Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 298: Sau cơn mưa (1)

“Cá c.h.ế.t ở đâu ra thế? Đêm qua gió không lớn lắm, chắc không phải do gió thổi lên bờ chứ?” Nam nhân sống ở đầu ngõ hỏi.


“Sét đ.á.n.h c.h.ế.t đấy. Đêm qua sấm sét trên biển dày đặc hơn cả lưới đ.á.n.h cá, cá c.h.ế.t nổi lềnh bềnh, nửa đêm thủy triều lên đẩy dạt cả vào bãi cát.”


“Thế thì cần gì phải vớt lên chôn, đợi thủy triều rút lại trôi ra biển cho cá ăn chẳng phải được rồi sao? Mưa to gió lớn thế này, người ra ngoài chẳng phải là chịu khổ à?”


Ông lão họ Tống không muốn ra ngoài, hôm nay ông ta chỉ muốn ăn no rồi nằm ngủ trong phòng.


“Vấn đề là thủy triều không cuốn đi được, nếu không ta ăn no rửng mỡ đội mưa đi thông báo à?” Nha dịch bị hỏi nhiều cũng mất kiên nhẫn, hắn giải thích cặn kẽ: “Tiên sinh mới đến trường quan bảo cá c.h.ế.t sinh ôn dịch, cá c.h.ế.t thối rữa chất đống trên bãi biển, chim bay đến ăn cũng sẽ sinh bệnh, đến lúc đó sẽ lây lan dịch bệnh khắp nơi.”


Nhắc đến dịch bệnh thì không ai dám cãi nữa, mọi người về nhà vác xẻng ra cửa. Tề lão tam cũng vác xẻng đi theo, Đông Châu cũng nhanh nhẹn bám theo sau.


“Cháu là nữ nhi thì đi theo làm gì? Về nhà đi.”


Cha Hồng San nói.


“Cháu đi xem tí rồi về ngay, đằng nào y phục cũng ướt rồi.”


Đông Châu đáp lời.


“Bờ biển gió lớn, cẩn thận trúng gió ốm đấy.”


Một người quen khác nói.


“Không ốm đâu.”


Đông Châu khẳng định rồi túm vạt áo Tề lão tam chạy bước nhỏ.


Nhìn thấy biển, từ xa đã ngửi thấy mùi tanh hôi nồng nặc. Sóng trắng cuộn trào, bờ biển chất đống cá c.h.ế.t cao đến nửa ống chân như bãi đá ngầm, trải dài từ đông sang tây. Những ngư dân đến trước đã bắt tay vào làm, người kéo xe gỗ người gánh sọt xách thùng.


“Vẫn còn con chưa thối, tiếc là trời xấu không mang về muối cá khô được.”


Nam nhân ngồi xổm trên tảng đá ngầm tiếc nuối nói.


Đàn chim bay thấp, đủ loại chim biển xuyên qua màn mưa từ trên đảo bay tới. Chúng lần lượt đậu trên đống cá c.h.ế.t, cái mỏ cứng và sắc nhọn mổ rách bụng cá phồng lên để ăn trứng và bong bóng cá khiến mùi hôi thối ở bờ biển càng thêm nồng nặc.


Người đến gần giơ tay xua đuổi, đàn chim bay vụt lên rồi lại đậu xuống đống cá c.h.ế.t chỗ ít người.


“Đừng ngẩn người ra đó nữa, tranh thủ thời gian làm việc đi.” Lính canh tuần tra đi tới, một người trong đó giơ tay lên, “Ai mang đòn gánh theo ta.”


“Có thể đẩy thẳng xuống biển không? Trưa nay thủy triều rút chẳng phải sẽ cuốn đi sao.”


Cha Nhị Vượng hỏi.


“Nhiều cá thế này đẩy xuống biển thì phí, tiên sinh trường quan bảo cá chôn xuống đất có thể làm màu mỡ đất đai, đất màu mỡ trồng rau trồng hoa trồng lương thực đều tốt.” Lính canh dẫn đầu giải thích rồi dẫn người đi đến chỗ đất trống xa biển, đất ít cát hơn, sau đó chỉ chỗ bảo mọi người đào hố: “Vị tiên sinh này từ Trung Nguyên tới, người Trung Nguyên biết trồng trọt nên lời ông ấy nói chắc không sai đâu.”


“Không sai đâu, đất trồng hẹ nhà cháu cũng chôn đầu cá và xương gà còn cả vảy cá ruột cá nữa.”


Đông Châu lên tiếng.


Những người khác nhìn sang, Tề lão tam gật đầu nói:


“Đúng là thế, Hải Châu làm đấy. Đất trồng hẹ nhà ta màu mỡ lắm, trồng hành tỏi hay hẹ đều lên tốt.”


“Được, vậy đào thôi.”


Hơn mười nam nhân tản ra, đội mưa bắt đầu đào đất. Một lát sau lại có một tốp nam nhân vác xẻng tới, người đông tốc độ đào đất cũng nhanh. Xẻng cắm xuống, đá và sắt va vào nhau phát ra tiếng lạo xạo ch.ói tai. Từng xẻng đất được xúc lên, đất lẫn rễ cỏ bị hất ra sau, quay người lại xẻng lại cắm phập xuống đất.


“Nhường đường chút nào, xe chở cá tới đây.”


Đông Châu đứng trên chỗ cao hô to.


Tề lão tam nghe tiếng nàng quay đầu lại, cau mày nói:


“Con vẫn ở đây à? Mau về đi.”


[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -


Đông Châu chưa kịp trả lời, một xe cá c.h.ế.t đã đổ ập xuống hố. Cá ngâm trong nước nửa đêm lại chất đống trên bãi cát lên men một thời gian dài, lúc đổ xuống xe bụng cá bị ép vỡ, mùi tanh hôi ghê người tỏa ra nồng nặc, ngay cả ngư dân quen mùi cá ươn cũng không nhịn được nhíu mày.


Đông Châu nôn khan một tiếng, nhảy xuống khỏi đống đất chạy biến về nhà.


Cửa hàng trên phố đều chưa mở cửa, trong ngõ cũng chẳng ai đi lại, thỉnh thoảng có tiếng người vọng ra từ đầu tường. Đông Châu đi ngang qua nhìn qua cánh cửa mở rộng vào trong.


“Nữ nhi nhà ai chạy ngoài đường thế kia? Mau về đi, mưa gió lạnh lẽo, cẩn thận ốm đấy.”


Một bà nương trong cửa cầm ô đuổi theo ra.


“Cháu biết rồi.”


Đông Châu rảo bước chạy nhanh về nhà.


Rẽ vào ngõ thì gặp một người đi ngược chiều, Đông Châu chưa nhận ra ai thì đối phương đã gọi nàng lại:


“Đông Châu, mưa to thế này cháu chạy đi đâu thế? Tỷ cháu đâu?”


“Ở nhà nấu cơm, sao thúc lại tới đây?”


Đông Châu nhận ra giọng nói.


“Bãi biển ngoài thôn đầy ngao sò, ta đào một thùng mang sang cho các cháu.”


Đêm qua biển động ông ta thấy rõ, sấm sét ầm ầm nên dòng chảy dưới nước chắc chắn thay đổi. Sáng sớm tỉnh dậy ông ta ra cửa đi thẳng ra bờ biển, thủy triều rút xuống bãi biển đầy ngao sò và vẹm xanh, chậu thùng trong nhà ông ta đều đựng đầy đến nồi niêu cũng dùng hết.


“Sáng sớm không che ô cũng không mặc áo tơi, cháu chạy ngoài đường làm gì?”


Vu Lai Thuận lại hỏi.


Đông Châu ậm ừ bảo đi xem náo nhiệt, vào cửa nhà mình đã gọi to trước:


“Tỷ, tỷ mau ra đây.”


“Muội còn biết đường về à? Ta tưởng muội không cần ăn cơm nữa……” Hải Châu sầm mặt ngó đầu ra thấy trong sân có thêm một người, nàng lập tức đổi nụ cười, “Thúc, sao sáng sớm đã qua đây? Người ăn cơm chưa? Chưa ăn thì vào ăn chút đi.”


“Mang cho các cháu thùng ngao sò.”


Vu Lai Thuận nhìn thấy cái chậu, ông ta xách thùng đổ ngao ra, đầy ắp một thùng không lẫn chút nước nào.


Đi đến cửa bếp nhìn thấy mâm cơm trên bàn, ông ta định thu hồi ánh mắt thì bụng réo lên ùng ục.


“Vào ăn chút đi, chắc cũng bận rộn cả buổi sáng rồi nhỉ?”


Tề A Nãi lên tiếng mời.


“Vâng, bận cả buổi sáng rồi, vậy con ăn bát lót dạ.”


Vu Lai Thuận đặt thùng xuống thuận thế đi vào.


Hải Châu bưng phần cơm để dành cho Tề lão tam đưa cho ông ta. Một bát b.ún canh suông, hai quả trứng ốp la vàng ruộm, trên bàn còn có một đĩa hẹ xào hành.


Đông Châu về phòng thay y phục sau đó cụp đuôi lẻn vào bếp, bưng bát cơm ngồi bên bếp lò cụp mắt húp một ngụm canh nóng hổi.


Phong Bình lén múc một thìa hẹ đưa cho nàng ấy, ghé tai nói nhỏ:


“Đại tỷ bảo muốn bỏ đói tỷ ba ngày không cho ăn cơm đấy.”


Đông Châu định cười, ngước mắt gặp ánh nhìn của Hải Châu liền quay đầu đi, mặt lạnh tanh tiếp tục cắm cúi ăn cơm.


“Ta ăn xong rồi, về trước đây.”


Vu Lai Thuận đặt bát xuống.


“Thúc mang ít hẹ về đi, trận mưa này không biết còn mưa đến bao giờ.” Hải Châu vào nhà lấy


hai tờ giấy dầu ra, bó một nửa số hẹ còn lại trong chậu gói vào giấy dầu rồi bỏ vào thùng: “Tối


qua nhặt rửa sạch sẽ rồi, đã ráo nước. Mang về đừng để dính nước, để đến mai cũng không hỏng đâu.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Chương 298 | Đọc truyện chữ