Nữ Thừa Tướng Muốn Chết
Chương 2
Sau khi hạ tiều, Chử Sư Vực lại kéo tay tán thưởng ta: "Tức Mặc ái khánh đúng là rất hiểu trẫm."
Ta: "....."
Ta hiểu bà nội ngài là cái b.úa ý! Sau khi trở về, ta rút ra kinh nghiệm xương m.á.u, bây giờ ngay cả ngày cưới cũng đã được quyết định, nếu ta lại nhắc đến chuyện tạo phản, toàn bộ các đại thần sẽ thỉnh cầu Bệ hạ c.h.é.m ta nhỉ.
Vì vậy, ngày thượng triều thứ ba, ta lại một lần nữa khuyến khích các đại thần cùng ta tạo phản.
Lần này đã qua một lúc lâu, các đại thần vẫn không đáp lại, ta hiểu mà. Đúng lúc ta đang định mở miệng nói một câu khiêu khích: "Đúng đấy, bà đây chỉ muốn tạo phản, các ngươi có bản lĩnh thì c.h.é.m bà đê", thì một đại thần cơ trí, liếc nhìn Chử Sư Vực rồi lại nhìn ta, trên mặt lộ ra vẻ tỉnh ngộ, dẫn đầu quỳ xuống.
"Bệ hạ, thần cho là Đông Chí cử hành đại điển phong Hậu không phù hợp lắm, không khỏi đêm dài lắm mộng... À không, vì hạnh phúc giường chiếu của Bệ hạ, hôm qua thần đã lật lại hoàng lịch xem qua, mùng 3 tháng sau thì thích hợp hơn."
Ta: "..." Thật là quá đồi trụy, đồ cặn bã!
Hạ triều, Chử Sư Vực lại lần nữa kéo tay tán thưởng ta, giọng điệu ôn hòa có thể vắt ra nước: "Nói đi, khanh muốn cái gì, dù là sao trên trời trẫm cũng hái xuống cho khanh!"
Mặt ta không còn cảm xúc, lặp lại lần nữa: "Thần muốn c.h.ế.t."
Chử Sư Vực vươn tay xoa tóc ta, "Tức Mặc ái khanh, Đại Lương đáng giá để khanh lưu giữ kỷ niệm."
Ta: "....."
Đáng giá cái lông, có bản lĩnh thì hủy bỏ thượng triều đi.
Không thể trông cậy vào Chử Sư Vực, ta hết cách, chỉ có thể nghiên cứu cách tự sát.
Lần này, ta rút một thanh trường kiếm ra, nhắm vào bụng mình, nhưng thanh kiếm còn chưa đ.â.m đến bụng ta thì gãy!
Ta nhìn lên bầu trời không nói nên lời.
Ta chỉ muốn c.h.ế.t một lần thôi, sao lại khó vậy chứ?!
Mà còn gay go hơn là, lần này việc ta tự sát trong phủ bị một tiểu nha hoàn truyền ra ngoài.
Buổi thượng chiều ngày hôm sau, mọi người trên điện Kim Loan đều run rẩy, Chử Sư Vực - người mà ngay cả khi bị các đại thần ép cưới cô nương mà hắn không thích cũng chưa từng tỏ ra tức giận, thế mà hôm nay đột nhiên nổi trận lôi đình.
Đầu tiên hắn lấy ra một vài tấu chương, ném mạnh xuống đất.
Sau đó chỉ vào mũi mấy vị đại thần mắng: "Ngày nào các khanh cũng ăn no nằm ườn, không có việc gì làm, chỉ biết vu cáo hãm hại Thừa tướng. Các khanh đang muốn ép c.h.ế.t Thừa tướng sao?"
Việc ta không sợ nhất chính là c.h.ế.t, trong lúc mọi người bị dọa sợ, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, không dám thở mạnh, ta bình tĩnh cúi xuống nhặt tấu chương dưới đất lên.
