Đủ loại sắc màu đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím từ ánh đèn xoay tròn chiếu rọi lên người, biến gương mặt của mọi người trở nên lung linh, đậm chất trai thanh gái tú.

Phòng bao náo nhiệt, những bản tình ca chậm rãi hay rock sôi động cứ chốc lát lại thay đổi phong cách. Trần Kế kẹp ở giữa, trong lòng thấy mới mẻ nhưng cũng có phần hơi khó thở.

Một cánh tay quờ quạng trên mặt bàn bừa bãi vỏ hạt dưa và giấy gói kẹo, vớ lấy cái mở nút chai, tiếng “khà khà khà” vang lên khi vài chai cocktail màu sắc đẹp mắt được khui ra.

“Trần Kế, bia không uống thì uống chút rượu hoa quả đi.” Có người đưa cho anh một chai cocktail nồng độ cồn cực thấp, “Tôi thấy bình thường đi học, chiếc xe điện nhỏ mà em trai đón cậu toàn là màu hồng phấn nhẹ nhàng, nên đưa cậu chai màu hồng này đấy.”

Trần Kế bật cười khổ, anh và nam sinh đưa rượu cách nhau tận ba người, vươn dài tay nhận lấy chai rượu rồi nói: “Cảm ơn nhé.”

Bia không hề ngon, đặc biệt là mùi vị lúc ợ hơi từ trong dạ dày ngược lên rất khó chịu, mãi chẳng tan đi.

Anh thích những loại đồ uống có vị hơi ngọt khi vào miệng.

“Trước đây chưa từng đi karaoke à?” Hàn Thương nghiêng đầu hỏi Trần Kế.

Tiếng ồn quá lớn, dù ở gần thế này cũng phải hét lên mới nghe rõ.

Trần Kế hét vọng lại: “Chủ tịch, sao anh lại nói như thế?”

Hàn Thương liếc nhìn điện thoại, đáp: “Từ lúc em vào đến giờ đã nửa tiếng rồi mà cứ nhìn chằm chằm vào mọi thiết bị ở đây, nhìn là biết không phải là khách quen, còn lạ lẫm lắm.”

Trần Kế cười, nói thật lòng: “Hồi cấp ba em luôn là học sinh ngoan mà — không phải bảo đi hát hò thì không phải học sinh ngoan, ý em là gia đình quản rất nghiêm, hạng mục giải trí duy nhất chỉ là xem tiểu thuyết và manga thôi.” Anh ghé sát vào Hàn Thương hạ thấp âm lượng: “Thực ra tiểu thuyết và manga em cũng toàn giấu xem trộm thôi. Ngoài ra không còn hoạt động nào khác.”

“Ngoan thật đấy.” Hàn Thương nhướng mày hỏi: “Chuyện gia đình quản nghiêm này, chắc không phải ba mẹ mà là em trai em nhỉ?”

“Cũng không hẳn,” Trần Kế đáp, “Là ông nội của em và Bách Hành quản nghiêm lắm. Ông không cho tụi em đến những nơi… đông đúc náo nhiệt thế này.”

Hàn Thương thấu hiểu: “Tư tưởng của người già thường khá bảo thủ.”

Những thứ mới mẻ luôn tạo ra sự k*ch th*ch hưng phấn nhất định cho đại não, Trần Kế tâm trạng đang tốt, trên đường về nhà nhận được điện thoại của Chu Bách Hành, anh không nén nổi tông giọng vui vẻ.

“Hôm nay lại tăng ca rồi à?” Trần Kế hỏi.

Chu Bách Hành nói: “Vui vẻ thế sao? Đi đâu đấy?”

“…”

Đường về nhà đi bộ mất 15 phút, không cần thiết phải bắt xe. Lúc từ trường ra mọi người đi thành từng nhóm nhỏ, gặp nhau ở quán karaoke nên Trần Kế không đi chiếc xe điện màu hồng.

Dự báo thời tiết nói ngày mai có mưa, đêm nay trăng thanh sao sáng, có mây, nhìn không giống sắp mưa chút nào. Đường phố lúc gần nửa đêm yên tĩnh, mặc dù vẫn có xe cộ và người qua lại, nhưng sự tĩnh lặng đặc trưng của màn đêm vẫn chậm rãi len lỏi trong gió tối. Xòe tay ra nắm lại, có thể cảm nhận được làn gió mềm mại lướt qua kẽ tay.

Cảm giác rất thoải mái.

Có chút hơi men, mặt Trần Kế nóng bừng, bị Chu Bách Hành hỏi một câu khiến anh tỉnh táo lại không ít.

Anh nhìn chằm chằm vào cửa hàng bán đồ người lớn mở cửa 24 giờ ở bên kia đường, cố gắng giả vờ giọng điệu như đang ở nhà: “Đi đâu được chứ… thì ở nhà thôi. Anh còn chưa hỏi em đấy, sao muộn thế này còn gọi điện thoại? Sắp 12 giờ đêm rồi.”

“Anh, anh đã đi đâu.” Chu Bách Hành bình thản nói, “Em đã hỏi như vậy rồi, không phải để anh lại nói dối để lừa em đâu.”

Trần Kế vừa chột dạ vừa kinh ngạc: “Sao em biết anh đi ra ngoài?”

Chu Bách Hành: “Đi đâu.”

“…” Trần Kế không dám nói là đi karaoke uống rượu hát hò, liền bảo: “Họp hội sinh viên. Anh nghĩ em bị ông nội gọi về, anh ở nhà cũng chẳng có việc gì nên ở lại đó lâu thêm một chút.”

Anh đúng là có đến hội sinh viên trước, có một nửa là sự thật, chắc không tính là nói dối đâu nhỉ.

Chu Bách Hành: “Còn gì nữa không?”

Trần Kế cao giọng: “Hết rồi!”

Chu Bách Hành: “Về nhà ngủ đi.”

Trần Kế: “Về rồi về rồi.”

Khắp người toàn mùi cocktail, bia và cả rượu vang trộn lẫn, chẳng hề dễ ngửi chút nào.

Vừa vào cửa, Trần Kế một tay vòng qua vai ra sau lưng, nắm lấy cổ chiếc áo phông dài tay, kéo mạnh một cái về phía trước.

Cứ như thể Chu Bách Hành đang ở trong nhà, anh thoát y xong liền vội vàng vơ quần áo ôm vào lòng chạy thẳng vào phòng tắm, như sợ bị bắt quả tang tại trận.

Áo phông, quần dài, đồ lót, tất chân thảy đều ném vào giỏ đồ bẩn, anh mở vòi hoa sen cái “ào”.

Trần Kế vừa đứng xuống dưới đã bị nước lạnh làm cho nhảy dựng ra sau.

Nước nóng vẫn chưa chảy tới.

Bị nước lạnh dội vào, Trần Kế xoa xoa bả vai rùng mình một cái, cảm thấy cái lạnh thấu từ trong ra ngoài. Trong nhà rõ ràng chỉ có mình anh, nhưng từ khoảnh khắc mở cửa bước vào, Trần Kế liền cảm thấy mình đang bị một đôi mắt nào đó khóa chặt.

“… Tiểu Hành?” Trần Kế nghi ngờ Chu Bách Hành đã từ nhà cũ về rồi, nếu không sao cậu cứ luôn khẳng định hỏi anh đã đi đâu, còn bảo anh đừng nói dối.

“Err —”

Trong giỏ đồ bẩn vang lên tiếng rung, Trần Kế bừng tỉnh, mải c** q**n áo mà điện thoại vẫn còn trong túi quần.

Tiểu Hành gửi đến hai tin nhắn WeChat.

Chu Bách Hành: [Hình ảnh]

Chu Bách Hành: [Anh, cuốn sách chuyên ngành múa cổ điển của anh tìm thấy rồi. Ở góc phòng sách. Lúc nào quay lại trường em mang qua cho anh.]

Sách ở nhà cũ, Tiểu Hành cũng ở nhà cũ.

Vòi hoa sen đã có nước nóng, Trần Kế đứng dưới làn nước cho thấm vào lưng, đưa tay ra ngoài vùng nước để trả lời tin nhắn: [Hóa ra đúng là lần trước anh vô ý để quên trong phòng sách thật.]

Trần Kế: [Đừng mang theo, cứ để ở nhà đi. Anh sợ mang sang đây anh lại làm mất, lúc đó càng khó tìm hơn. [khóc.jpg]]

Chu Bách Hành: [Được. Ngủ sớm đi.]

Chu Bách Hành: [Anh, chúc ngủ ngon.]

Trần Kế: [[ngủ ngon.jpg]]

Cơn mưa lớn trút xuống vào nửa đêm, tiếng mưa rả rích gõ vào cửa kính, thi thoảng có một cơn gió mạnh thổi qua làm mặt kính rung lên bần bật. Hơi ẩm lạnh lẽo từ sàn nhà bốc lên, cái nóng nực của mùa hè không còn nữa, thời tiết đã giảm nhiệt.

Áo ngắn tay không còn là bá chủ thiên hạ được nữa rồi.

Buổi sáng không có nắng, trời sáng muộn. Bầu trời xám xịt, giống như một tấm kính pha màu lam được phủ thêm một lớp giấy xuyến tông màu xám. Sắc xanh mướt của lá cây dưới ánh nắng đã biến thành màu xanh đậm đặc trưng của ngày âm u, thế giới trở nên tĩnh mịch và yên bình.

Những vũng nước đọng loang lổ trên mặt đường thấp, xe cộ lúc nhanh lúc chậm nghiền qua tạo ra tiếng “ào ào, bành bạch”.

