Làm đủ việc như đ.â.m đầu xuống hồ, uống t.h.u.ố.c, đập đầu vào tường, c.ắ.n lưỡi, tự treo cổ trên cây, v.v..., cũng vẫn không thể c.h.ế.t được.

Hệ thống không nhìn nổi nữa, khuyên ta: 【Cần gì chứ? Cô xuyên không thành nữ thừa tướng, trẻ trung xinh đẹp, chỉ dưới một người, xuyên không đến ngay đỉnh cao cuộc đời, thích thế còn gì.】

【Không.】Ta kiên quyết từ chối.

Vương triều Đại Lương gì đó không có hoạt động giải trí nào cũng thôi đi, còn phải ngày ngày đi thượng triều sớm, ta không muốn mỗi ngày phải dậy trước bình minh để đi làm đâu.

Bán mạng cho công việc cũng không chơi kiểu này.

Trải qua nửa tháng không ngừng cố gắng, cuối cùng ta cũng tìm ra vấn đề, cái hệ thống c.h.ế.t tiệt này có chức năng chống tự sát, chính là ta không thể tự sát nhưng người khác có thể g.i.ế.t ta.

Chẳng qua là thân phận ta cao quý, người bình thường cũng không dám kề đao trên đầu ta.

Nhưng có một người nhất định dám g.i.ế.t c.h.ế.t ta, Đương kim bệ hạ Chử Sư Vực, gần hai mươi tuổi, vừa mới lên ngôi được ba tháng!

Vì vậy, dựa trên triết lý tìm c.h.ế.t "Chỉ cần tìm được đường c.h.ế.t, nhất định sẽ được đầu t.h.a.i sớm", ta bắt đầu gây rắc rối cho Chử Sư Vực.

Là một chuyên gia tìm đường c.h.ế.t, một vận động viên tranh luận, ta tin rằng không có ai mà ta không thể đ.á.n.h bại!

Đúng lúc hôm nay trên điện Kim Loan vẫn chưa ngừng.

Vì vấn đề "Lập ai làm Hoàng hậu" mà tranh cãi mãi không xong.

Hầu hết các đại thần đều cho rằng Hoàng hậu là chi mẫu của một nước, phải có học thức lễ nghĩa, tài mạo song toàn, sinh ra trong vọng tộc.

Vì vậy, ta đã tiến cử cho Chử Sư Vực một cuốn tranh vẽ dày đến mức có thể đập c.h.ế.t người, bên trong đều là tranh vẽ nữ nhi của các nhà quyền quý trong kinh thành.

Một nhóm nhỏ các đại thần lại coi trọng Tố Tố - nữ nhi của Cựu Đại tướng quân, gia cảnh khốn khó đã mất cả cha lẫn mẹ. Cựu Đại tướng quân vì quốc gia đã hy sinh trong khi làm nhiệm vụ, đó là lý do trẻ mồ côi nên được nhận đãi ngộ tốt.

Mà Chử Sư Vực cũng bày tỏ bản thân yêu thích Tố Tố, ra vẻ không phải Tố Tố sẽ không cưới.

Lần này, phần lớn các đại thần chắc chắn sẽ không mặc kệ.

Các đại thần không mặc kệ thì có thể làm gì ngoài một khóc - hai nháo - ba thắt cổ, nếu không được thì người cầm đầu giả bộ đập đầu vào Bàn long trụ, dùng cái c.h.ế.t để bức bách.

Các đại thần gọi đây là lấy c.h.ế.t khuyên can.

Còn ta gọi đây là trói buộc đạo đức.

Các đại thần liên quan trải qua một loạt qui trình, nhưng vẫn không khiến Chử Sư Vực nhụt chí lập người khác làm Hoàng hậu, mắt thấy một số đại thần đã tiến về phía Bàn long trụ.

Trong lòng ta cười hố hố ba tiếng, cơ hội đã tới.

Loại chuyện tìm đường c.h.ế.t này, ta giỏi nhất.

Ta ho nhẹ một tiếng, kéo một quan Văn đang lao về phía Bàn long trụ lại: "Đại nhân, cần gì chứ, đập đầu tự làm tổn thương mình cũng không đáng. Nếu Bệ hạ nhất quyết muốn cưới Tố Tố, vậy chúng ta..."

Chử Sư Vực ngồi trên ngai rồng nghe thấy lời này, nhìn ta đầy mong đợi, "Ý thừa tướng là?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta nhìn hắn khẽ cười, đối diện với ánh mắt mong chờ của hắn, ta lớn tiếng nói cho hết: "Chúng ta tạo phản, Bệ hạ không nghe thì đổi người mới đi!"

Chử Sư Vực: "..."

Các đại thần: "..."

Tất cả những người trong điện đều nhìn về phía ta, trên trán còn thiếu khắc hàng chữ - Thừa tướng đại nhân, hôm nay ngài ra ngoài có mang não không?!

Chậc, ta cứ không muốn mang theo não đấy, được không?!

Ta vươn cổ khiêu khích nhìn Chử Sư Vực, trong lòng điên cuồng gào thét: Tới đi, Bệ hạ, vung đao đi!

Nhưng mà ta vẫn không c.h.ế.t được.

Sau khi ta nói những lời kinh hãi, các đại thần liên quan nãy còn không ngừng liều c.h.ế.t, giờ lại đồng loạt quỳ xuống.

"Bệ hạ, chúng thần thỉnh cầu Bệ hạ phong Tố Tố làm hoàng hậu."

"Bệ hạ, chúng thần tuyệt đối không có ý định tạo phản bức vua thoái vị!"

"..."

Ta: "???"

Má, sao mấy người có thể dễ dàng nhượng bộ như vậy chứ? Nói lấy cái c.h.ế.t để khuyên can đâu? Mới vừa rồi từng tốp chấp niệm tìm c.h.ế.t lao về phía Bàn long trụ đâu? Ít ra cũng phải đấu tranh lâu hơn một chút chứ!

Ta nhìn các triều thần trong điện chỉ hận rèn sắt không thành thép.

Đám triều thần vội quỳ đập đầu xuống đất, không nhìn ta.

Sau khi hạ triều, Chử Sư Vực lưu lại một mình ta, kéo tay ta tán thưởng: "Hay cho thủ đoạn cao tay của Tức Mặc ái khanh, trẫm đã chiến đấu với nhóm nguyên lão ba triều hơn nửa tháng nay cũng không khiến bọn họ buông tay. Ái khanh vừa ra tay một cái, bọn họ liền lập tức tuân theo. Thưởng, phải thưởng lớn."

Ta: "......"

Hắn liếc nhìn ta nói: "Đúng rồi, Tức Mặc ái khánh muốn gì, trẫm sẽ sai người mang đến phủ khanh."

Ta nhìn khuôn mặt tuấn tú cao bằng trần nhà của hắn, lòng như tro tàn nhếch môi: "Thần muốn c.h.ế.t."

"..."

Tục ngữ có nói: Tinh thành sở chí, kim thạch vi khai*.

(*精诚所至,金石为开: Tinh thành sở chí, kim thạch vi khai: Nếu thành tâm thành ý, thì những thứ cứng như kim loại và đá cũng có thể nứt ra.)

Ta tin tưởng ở vương triều phong kiến ​​Đại Lương này, điều mà Bệ hạ kiêng kị nhất chính là có người muốn tạo phản. Một lần không bị c.h.é.m, vậy làm thêm một lần nữa là được.

Vì vậy, buổi thượng triều ngày tiếp theo, ta lại một lần nữa ở trên điện Kim Loan, ngay trước mặt Chử Sư Vực, khuyến khích các đại thần cùng ta tạo phản. Tuy nhiên, các đại thần lại quỳ xuống: "Bệ hạ, Đông Chí năm nay cử hành đại điển phong Hậu, Bệ hạ xem có được không? Khâm Thiên Giám đã xem ngày, hôm đó thích hợp để cưới gả."

Ta: "?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nữ Thừa Tướng Muốn Chết - Chương 1 | Đọc truyện chữ