tốn, nhưng màu sắc thì chẳng khiêm tốn chút nào.

Cậu đã đặt làm riêng một chiếc Touareg màu hồng!

Bằng lái đã lấy được một tháng trước, lái xe về nhà rồi quay lại trường nhẹ nhàng hơn hẳn.

Lúc nhìn thấy chiếc xe hồng, Trần Kế đã cười một hồi lâu: “Đúng là không thoát được màu hồng rồi.”

Chu Bách Hành hỏi: “Anh không thích à?”

Trần Kế chân thành nói: “Anh thích chứ.”

Từ nhỏ Trần Kế đã ăn ở tại nhà họ Chu, theo lý mà nói, Chu Bách Hành về rồi thì anh chắc chắn cũng phải về theo, nhưng Trần Phục Linh hai ngày này sắp đưa mấy học trò của mình đến thành phố lân cận tham gia thi đấu, rất gần chỗ Trần Kế. Cân nhắc bên này bên kia, Trần Kế dứt khoát xin lỗi ông nội, chọn mẹ mình.

Cuối tuần này ở nhà chỉ có m*nh tr*n Kế, anh muốn về lúc nào thì về.

Hội sinh viên tổ chức hoạt động, đến chín giờ rưỡi tối, chủ tịch ân cần hỏi: “Hôm nay không về sớm à?”

Trần Kế hào phóng nói: “Không cần đâu. Chuyện của em từ trước đến nay đều do em tự quyết định.”

Chủ tịch bị chọc cười: “Thế mà em vẫn bị quản như vậy à?”

Trần Kế bảo đối phương đừng nói nữa.

Hôm nay đông đủ mọi người, chủ tịch nói mọi người vẫn chưa thực sự có một bữa tiệc liên hoan cùng nhau, tối nay chủ tịch mời khách, ra nhà hàng ngoài trường tụ tập một chút, ăn xong lại đi hát karaoke.

Hoạt động “nổi loạn” như hát karaoke này Trần Kế sống ngần ấy năm vẫn chưa tham gia bao giờ, Chu Bách Hành quản quá nghiêm. Lúc này không có ai quản, những nhân tố muốn làm điều gì đó khác thường ngày đang rục rịch trỗi dậy, Trần Kế hào hứng tham gia.

Chín giờ ba mươi mốt phút, Chu Bách Hành gửi tin nhắn cho Trần Kế: [Về nhà chưa?]

Trần Kế trả lời chắc nịch: [Về rồi.]

Chu Bách Hành: [Đang ở nhà rồi à?]

Trần Kế: [Đúng vậy.]

Chu Bách Hành: [Vâng.]

Trần Kế không biết rằng, trong phòng khách và phòng ngủ ở nhà, có vài góc khuất đã được lắp đặt camera bí mật rất khó nhận ra.

Cả ngày hôm nay, Chu Bách Hành vừa xử lý công việc vừa xem camera ở nhà. Trần Kế ra khỏi cửa từ chín giờ sáng, đến tận bây giờ là chín giờ ba mươi hai phút vẫn chưa từng quay về.

Anh vừa nói đang ở nhà, Chu Bách Hành lật đi lật lại xem camera, nhìn không chớp mắt, như thể làm vậy thì trong phòng khách và phòng ngủ trống không thực sự có thể nhìn thấy bóng dáng Trần Kế.

Nói dối.

Khuôn mặt của Chu Bách Hành phía sau máy tính u ám, thốt ra từng chữ một: “Nói, dối.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sau Đêm Không Về Nhà Cùng Trai Lạ - Chương 18 | Đọc truyện chữ