Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 297: Mưa lớn (2)

 

Nghe thấy tiếng người vào sân, Hải Châu đi ra thấy tam thúc mình đã về, nàng nghiêng người nói:

“Tam thẩm con về đây, mai thẩm muốn ăn gì không?”

Bối Nương vẫn xua tay.

“Vậy con làm đại nhé.”

“Cơm con làm đâu có đại khái, có mặn có chay lại có canh, hương vị thì ngon, tam thẩm con thích ăn lắm.” Tề lão tam tiễn nàng ra cửa, nói: “Ta và tam thẩm con ghi nhớ tấm lòng của con.”

“Được rồi, khách sáo mãi làm gì, thúc khóa cửa vào đi.”

Tề lão tam nhìn theo nàng vào nhà, nghe thấy tiếng then cửa rơi xuống mới quay người vào.

Đông Châu đang tắm, Hải Châu ngồi trong sân chải lông cho mèo, lầm bầm:

“Một vuốt là một nắm thịt, từng tảng thịt núc ních, ăn no ngủ kỹ ngày nào cũng lớn thêm, cổ cũng chẳng thấy đâu…… Đầu mèo to thật, bụng cũng toàn mỡ, đừng l.i.ế.m ta, mồm toàn mùi tanh…… Mũi sờ thích phết, tai cũng mềm……”

“Tỷ, đến lượt tỷ tắm rồi.” Đông Châu người đầy hơi nước mở cửa đi ra, “Sắp mưa hay sao ấy? Sao trên trời chẳng có sao nào?”

Hải Châu ngẩng đầu, đúng thật, xem ra đêm nay sẽ mưa.

“Mai được ngủ nướng rồi, mèo, xuống đi……”

Hải Châu mở cửa đi ra ngoài, đứng ở cửa lớn tiếng hô:

“Trời sắp đổi gió rồi, đêm nay chắc mưa to, nhà ai phơi gì thì thu vào đi.”

Trong ngõ liên tiếp vang lên tiếng mở cửa, những nam nhân cởi trần ngẩng đầu nhìn trời chẳng thấy mấy ngôi sao.

“Nương nó ơi, dậy thu y phụ vào đi, nhìn kiểu này đêm nay mưa to đấy.”

Nam nhân kia vội vàng bưng tôm khô cá khô chạy vào nhà.

Hải Châu hô vài tiếng thấy mọi người đều dậy rồi thì mới vào nhà đi tắm. Nàng xõa tóc đi ra cảm thấy hạt mưa rơi xuống cổ, ngẩng đầu lên thấy tia chớp liên tiếp xé rách bầu trời, tiếp theo là tiếng sấm ầm ầm rền vang từng hồi.

Hải Châu sợ hãi chạy vội vào phòng.

Người trên trấn đang ngủ say bị đ.á.n.h thức bởi tiếng sấm, ai nấy vừa mắng vừa đội mưa mở cửa thu y phục, cá khô. Ngư dân sống ven biển vừa mở cửa suýt bị lóa mắt, tia chớp như mưa trút xuống biển lại như dây thừng quấn lấy nhau, nửa vùng biển sáng rực như ban ngày.

Thấy vậy ai nấy hoảng hồn, chẳng còn tâm trí đâu mà thu đồ đạc liền đóng c.h.ặ.t cửa trốn trong nhà.

Tiếng sấm rền vang cả đêm, gần sáng mới ngớt, bầu trời như thủng một lỗ, hạt mưa trút xuống liên miên không dứt rơi trên mái ngói như rắc cát, người dưới mái nhà bị ồn ào không ngủ được.

Khi trời sáng hẳn, Hải Châu với đôi mắt thâm quầng mở cửa phòng. Trời u ám, mưa dầm dề, phóng mắt nhìn ra thấy cánh cửa và bức tường đều nhòe nhoẹt bóng chồng.

Thời tiết này rõ ràng không thích hợp nấu nướng nhưng trong nhà còn có người ở cữ. Hải Châu khoác áo tơi đội nón lá còn che thêm ô chạy vào bếp. Nghe thấy cửa đối diện mở, nàng cao giọng gọi:

“Mưa to gió lớn, nãi nãi đừng ra, đi lại ngã ra đấy thì khổ.”

“Nấu đại bát b.ún là được, đừng bày vẽ quá.”

Tề A Nãi gọi với lại.

Trong nhà chỉ còn trứng gà và hẹ, Hải Châu muốn bày vẽ cũng chẳng được. Nàng lấy que đ.á.n.h lửa thắp đèn l.ồ.ng lên, trong phòng có ánh sáng, cái trán đau âm ỉ cũng dễ chịu hơn chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhóm lửa bếp lò xong, khói nhẹ vừa bốc lên thì gió tạt ngược vào nhà dập tắt lửa ngay tức khắc. Hải Châu ho hai tiếng đi đóng cửa lại lại lấy que đ.á.n.h lửa châm lửa. Củi cháy lên khói tràn ngập căn bếp nhỏ, nàng vội vàng bê nồi sành đựng nước đặt lên bếp còn mình thì chạy đến bên cửa sổ mở một khe nhỏ ho sù sụ.

Đông Châu lặng lẽ nhìn qua lỗ thủng trên giấy dán cửa sổ bị gió thổi rách. Mưa to làm mờ tầm nhìn nhưng không ngăn được âm thanh, tiếng giẫm gãy củi khô rắc rắc, tiếng bưng chậu múc nước, tiếng ho khan rầu rĩ, tiếng thở dài đầy bất lực.

Cổng lớn bị gõ vang, Đông Châu lấy khăn trùm đầu bọc tóc lại, đội nón lá lên rồi đột ngột mở cửa lao vào trong mưa.

“Ít nhất cũng phải che cái ô vào chứ!”

Hải Châu hét lớn qua khung cửa sổ gỗ.

“Sao không che ô mà chạy ra thế? Mau về phòng thay bộ y phục khác đi kẻo cảm lạnh.” Tề lão tam đẩy cửa bước vào, “Trong phòng không dột chứ? Dậy hết chưa? Xem trong phòng có chỗ nào dột không.”

“Phòng con với tỷ con không dột.”

Đông Châu đứng trong mưa nói.

“Cái con nha đầu này, về phòng đi.”

Tề A Nãi gọi.

Đông Châu nhất quyết không nghe, y phục và giày đều ướt sũng. Nàng ấy dang tay xoay vòng trong sân, chắp tay sau lưng nhảy nhót trong mưa cười hì hì chạy đến bên cửa sổ bếp hét lớn:

“Tỷ, y phục muội ướt hết rồi, tỷ mau mắng muội đi, có cần muội lấy đồ cho tỷ không?”

Hải Châu chỉ ra phía sau, Đông Châu quay đầu lại thấy tam thúc mình giơ tay lên định đ.á.n.h, nàng ấy coi như không thấy ngạnh cổ đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, lý sự cùn:

“Mưa mùa hè có lạnh đâu, con cứ muốn xem dầm mưa một trận có ốm được không, tỷ con ra khơi xuống biển cũng có sao đâu.”

“Con cứ bướng đi, mọi người xót con mà con không biết điều.”

Tề lão tam vỗ nhẹ nàng một cái, lách qua nàng nhấc tấm ván gỗ trên lu nước lên múc nước, bưng chậu nước lạnh vào phòng Tề lão nhị.

Hắn cũng chỉ đội cái nón lá, người ướt sũng, vào nhà cởi giày cởi áo khoác ra trước.

“Đi vệ sinh không? Mấy ngày rồi chưa đi?”

“Đỡ ta dậy, mang thùng vào đây, đệ ra ngoài trước đi.”

Tề lão nhị nói.

Tề lão tam đỡ nhị ca mình dậy, rút một tấm ván trên xe lăn ra rồi chống cửa sổ lên cho thoáng khí, hắn để trần cánh tay mặc quần ướt đi ra ngoài trước. Thấy Đông Châu ngơ ngác dựa vào xe gỗ dầm mưa, hắn lập tức mách lẻo với Hải Châu:

“Con có đ.á.n.h nó không? Con không đ.á.n.h thì ta đ.á.n.h đấy nhé?”

Hải Châu không rảnh quan tâm người bên ngoài, nàng không lên tiếng mà vớt b.ún gạo đã ngâm nở bỏ vào nồi nước sôi luộc, đậy nắp lại rồi đi đến bên cửa sổ hít thở không khí trong lành.

Xa xa truyền đến tiếng chiêng khiến Đông Châu nhảy dựng lên, nàng ấy đội cái nón lá rộng hơn cả vai chạy ra ngoài. Trong ngõ không một bóng người, chỗ trũng đọng nước có thể nuôi cá được.

Tiếng chiêng ngày càng gần, trong ngõ liên tiếp vang lên tiếng mở cửa, mọi người đứng dưới mái hiên thò đầu ra nhìn về phía đầu ngõ.

“Bờ biển có cá c.h.ế.t, mỗi nhà mỗi hộ cử một người ra, ăn được thì nhặt về không ăn được thì vớt lên đào hố chôn.”

Nha dịch mặc áo tơi đội nón lá cao giọng thông báo. Mưa to gió lớn, áo tơi cũng không che được mưa gió, nửa người dưới hắn ướt sũng.

--

Hết chương 150.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Chương 297 | Đọc truyện chữ