Trần Kế né tránh xe cộ mà đi, sợ bị văng sình lầy đầy người.

Anh phải đi đón bà Trần ở ga tàu cao tốc, cần phải thật sạch sẽ, không thể chấp nhận món quà bùn đất của ngày u ám này được.

Tàu cao tốc đến sớm mười phút, Trần Kế vừa tới nơi thì Trần Phục Linh đã ra khỏi ga.

Đôi chân dài sải bước, Trần Kế nhảy qua một vũng nước đen bẩn thỉu vì bị nghiền qua quá nhiều lần, cố gắng vẫy tay gọi: “Mẹ!”

Các học sinh đều tầm mười hai tuổi, còn quá nhỏ nên có phụ huynh đi cùng, Trần Phục Linh không dắt theo học sinh nào. Cuộc thi sẽ bắt đầu sau ba ngày nữa, Trần Phục Linh đến trước để làm quen với địa điểm, xác nhận chuyện ăn ở với bên ban tổ chức.

“Mẹ chỉ có thể cùng con ăn bữa sáng thôi, lát nữa bận lắm, con đừng có như hồi nhỏ cứ bắt mẹ phải ở bên cạnh suốt đấy nhé.” Trần Phục Linh tay trái cầm quẩy, tay phải cầm thìa men húp súp cay, “Tiểu Hành về nhà rồi đúng không.”

Trần Kế vui vẻ nói: “Con biết rồi bà Trần, không làm phiền mẹ làm việc đâu. Em ấy bị ông nội gọi về rồi, tuần sau con mới cùng em ấy về nhà.”

Trần Phục Linh nói: “Lễ đón tân sinh viên của trường con đợt trước mẹ xem rồi đấy, trang chủ của trường có đăng, con nhảy không tệ chút nào, không hổ danh là con trai của Trần Phục Linh này. Người bên cạnh con nhảy cũng khá lắm, khả năng kiểm soát cơ thể rất tốt, là một mầm non có thiên phú.”

“Đàn anh mà nghe mẹ nói thế chắc chắn sẽ vui lắm.” Trần Kế nói.

Trần Phục Linh tỏ ra hứng thú: “Hôm nào giới thiệu cho mẹ làm quen chút nhỉ?”

Trần Kế đồng ý ngay: “Vâng ạ.”

Bên ngoài mát mẻ, không có mấy người ngồi trong quán ăn sáng.

Người đi ăn sáng đông, trước cửa tiệm lại kê thêm hai cái bàn và vài cái ghế đẩu, hai nhóm người đã ngồi xuống.

“Trần Phục Linh?”

Trần Phục Linh đang ngậm miếng quẩy cuối cùng quay đầu nhìn lại.

Hai nhóm người vừa ngồi xuống không một ai ngẩng đầu tiếp lời, Trần Phục Linh nuốt miếng quẩy vào, nhún vai quay đầu lại định húp nốt bát súp.

“Mẹ, là người đó gọi mẹ.” Trần Kế dùng ánh mắt ra hiệu vị trí phía sau bàn của họ.

Một người đàn ông vest tông giày da chỉnh tề, đứng dưới gốc cây đại thụ sau làn mưa bụi, nhìn chằm chằm Trần Phục Linh từ xa, khoảnh khắc bà quay đầu lại, đôi môi ông ta run rẩy.

Năm tháng trôi qua, có thể thấy người đàn ông tầm ngoài bốn mươi tuổi, Trần Kế thấy ông ta rất quen mắt.

“— Chết tiệt, chạy mau!!” Trần Phục Linh bị miếng quẩy làm cho sặc ho không dứt, tay không hề chậm trễ, túm lấy cánh tay Trần Kế rồi bắt đầu một cuộc chạy trốn tán loạn, nhanh như bay.

May mà tiền ăn sáng đã trả rồi, nếu không cảnh tượng này giống hệt như ăn quỵt bỏ chạy vậy.

“Không phải, không phải mẹ ơi, đợi đã… mẹ đợi chút!” Trần Kế chưa bao giờ biết Trần Phục Linh có thể chạy nhanh đến thế, cứ như đạp trên vòng phong hỏa, “Tại sao chúng ta phải chạy? Mẹ quen người lúc nãy hả? Người đàn ông đó là ai thế? Sao con thấy ông ta cứ quen quen…”

“Con trông giống hệt ông ta, chẳng lẽ lại không quen!” Trần Phục Linh gầm lên như sư tử Hà Đông, vừa ngoảnh lại đã giật mình hét lên một tiếng.

Người đàn ông đó vậy mà đã đuổi theo tới nơi.

“Đúng là năm hạn, ra cửa chắc phải xem hoàng đạo mất!” Sắc môi Trần Phục Linh tái nhợt, dùng hết sức bình sinh nắm chặt tay Trần Kế không buông một giây, cố lấy hơi nói lời hung hồn, “Thằng khốn nào dám tranh con trai với bà đây, bà đây giết kẻ đó!!!”

Người đàn ông gọi lớn: “Phục Linh!”

Trần Phục Linh: “Cút đi —!!”

Trần Kế đã hoàn toàn ngơ ngác, chỉ biết chạy theo đôi chân của Trần Phục Linh, chẳng còn chút suy nghĩ riêng nào nữa.

Cái gì gọi là trông giống người đàn ông đó?

Mặt đường đi bộ lát bằng gạch thấm nước, chức năng thấm nước khá tốt. Trên mặt đất không có nước, nước giấu dưới lòng đất. Khi khe gạch lỏng lẻo, chỉ cần dẫm lên là biết có chuyện chẳng lành.

Một viên gạch thấm nước bị bàn chân đang chạy tốc lực của Trần Kế dẫm lên làm vênh một góc, nước bẩn lập tức bắn tung tóe ra ngoài.

Trần Kế vừa nhảy vừa tránh nhưng không thoát được, r*n r* kêu lên: “Mẹ ơi.”

“Cứ gọi đi, có mẹ đây!” Trần Phục Linh hôm nay mặc một chiếc quần dài màu trắng bằng sợi axetat, chạy suốt quãng đường này, ống quần không còn nhìn nổi nữa rồi.

Trần Kế nhìn mà thấy xót thay.

“Rầm —!!” Va thẳng vào lòng một người, lúc mông sắp tiếp đất ngã lăn ra, Trần Kế liền chuyển sang xót chính mình. Anh nhanh tay lẹ mắt chuẩn bị dùng lòng bàn tay chống xuống đất.

Cánh tay vươn ra bị một bàn tay đầy lực giữ chặt lấy, Trần Kế lảo đảo nhào về phía trước nhưng không bị ngã thật.

Nửa chiếc giày dẫm vào vũng nước, hơi sâu, nước lạnh tràn qua cổ giày, lòng bàn chân lập tức trở nên dấp dính, trông thật thảm hại.

Hàn Thương một tay giữ Trần Kế, một tay đỡ Trần Phục Linh, rất nhanh đã buông ra: “Không sao chứ?”

Ngước mắt thấy người quen, Trần Kế ngượng ngùng nói: “Không sao, cảm ơn anh nhé chủ tịch.”

Trần Phục Linh vẫn chưa hoàn hồn, miệng tuôn ra một tràng: “Dọa chết tôi rồi, suýt nữa thì ngã vào vũng nước, trước mặt cái gã đàn ông chết tiệt kia làm sao tôi có thể đánh mất thể diện được chứ! May mà nhan sắc vẫn còn giữ được. Trần Kế, hai đứa quen nhau à? Chắc không phải sắp yêu nhau đấy chứ? Cậu bạn này khí chất bạn trai được đấy, trông cũng ra dáng người ngợm. Không chơi gay với Tiểu Hành nữa mà chuyển sang chơi với cậu trai khác à?”

Trần Kế khó khăn ngăn cản: “Mẹ, không có chuyện đó đâu…”

“Con trai, con cao quá, dắt con chạy mệt chết đi được, mẹ tin là bất kể là ai cũng không thể lừa con đi mất được đâu, mẹ biến trước đây.” Trần Phục Linh cúi người tháo giày cao gót ra, chân trần lội qua vũng nước, “Tìm lúc nào chính thức giới thiệu bạn trai cho mẹ nhé! Mẹ yêu con! Bye bye!”

Chớp mắt một cái, Trần Phục Linh đã biến mất giữa đám đông đang đi làm ca sáng, nhanh như một bóng ma.

Người đàn ông trung niên vừa rồi đuổi theo Trần Phục Linh không ngừng, trán rịn mồ hôi, thở hồng hộc. Ông ta đứng khựng lại đối diện Trần Kế, hai người nhìn nhau trân trân.

Trần Kế: “…”

Ống quần có cảm giác ngứa ngáy, Trần Kế rũ mắt xuống, bắt gặp ánh mắt của Hàn Thương đang ngồi xổm dưới đất. Hàn Thương đang cầm một miếng khăn giấy vuông vắn giúp anh thấm nước trên ống quần, cử chỉ rất thân mật.

“Bẩn rồi, để anh lau giúp em.” Hàn Thương nói.

“Không, không không cần đâu chủ tịch…” Trần Kế như bị giật mình, vội vàng lùi lại mấy bước.

Trong túi quần, điện thoại rung lên điên cuồng, Trần Kế cam chịu nhắm mắt lại.

Đúng như dự đoán.

Người gọi tới — Tiểu Hành.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sau Đêm Không Về Nhà Cùng Trai Lạ - Chương 19 | Đọc truyện chữ