Khi mở ra xem, tất cả đều là tấu chương vạch tội ta. Nói mấy ngày trước trên điện Kim Loan, ta lớn tiếng nói muốn tạo phản là hành động bất kính, sợ là có ý đồ khác, kiến nghị g.i.ế.t ta để phòng trừ hậu hoạn.
Ta hít một hơi dài.
Đống tấu chương này rất hợp tâm ý ta nha.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đám đại thần này cuối cùng cũng làm ra được một việc của con người.
Ta lập tức xác nhận tội danh: "Bệ hạ, mấy vị đại thần này nói đúng, thần chính là muốn tạo phản!"
Chử Sư Vực đang mắng người, nghe ta nói lời này liền sững người một chút, vẻ mặt ôn hòa, mỉm cười nhìn ta: "Thừa tướng nói lời hoang đường gì vậy?"
Nói xong, thành thạo thay đổi biểu cảm, hắn lại chỉ vào mấy vị đại thần quát mắng: "Người đâu, lôi mấy vị đại nhân này xuống đ.á.n.h năm mươi roi, cách chức."
Ta: "!!!"
Đê ma ma, ta nghĩ c.h.ế.t là hết chuyện, nhưng dính dáng liên lụy đến người khác thì có lỗi quá rồi.
Ta lập tức quỳ xuống nói: "Bệ hạ bớt giận. Mấy ngày trước quả thật thần đã ăn nói ngông cuồng, chuyện liên quan giang sơn xã tắc, mấy vị đại nhân này cũng chỉ là quan tâm quá nên loạn mà thôi. Thỉnh cầu Bệ hạ đừng khiến lòng các đại thần nguội lạnh."
Chử Sư Vực vẫn như cũ, lạnh lùng nhìn các vị đại thần kia, "Nhìn các khanh xem, đến bây giờ Thừa tướng vẫn còn bao che cho các khanh, các khanh còn có mặt mũi đứng trên điện Kim Loan này sao."
"Lần này Thừa tướng vì các khanh mà cầu xin tha thứ, trẫm tạm thời tha mạng cho các khanh. Nếu lần sau xảy ra chuyện gì khiến Thừa tướng không vui, lại tự sát, trẫm c.h.ặ.t đ.ầ.u các khanh!"
Ta: "......"
Tê dại đến mức không cử động nổi.
Phương châm của ta là: Quyết không bỏ cuộc!
Nếu không thể kéo các đại thần cùng xuống nước, vậy chỉ có thể một mình đối phó Chử Sư Vực.
Ta thức cả đêm để lên kế hoạch chọc giận Chử Sư Vực.
Ta tin tưởng trong cơn tức giận, chắc chắn sẽ xảy ra án mạng.
Bước đầu tiên, làm cho Chử Sư Vực suy nhược tinh thần trước, chính là canh lúc nửa đêm thừa dịp hắn đang ngủ say, tuyên bố có truyện quan trọng lôi hắn ra khỏi giường.
Bước thứ hai, đợi hắn mơ mơ màng màng đứng dậy thì nói chuyện với hắn về những vấn đề có thể khiến tất cả các nam nhân, đế vương phong kiến tức giận.
Bước thứ ba, trò chuyện được một lúc liền mắng hắn vài câu hôn quân!
He he.
Ta không tin Chử Sư Vực còn có thể nhẫn nhịn!
...
Nửa đêm, đêm đen gió lớn, là thời gian hành động để tìm c.h.ế.t.
Ta nghênh ngang xông vào trong cung, đi đến trước tẩm điện của Chử Sư Vực.
Vừa định bước vào đã bị thị vệ canh cửa tẩm điện chặn lại, "Thừa tướng đại nhân, đêm đã khuya, Bệ hạ..."
Ta quá rành tìm đường c.h.ế.t kiểu này, liền bày ra vẻ gây rối phản nghịch ngắt lời thị vệ: "Khuya cái gì mà khuya, trước mắt là thời điểm nói linh tinh hay sao, mau gọi Bệ hạ dậy cho ta, ta có chuyện quan trọng cần bẩm báo."
Ta: "....."
Ta hiểu bà nội ngài là cái b.úa ý! Sau khi trở về, ta rút ra kinh nghiệm xương m.á.u, bây giờ ngay cả ngày cưới cũng đã được quyết định, nếu ta lại nhắc đến chuyện tạo phản, toàn bộ các đại thần sẽ thỉnh cầu Bệ hạ c.h.é.m ta nhỉ.
Vì vậy, ngày thượng triều thứ ba, ta lại một lần nữa khuyến khích các đại thần cùng ta tạo phản.
Lần này đã qua một lúc lâu, các đại thần vẫn không đáp lại, ta hiểu mà. Đúng lúc ta đang định mở miệng nói một câu khiêu khích: "Đúng đấy, bà đây chỉ muốn tạo phản, các ngươi có bản lĩnh thì c.h.é.m bà đê", thì một đại thần cơ trí, liếc nhìn Chử Sư Vực rồi lại nhìn ta, trên mặt lộ ra vẻ tỉnh ngộ, dẫn đầu quỳ xuống.
"Bệ hạ, thần cho là Đông Chí cử hành đại điển phong Hậu không phù hợp lắm, không khỏi đêm dài lắm mộng... À không, vì hạnh phúc giường chiếu của Bệ hạ, hôm qua thần đã lật lại hoàng lịch xem qua, mùng 3 tháng sau thì thích hợp hơn."
Ta: "..." Thật là quá đồi trụy, đồ cặn bã!
Hạ triều, Chử Sư Vực lại lần nữa kéo tay tán thưởng ta, giọng điệu ôn hòa có thể vắt ra nước: "Nói đi, khanh muốn cái gì, dù là sao trên trời trẫm cũng hái xuống cho khanh!"
Mặt ta không còn cảm xúc, lặp lại lần nữa: "Thần muốn c.h.ế.t."
Chử Sư Vực vươn tay xoa tóc ta, "Tức Mặc ái khanh, Đại Lương đáng giá để khanh lưu giữ kỷ niệm."
Ta: "....."
Đáng giá cái lông, có bản lĩnh thì hủy bỏ thượng triều đi.
Không thể trông cậy vào Chử Sư Vực, ta hết cách, chỉ có thể nghiên cứu cách tự sát.
Lần này, ta rút một thanh trường kiếm ra, nhắm vào bụng mình, nhưng thanh kiếm còn chưa đ.â.m đến bụng ta thì gãy!
Ta nhìn lên bầu trời không nói nên lời.
Ta chỉ muốn c.h.ế.t một lần thôi, sao lại khó vậy chứ?!
Mà còn gay go hơn là, lần này việc ta tự sát trong phủ bị một tiểu nha hoàn truyền ra ngoài.
Buổi thượng chiều ngày hôm sau, mọi người trên điện Kim Loan đều run rẩy, Chử Sư Vực - người mà ngay cả khi bị các đại thần ép cưới cô nương mà hắn không thích cũng chưa từng tỏ ra tức giận, thế mà hôm nay đột nhiên nổi trận lôi đình.
Đầu tiên hắn lấy ra một vài tấu chương, ném mạnh xuống đất.
Sau đó chỉ vào mũi mấy vị đại thần mắng: "Ngày nào các khanh cũng ăn no nằm ườn, không có việc gì làm, chỉ biết vu cáo hãm hại Thừa tướng. Các khanh đang muốn ép c.h.ế.t Thừa tướng sao?"
Việc ta không sợ nhất chính là c.h.ế.t, trong lúc mọi người bị dọa sợ, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, không dám thở mạnh, ta bình tĩnh cúi xuống nhặt tấu chương dưới đất lên.
Khi mở ra xem, tất cả đều là tấu chương vạch tội ta. Nói mấy ngày trước trên điện Kim Loan, ta lớn tiếng nói muốn tạo phản là hành động bất kính, sợ là có ý đồ khác, kiến nghị g.i.ế.t ta để phòng trừ hậu hoạn.
Ta hít một hơi dài.
Đống tấu chương này rất hợp tâm ý ta nha.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đám đại thần này cuối cùng cũng làm ra được một việc của con người.
Ta lập tức xác nhận tội danh: "Bệ hạ, mấy vị đại thần này nói đúng, thần chính là muốn tạo phản!"
Chử Sư Vực đang mắng người, nghe ta nói lời này liền sững người một chút, vẻ mặt ôn hòa, mỉm cười nhìn ta: "Thừa tướng nói lời hoang đường gì vậy?"
Nói xong, thành thạo thay đổi biểu cảm, hắn lại chỉ vào mấy vị đại thần quát mắng: "Người đâu, lôi mấy vị đại nhân này xuống đ.á.n.h năm mươi roi, cách chức."
Ta: "!!!"
Đê ma ma, ta nghĩ c.h.ế.t là hết chuyện, nhưng dính dáng liên lụy đến người khác thì có lỗi quá rồi.
Ta lập tức quỳ xuống nói: "Bệ hạ bớt giận. Mấy ngày trước quả thật thần đã ăn nói ngông cuồng, chuyện liên quan giang sơn xã tắc, mấy vị đại nhân này cũng chỉ là quan tâm quá nên loạn mà thôi. Thỉnh cầu Bệ hạ đừng khiến lòng các đại thần nguội lạnh."
Chử Sư Vực vẫn như cũ, lạnh lùng nhìn các vị đại thần kia, "Nhìn các khanh xem, đến bây giờ Thừa tướng vẫn còn bao che cho các khanh, các khanh còn có mặt mũi đứng trên điện Kim Loan này sao."
"Lần này Thừa tướng vì các khanh mà cầu xin tha thứ, trẫm tạm thời tha mạng cho các khanh. Nếu lần sau xảy ra chuyện gì khiến Thừa tướng không vui, lại tự sát, trẫm c.h.ặ.t đ.ầ.u các khanh!"
Ta: "......"
Tê dại đến mức không cử động nổi.
Phương châm của ta là: Quyết không bỏ cuộc!
Nếu không thể kéo các đại thần cùng xuống nước, vậy chỉ có thể một mình đối phó Chử Sư Vực.
Ta thức cả đêm để lên kế hoạch chọc giận Chử Sư Vực.
Ta tin tưởng trong cơn tức giận, chắc chắn sẽ xảy ra án mạng.
Bước đầu tiên, làm cho Chử Sư Vực suy nhược tinh thần trước, chính là canh lúc nửa đêm thừa dịp hắn đang ngủ say, tuyên bố có truyện quan trọng lôi hắn ra khỏi giường.
Bước thứ hai, đợi hắn mơ mơ màng màng đứng dậy thì nói chuyện với hắn về những vấn đề có thể khiến tất cả các nam nhân, đế vương phong kiến tức giận.
Bước thứ ba, trò chuyện được một lúc liền mắng hắn vài câu hôn quân!
He he.
Ta không tin Chử Sư Vực còn có thể nhẫn nhịn!
...
Nửa đêm, đêm đen gió lớn, là thời gian hành động để tìm c.h.ế.t.
Ta nghênh ngang xông vào trong cung, đi đến trước tẩm điện của Chử Sư Vực.
Vừa định bước vào đã bị thị vệ canh cửa tẩm điện chặn lại, "Thừa tướng đại nhân, đêm đã khuya, Bệ hạ..."
Ta quá rành tìm đường c.h.ế.t kiểu này, liền bày ra vẻ gây rối phản nghịch ngắt lời thị vệ: "Khuya cái gì mà khuya, trước mắt là thời điểm nói linh tinh hay sao, mau gọi Bệ hạ dậy cho ta, ta có chuyện quan trọng cần bẩm báo."
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận