Sau Đêm Không Về Nhà Cùng Trai Lạ
Chương 17
“Tôi phải báo với thầy cô! Tôi sẽ bóc phốt nó lên mạng! Nó muốn giết tôi! Tất cả mọi người đều thấy nó định giết tôi! Ai cũng thấy hết! Đoạn đường đó có camera không?! Chắc chắn là có! Nhà trường nhất định phải đuổi học nó! Loại tội phạm dự bị này mà cứ lượn lờ trong trường thì sau này tôi sống sao nổi nữa?!” Trong phòng y tế không gian không lớn, chia làm hai gian trong ngoài. Chương Phụng đang ngồi trên giường bệnh ở gian trong, máu me be bét đầy mặt, gào thét không rõ chữ.
Nước mắt tuôn ra từ hốc mắt, rửa trôi lớp máu gần như đã khô trên mặt thành một vệt đỏ, trông giống như đánh phấn má loang lổ, hay như một kẻ suy sụp khóc lóc làm lem hết lớp trang điểm.
Quái đản và nực cười.
“Được rồi, đừng gào nữa. Răng cửa gãy mất một chiếc rưỡi, nói chuyện thì lùa gió, tôi chẳng nghe thủng cậu đang lảm nhảm cái gì đâu,” Bác sĩ trường vốn thích bệnh nhân biết hợp tác, còn loại không hợp tác thì cứ quát một tiếng là át đi ngay, “Có muốn bôi thuốc nữa không?”
Chương Phụng: “Thái độ của cô kiểu gì thế?!”
Kẹp y tế gắp bông thuốc mới, ấn mạnh xuống khóe miệng Chương Phụng, cạnh răng đã cào rách miệng hắn một vết khá dài.
Bác sĩ nói: “Hôm nay thiếu người nên tôi bận tối mặt tối mũi, đến giờ một ngụm nước còn chưa kịp uống. Muốn khám vết thương thì ngậm miệng lại. Tôi vừa mới nộp đơn từ chức hôm nay đấy, cậu bảo thái độ tôi thế nào?”
Bông cồn chạm vào vết thương, mặt mũi Chương Phụng biến dạng, run rẩy phát ra tiếng kêu thảm thiết như lợn bị chọc tiết, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.
Đúng là kẻ không còn gì để mất thì chẳng sợ ai, đơn từ chức cũng nộp rồi, sắp cuốn gói đi thẳng nên chẳng việc gì phải sợ loại sinh viên tính khí thất thường.
Chương Phụng thầm rủa mình đen đủi, gặp phải một thằng điên như Chu Bách Hành, lại gặp thêm bà bác sĩ điên này nữa, hôm nay không chết đúng là mạng lớn.
Chương Phụng âm thầm thề độc: Nhất định phải trả thù Chu Bách Hành thật nặng, thuê người xử đẹp nó mới thôi.
“Em không sợ bị trả thù à? Đánh người trước mặt bao nhiêu người như thế, em lấy lý do gì để biện minh đây? Ai sẽ nói đỡ cho em? Nói đi, tại sao lại đánh nhau?!” Trần Kế nắm lấy bàn tay phải của Chu Bách Hành, phần khớp xương đã nát bấy máu thịt.
Anh vừa hỏi vừa hít hà như thể chính mình bị thương, động tác cực kỳ nhẹ nhàng bôi thuốc cho cậu.
Chu Bách Hành im lặng không nói lời nào.
Lúc nãy Dụ Ti Lý đi ngang qua phòng tập nhỏ, tình cờ thấy Trần Kế nên hỏi sao anh cười mà trông còn xấu hơn cả khóc. Trần Kế lắc đầu không đáp. Dụ Ti Lý vốn không phải người tò mò, liền kéo anh đứng dậy nhảy một đoạn để giải tỏa tâm trạng.
Nỗi bực dọc tan biến theo từng bước nhảy, Trần Kế cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, khi cười lại đã thấy tươi tỉnh hẳn.
Chính lúc đó, một người trong câu lạc bộ khiêu vũ đột ngột lao vào phòng tập: “Anh Dụ! Em trai của Trần Kế — Ơ Trần Kế, cậu ở đây à! Thế thì dễ rồi! Em trai cậu đang đánh nhau đấy! Hình như đánh cái cậu bạn cùng phòng ký túc xá với cậu, chẳng ai dám vào can cả! Tôi thấy em trai cậu sắp đánh chết người ta rồi, cậu mau đi quản đi! Thằng nhóc đó ra tay tàn độc quá, bình thường nó có đi đánh giải chui không thế? Thật sự là đỉnh của chóp luôn—”
Con đường giữa tòa ký túc và thư viện có rất nhiều người qua lại, hễ có chuyện là người xem vây quanh mỗi lúc một đông. Có người đi tìm giảng viên hướng dẫn ở khoa gần nhất nhưng họ chưa tới; có người định vào can nhưng không can nổi.
Xung quanh, những tiếng khuyên ngăn “Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa” vang lên liên tiếp.
Nhìn từ xa trông cứ như đang hò reo cổ vũ vậy.
Trần Kế lo lắng chen qua đám đông, chạy lên phía trước dùng một câu quát nghiêm nghị: “Chu Bách Hành — Dừng tay!” để kết thúc trận chiến giằng co.
“Anh hỏi em tại sao lại đánh nhau? Câm rồi à?” Trần Kế vứt que bông đi, xé băng gạc trắng, ngồi trên ghế trước bàn học ký túc xá, nhìn Chu Bách Hành đang ngồi trực tiếp trên mặt bàn, “Mở miệng nói chuyện.”
Đấm vào người thì không đến mức nát bấy máu thịt, nhưng Chu Bách Hành đã mất lý trí, có hai cú đấm nện xuống đất, khiến máu thấm ra một vệt.
“Nó chửi em.” Chu Bách Hành trầm giọng.
Trần Kế gắt nhẹ: “Chửi em? Chắc không đơn giản thế đâu.”
“Tôi chửi nó bao giờ?!”
Tiếng chất vấn cùng tiếng đạp cửa ký túc xá vang lên chói tai. Chương Phụng tay bó bột, treo lủng lẳng trước ngực: “Chu Bách Hành, mồm mày có câu nào thật không? Tao chửi mày lúc nào?! Tao đang đi bộ yên lành đến thư viện, không phải mày đột nhiên phát điên lên đánh tao à? Hai chúng ta đã nói câu nào với nhau chưa?! Tao còn chẳng nhìn thấy mày!”
Ngoài cửa phòng 621 có vài bóng người đi ngang qua, không biết là mới về hay chuẩn bị đi. Nhưng Trần Kế biết, mọi người chỉ đang giả vờ tự nhiên để hóng hớt mà thôi.
Hai người bạn cùng phòng khác cũng có mặt, bề ngoài thì nhìn điện thoại nhưng thực chất tai đã dựng đứng lên từ lâu.
Một người lầm bầm phàn nàn: “Gào thét cái gì thế, cậu có thể bé bé cái mồm đi được không, tôi đang chơi game làm đồng đội giật cả mình đây này.”
Nói lời xin lỗi vào điện thoại, tắt mic game, rồi lại tặc lưỡi một cách mất kiên nhẫn.
Chương Phụng uất ức đỏ cả mắt: “Tôi gào cái gì?! Không được hỏi cho rõ ràng à?!”
“Cái răng cửa của cậu nói chuyện khó khăn lắm, im lặng một lát đi.”
Người đi ngang qua cửa không biết là ai phát ra tiếng cười khẩy “phì” một cái, nhận ra không ổn liền vội thu âm lại, coi như không có chuyện gì mà đi về phòng.
“Còn thấy chưa đủ mất mặt sao?” Trần Kế cau mày, “Đóng cửa lại trước đi.”
Chương Phụng cười lạnh châm chọc: “Tôi mất mặt cái gì? Tôi bị đánh ra nông nỗi này, chỉ hận không thể cho tất cả mọi người cùng xem, nếu không thì lấy đâu ra công bằng!” Hắn hùng hổ truy hỏi Chu Bách Hành, “Lời tao vừa nói mày có nhận không? Có phải mày đơn phương đánh tao không, tao hoàn toàn không nói chuyện với mày, đừng nói là chửi mày!”
