Thị vệ kia nuốt nước miếng nói: "Thừa tướng đại nhân, giờ sợ Bệ hạ không tiện lắm. Bệ hạ đang..."

Ta lại lần nữa ngắt lời thị vệ: "Lằng nha lằng nhằng, nhờ ngươi thì có tác dụng gì, quên đi, để ta tự đi."

Nói xong, ta bước vào tẩm điện của Bệ Hạ.

Thị vệ kia còn muốn nói gì đó, nhưng một thị vệ khác đã kéo tay hắn lại, bịt miệng hắn, "Ngươi muốn c.h.ế.t phải không? Thừa tướng đại nhân là người ngươi có thể can sao, ngươi quên mấy vị đại thần tố cáo Thừa tướng đại nhân, bị Bệ hạ dạy dỗ suýt nữa thì cắt chức à."

Ta liếc nhìn hai người họ, thầm nghĩ, chậc chậc, ta đây nổi tiếng rồi.

"Nhưng Bệ hạ đang... ưm ưm!"

Thị vệ kia còn chưa nói hết đã bị một thị vệ khác lại bịt miệng lại.

Vì vậy, câu nói tiếp theo ta không nghe rõ, nhưng mà ai thèm quan tâm Chử Sư Vực đang làm cái qué gì, tìm đường c.h.ế.t như này mới kích thích chứ! Ta đẩy cánh cửa đang khép hờ ra.

Sau đó, mắt ta mở to.

Chử Sư Vực đang hoàn toàn k.h.ỏ.a t.h.â.n, nhắm mắt lại, ngâm mình trong suối nước lạnh phủ đầy cánh hoa.

Hắn nghe thấy tiếng cửa mở, chợt mở mắt ra.

Bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí có chút ngượng ngùng.

Theo lý mà nói, gặp phải trường hợp này, để tránh khó xử thêm. Lẽ ra ta nên che mắt lại, lập tức quay người, bước từng bước dài chạy ra khỏi tẩm điện.

Nhưng sự thật là ánh mắt của ta nhìn chằm chằm vào cơ bụng tám múi của Chử Sư Vực.

Móa chứ, dáng người Chử Sư Vực lúc mặc quần áo nhìn có vẻ gầy, vậy mà khi cởi quần áo lại có thịt nha, còn là cơ bắp rắn chắc nữa chứ.

Cơ bụng tám múi, ai lại không thích!

Đầu óc tôi xoay chuyển, đúng rồi, dù sao lão nương tới đây để tìm c.h.ế.t mà, trước khi c.h.ế.t nhìn cơ bụng tám múi của Chử Sư Vực lâu thêm chút cũng không thiệt nha. Vì để nhìn rõ hơn nữa, ta nuốt nước miếng, giả bộ bình tĩnh bước đến cạnh suối nước lạnh.

Chử Sư Vực đưa tay vớt những cánh hoa trên mặt nước kéo đến trước mặt, hỏi: "Ái khanh, đêm khuya tới thăm là có chuyện gì trọng yếu sao?"

Ta: "....."

Sao lại keo kiệt như vậy, không phải là nhìn cơ bụng của ngươi một chút thôi sao, dùng cánh hoa cản trở tầm mắt làm gì.

Haiz, thực sự muốn đẩy hết những cánh hoa cản trở tầm mắt kia ra quá.

Chử Sư Vực thấy ta cứ nhìn chằm chằm vào hắn, cho là ta có chuyện quan trọng cần thương nghị với hắn, chỉ vào quần áo để bên cạnh nói: "Ái khanh, phiền khanh cầm quần áo đưa qua cho trẫm, trẫm mặc quần áo nói chuyện t.ử tế với khanh."

Không, ta không muốn ngươi mặc quần áo t.ử tế nói chuyện với ta.

Ta bĩu môi nói: "... Thật ra để như vậy nói chuyện cũng được."

Chử Sư Vực hơi nhướng mày: "?!"

Ta: "....."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

C.h.ế.t mọe, lộ rồi!

Một lúc sau, ta không quá tình nguyện với tay lấy quần áo của Bệ hạ đưa qua.

Không biết có phải vì chấp niệm muốn xem cơ bụng của Chử Sư Vực quá sâu hay không, mà ta vừa bước được một bước về phía Chử Sư Vực thì bị trượt chân, trực tiếp ngã vào trong suối nước lạnh.

Chử Sư Vực theo bản năng đỡ lấy ta, tay ta trực tiếp chạm vào cơ bụng của Chử Sư Vực, môi ta chạm vào sườn mặt Chử Sư Vực, hai chúng ta ôm nhau trong tư thế vô cùng ám muội.

Tình cảnh này đúng là rất...... mê hồn mà.

Nhịp tim của ta đột nhiên tăng nhanh, sau đó má ta nóng bừng, tứ chi như nhũn ra.

Mặc dù trong thâm tâm ta rất háo sắc, nhưng ta chưa bao giờ có đủ can đảm để làm loại chuyện này.

Chử Sư Vực vừa nhìn đã biết, những năm qua hắn đọc "Sách lược đế vương" quá nhiều, tự biến mình thành con mọt sách, đối với loại chuyện sà vào lòng như thế này cũng là lần đầu tiên hắn gặp phải tình huống như vậy.

Tim hắn còn đập nhanh hơn so với ta, mặt còn đỏ hơn so với ta, hai tay đặt trên eo ta vô thức siết c.h.ặ.t, vẻ mặt có mấy phần hoang mang rối loạn.

"Thừa... Thừa tướng..."

Còn cà lăm nữa.

Bệ hạ thật thuần khiết nha.

Đầu óc ta xoay chuyển ba lần, đột nhiên nghĩ ra một kế, nếu không cứ trực tiếp cưỡng ép Chử Sư Vực, he he, ta không tin hắn sẽ không tức giận!

Như vậy không những c.h.ế.t nhanh mà còn có thể chiếm hết tiện nghi của mỹ nam!

Nói làm là làm, móng heo của ta thuận thế sờ lên cơ n.g.ự.c của Chử Sư Vực.

Không thể không nói, cảm giác đúng là không tệ!

Khi ta muốn tiến thêm một bước nữa, sờ vào cơ n.g.ự.c bằng tay kia, thì bàn tay còn lại của Chử Sư Vực trực tiếp nắm lấy bả vai ta.

Ngay cả hơi thở cũng trở nên nặng nề hơn, đôi mắt hoa đào vốn đã quyến rũ giờ phút này lại càng quyến rũ hơn, đuôi lông mày cũng đỏ bừng.

Củi khô gần lửa, trong nháy mắt đã bị đốt.

C.h.ế.t dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu, quả nhiên lão tổ tông không lừa dối ta.

Nửa giờ sau.

Ta vẻ mặt tuyệt vọng (bất mãn vì không đạt được mong muốn) ngồi ở bàn trà nhỏ, đáp lại lời nói của Chử Sư Vực câu được câu chăng.

Trong đầu ta đều là cảnh tượng nửa giờ trước.

Nửa giờ trước, tay còn lại của ta vừa sờ lên cơ n.g.ự.c của Chử Sư Vực, ngay lúc ta đang nghĩ mình có thể c.h.ế.t một cách phong lưu, thì Chử Sư Vực với vẻ mặt táo bón bắt lấy móng heo của ta, giọng run run nói: "Thừa tướng, mau đứng dậy, chân khanh đang đè lên trẫm..."

Ta: "......"

Ngươi nghĩ là ta dễ dàng từ bỏ kiểu c.h.ế.t phong lưu tuyệt vời như vậy sao, đừng có mà nói đùa.

Ta đang định đáp trả một câu: "Ta cố ý đấy."

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nữ Thừa Tướng Muốn Chết - Chương 3 | Đọc truyện chữ