Bà bác sĩ đang tuổi tiền mãn kinh làm theo đúng thủ tục yêu cầu Chương Phụng đi truyền dịch, nhưng hắn từ chối.
Lúc được các bạn khác dìu đến phòng y tế, hắn thấy Trần Kế đưa Chu Bách Hành về ký túc xá. Giờ vết thương nặng thế này, hắn cố tình phô trương đi khắp nơi để dùng những vết thương này cho mọi người thấy Chu Bách Hành tàn nhẫn ra sao, nhà trường bắt buộc phải đuổi học đối phương.
Chu Bách Hành đứng bật dậy.
Chương Phụng nắm lấy tay nắm cửa lùi lại, giọng càng thêm sắc lẹm: “Mày còn muốn đánh tao nữa à! Người đâu mau đến đây, có kẻ giết người!”
“Ngồi xuống.” Một ánh mắt của Trần Kế khiến Chu Bách Hành thu hết gai nhọn trên người lại.
Đổi lại là anh đứng dậy nói: “Đúng là cậu không chửi em ấy, nhưng cậu chửi tôi đúng không.”
Chương Phụng trợn trắng mắt: “Tôi không có…”
Trần Kế ngắt lời hắn: “Chửi tôi, chẳng phải là cậu tự tìm đòn rồi à?”
“Cậu nói cái gì?!”
“Ngày đầu khai giảng, tôi và Bách Hành nói chuyện ở cầu thang — nếu cậu cứ nhất quyết cho rằng chúng tôi cãi nhau thì tùy cậu. Lúc chúng tôi nói chuyện, khi đó chỉ có cậu nhìn thấy. Gần đây trong trường có những lời ra tiếng vào về tôi và Bách Hành, những lời đó truyền ra từ đâu thì trong lòng cậu tự biết rõ. Tin đồn không dứt, tôi không phải lần đầu gặp chuyện này nên đã lười tính toán rồi. Không ai đứng ra giải thích ngăn chặn, còn cậu thì đắc ý coi như không có chuyện gì phải không?”
“Hai người đánh nhau, nhà trường đã biết rồi, Bách Hành sẽ bị kỷ luật, đó là bài học em ấy đáng phải nhận.” Trần Kế đẩy Chương Phụng ra khỏi cửa phòng, nói một cách đầy thân thiện: “Cậu bị thương thế này thì nên về phòng y tế truyền dịch đi, không tiêu viêm không được đâu. Tiền viện phí và bồi thường tổn thất tinh thần cậu không cần lo lắng chút nào, chúng tôi chịu trách nhiệm toàn bộ. Còn chuyện tin đồn, tôi sẽ truy cứu đến cùng. Tại sao hôm nay hai người đánh nhau, tôi cũng nhất định sẽ tìm ra sự thật. Xung quanh có bao nhiêu người như thế, tôi không tin cậu có thể mua chuộc hết tất cả để tôi không nghe được sự thật. Tôi muốn nghe xem cậu đã nói gì về tôi để khiến Bách Hành đánh cậu ra nông nỗi này. Về danh dự cá nhân của tôi, cái “tôi” mà toàn trường đang biết hoàn toàn khác với tôi ngoài đời, điều này gây rắc rối cực lớn cho tôi. Còn cả vấn đề danh tiếng của Bách Hành và đàn anh Dụ Ti Lý nữa, phạm vi quá rộng nên bắt buộc phải truy cứu. Đến lúc đó, mức kỷ luật nào cậu đáng nhận thì cứ dùng hai tay mà nhận lấy cho kỹ, lỗi của ai thì người đó chịu, không một ai có thể chạy thoát.”
Cửa phòng đóng lại, những cái đầu ló ra ở hành lang thấy Chương Phụng mặt mũi trắng bệch quay người xuống lầu, chắc là về phòng y tế.
Mọi người nhìn nhau, ánh mắt lộ rõ sự đồng tình — Trần Kế ngầu thật sự!
“Đỉnh quá.” Bạn cùng phòng ném điện thoại sang một bên vỗ tay: “Kế Kế, cậu ngầu bá cháy luôn.”
Trần Kế: “…”
Nếu không phải biết Lưu Dương không có ở đây, Trần Kế còn tưởng là hắn đang nói.
Người bạn cùng phòng khác bĩu môi nói: “Cái thằng họ Chương kia chắc được gia đình nuông chiều quá rồi, nhờ người ta làm việc mà chẳng bao giờ biết nói câu cảm ơn, cứ coi như là lẽ đương nhiên ấy. Hồi mới khai giảng tôi còn mua hộ bữa sáng, yêu cầu cũng không ít, thôi thì giúp được gì thì giúp. Sau này thì vòi vĩnh đủ thứ tật xấu, làm tôi chẳng buồn quan tâm nữa. Hóa ra mấy cái tin đồn thất thiệt là từ nó mà ra à? May mà đầu óc tôi tỉnh táo, không bị dắt mũi như mấy con bò.”
Sau một tháng, không khí phòng 621 khá ổn.
Đôi khi Trần Kế cảm thấy Chương Phụng đúng là hơi phiền phức nên không muốn thân thiết sâu. Hai người bạn cùng phòng còn lại thì tính tình hào sảng, không câu nệ, Trần Kế cũng đã đi ăn với họ vài lần.
Nghe vậy, Trần Kế bật cười.
“Nhà ăn bắt đầu phục vụ bữa tối rồi, đi ăn không?” Hà Nhạc, người ngủ giường đối diện Trần Kế, hỏi.
Trần Kế đáp: “Hai cậu đi đi, chúng tôi bây giờ không tiện ra ngoài.”
“Cũng đúng, thế tôi với Tiết Thanh đi trước nhé. Tí về mua cơm hộ hai người.” Hà Nhạc xuống giường xỏ giày.
Trần Kế nói: “Được, cảm ơn nhé.”
Trương Tiết Thanh cười ha ha: “Khách sáo cái gì.”
“Hết người rồi, yên tĩnh rồi, nói cho anh nghe đầu đuôi câu chuyện đi.” Trần Kế ngồi lại vào ghế, vắt chân trái lên đùi phải, dáng vẻ như đang thẩm vấn phạm nhân.
Chu Bách Hành nói: “Thu dọn đồ đạc.”
Trần Kế: “Hả?”
Sự thắc mắc của anh chuyển thành lo lắng khi Chu Bách Hành đứng dậy, dùng bàn tay không bị thương vươn về phía giường ngủ của anh, mạnh bạo hất tung chăn màn lên.
“Ê ê ê…” Trần Kế ra tay ngăn cản, “Sao thế? Làm gì vậy? Tại sao lại thu dọn đồ đạc?”
“Mai là cuối tuần, nhưng tối nay không có tiết, bây giờ có thể dọn luôn,” Chu Bách Hành nói một cách đầy áp đặt, “Chuyển ra ngoài với em, về nhà của chúng ta ở ngoài trường mà ở.”
Trần Kế giữ chặt lấy cậu không buông: “Sao phải vội vàng như thế? Chuyện chưa giải quyết xong, vết thương của em…”
“— Trần Kế.” Chu Bách Hành cắt ngang lời anh, gọi tên bằng giọng lạnh lùng.
Cái tên này, nếu là người cha sinh học 19 năm chưa từng gặp mặt đột nhiên xuất hiện gọi anh một tiếng như thế, chắc cũng không làm anh cảm thấy rợn người hơn lúc này.
Tim anh thắt lại, không dám thưa.
“Hết lần này đến lần khác rồi, đừng có qua loa với em nữa.” Chu Bách Hành rút tay mình ra, ấn Trần Kế xuống ghế, lòng bàn tay bóp chặt bả vai anh.
Chu Bách Hành cúi người xuống, nhìn chằm chằm vào Trần Kế với tư thế của kẻ bề trên như muốn tước đoạt hơi thở của anh, nói: “Anh không cần lo gì hết, em sẽ thu dọn đồ đạc xong xuôi, tìm người chuyển hết về nhà. Em chỉ có một yêu cầu duy nhất…”
Cậu lại gọi tên anh lần nữa, nói: “Trần Kế, anh nghe lời một chút đi, đừng ép em.”
“Hôm nay nhất định phải đi theo em, không được từ chối, nghe rõ chưa?”
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận