Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 299: Sau cơn mưa (2)
Vu Lai Thuận xách thùng đội nón lá đi ra ngoài, trước khi đi dặn dò một câu:
“Trời tạnh các cháu về nhà chơi nhé, lâu rồi không thấy các cháu qua.”
Hải Châu vâng dạ.
Mọi người trong nhà đều ăn xong, Tề A Nãi định rửa bát thì Hải Châu liếc nhìn nói:
“Để Đông Châu rửa.”
“Con rửa con rửa, nãi nãi đừng động tay.”
Đông Châu nhanh nhảu tiếp lời.
“Con ra bờ biển xem sao.”
Hải Châu khoác áo tơi đội nón lá cầm ô ra cửa.
Nàng vừa đi, Tề A Nãi cười với Đông Châu:
“Giờ mới biết ngoan, sáng nay gọi con lúc ấy con nghĩ cái gì thế hả?”
Đông Châu không nói gì. Bát rửa xong, mưa bên ngoài cũng ngớt, nàng ấy về phòng xách y phục bẩn của mình ra giặt sạch phơi lên sào dưới mái hiên. Phong Bình và Triều Bình đang chơi đùa trong phòng. Tề A Nãi đang giúp Tề lão nhị vận động thân thể, con ngõ cũng yên tĩnh trở lại. Nàng ấy đứng dưới mái hiên một lúc rồi về phòng đóng cửa nằm lên giường đắp chăn ngủ.
……
“Ngủ bao lâu rồi?”
Hải Châu hỏi.
“Chắc được một canh giờ.”
Đông Châu mơ màng nghe tiếng nói chuyện, ngay sau đó một bàn tay ấm áp đặt lên trán, nàng ấy tỉnh táo ngay lập tức, mở mắt hỏi:
“Muội sốt à?”
Hải Châu nhìn nàng kỳ quái,
“Mơ ngủ à?”
Đông Châu tự sờ trán mình thấy không sốt liền tung chăn ngồi dậy, đắc ý nói:
“Muội có dầm mưa trúng gió cũng không ốm đâu, mưa gió làm sao quật ngã được muội.”
“Còn hăng hái gớm.” Hải Châu vỗ nhẹ nàng một cái, “Trưa rồi, nấu cơm với ta đi.”
Cơn mưa bất chợt kéo dài ba ngày mới tạnh. Ảnh hưởng bởi sấm sét dữ dội, lòng người ngư dân hoang mang, họ lo âu mùa bão sẽ đến sớm. Ngoài việc ra khơi kiếm tiền, họ còn bận rộn sửa sang nhà cửa, kiểm tra mái nhà và tường vây. Cửa hàng lương thực và vải vóc càng bận rộn hơn, vừa chống thấm vừa tích trữ hàng hóa. Hễ có thương thuyền chở hàng đến, neo đậu chưa đầy một canh giờ thì hàng hóa trên thuyền đã bị tranh mua sạch sẽ.
Bận rộn như thế suốt mười ngày, Thẩm Toại áp tải một thuyền gạo cập bến. Hắn dẫn đình trưởng đi tuần tra các cửa hàng dọc phố, một là kiểm tra giá lương thực, hai là tung tin năm nay sẽ có thuyền quan chở lương thực đến, mùa bão cũng sẽ không bị ảnh hưởng.
Bận rộn cả ngày, chập tối hắn về nhà một chuyến, trò chuyện không mấy vui vẻ rồi xách đồ đi tìm Hải Châu. Khi hắn đến, Hải Châu đang hầm canh gà.
“Rảnh rỗi thế à? Ta mang đồ của tình ca ca của muội gửi đây.”
Hắn vào cửa kéo ghế ngồi phịch xuống.
Hải Châu cạn lời liếc hắn một cái, ghét bỏ nói:
“Bớt nói nhảm đi, có việc gì nói mau.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Hàn Tễ bận tối mắt tối mũi, ta đi qua Vĩnh Ninh nên mang cho muội cái tay nải này.” Tay nải bị ném qua, hắn khoanh tay nói: “Giả vờ đứng đắn.”
“Huynh ấy đang bận gì thế?”
Hải Châu hỏi.
“Thay cha hắn tiếp đãi đồng liêu. Mấy ngày trước triều đình phái hai vị quan lớn đến đây, một quan học chính, một bố chính sứ. Sau này chuyện học hành ở Quảng Nam chúng ta có người phụ trách rồi.” Thẩm Toại nói xong thấy sắc mặt nàng ngưng trọng liền thoải mái nói: “Ta thấy quan hệ giữa Hàn Tễ và Đỗ học chính khá tốt, chắc là cùng phe trên triều đình. Còn lão già bố chính sứ đó lớn tuổi rồi, trời cao hoàng đế xa mà lão lại không có binh quyền, sao dám động đến Hàn đề đốc, cũng chỉ có tác dụng giám sát thôi, e là lão ngủ cũng nơm nớp lo sợ ban đêm bị bẻ cổ ấy chứ.”
Hải Châu suy nghĩ một lát, hỏi:
“Học chính là bị giáng chức đến đây phải không?”
Phủ thành còn chưa có nổi cái thư viện ra hồn, việc dạy học chữ nghĩa toàn dựa vào tú tài thi rớt và đồng sinh nghèo khó được chiêu mộ từ nơi khác đến. Văn phong Quảng Nam lại không thịnh, đến nơi này làm học chính chẳng khác nào phượng hoàng rơi vào ổ gà, có tài cũng không có đất dụng võ.
“Cái này Hàn Tễ không nói với ta nên ta không rõ lắm, muội muốn biết thì phải hỏi hắn.” Thẩm Toại nhún vai, hắn và Hàn Tễ giao hảo là thật nhưng những việc liên quan đến quan trường thì Hàn Tễ cũng không nói nhiều với hắn.
“Ta cũng đoán mò thôi.” Hải Châu thêm hai thanh củi vào bếp, chuyển chủ đề hỏi: “Huynh về một mình à? Thanh Mạn không về cùng sao?”
Thẩm Toại lắc đầu, hắn vì công việc đi ngang qua nên tranh thủ ghé lại, sáng mai phải đi ngay, “Giữa tháng bảy sẽ tổ chức đại hội võ thuật ở phủ thành, mỗi thôn chọn ra năm người tham gia, thôn nào thắng sẽ được tặng biển hiệu và hai mươi lượng vàng. Ta đến đây là để thông báo việc này với lại kiểm tra cửa hàng lương thực, đề phòng gian thương tăng giá bừa bãi trước khi mùa bão đến.”
“Càng ngày càng có quy củ rồi, năm ngoái làm gì có chuyện này.”
Hải Châu cảm thán.
“Đâu chỉ năm ngoái, từ lúc ta nhớ được đến giờ giá lương thực ở Quảng Nam chưa ai quản bao giờ.” Thẩm Toại có chút thổn thức, “Giờ có Hàn đề đốc và Hàn Tễ lo liệu, sau này Quảng Nam được cai trị tốt thì cuộc sống của ngư dân cũng khá hơn.”
Nói qua nói lại lại quay về chuyện công việc, Hải Châu cười một tiếng ngắt lời hắn hỏi:
“Tối nay ăn cơm ở đây hay về nhà ăn?”
Thẩm Toại thở dài một hơi, nói:
“Về nhà ăn, lâu rồi không về, về đến nơi mà không ăn cơm nhà lại bị nói ra nói vào.”
“Vậy ta không đi mua thêm thức ăn nữa.”
Dứt lời, nhà bên cạnh vang lên tiếng khóc, ngay sau đó tiếng khóc ngày càng gần, là Tề A Nãi bế Tinh Châu sang.
“Mít ướt lại khóc rồi, lần này là vì sao thế?”
Hải Châu đứng dậy đi xem.
“Phân dính vào m.ô.n.g, rửa lâu một chút là con bé không kiên nhẫn ngay.” Tề A Nãi vỗ nhẹ m.ô.n.g tôn nữ, mắng yêu: “Cái đồ hành hạ người khác, sáu tỷ muội huynh đệ có mỗi con là hay khóc nhè nhất.”
Tinh Châu được hai mươi ngày thì da dẻ căng da, lớp sáp t.h.a.i trên người đã được rửa sạch, từ một con khỉ con da đỏ giờ đã thành một em bé trắng trẻo, lúc không khóc nhìn cũng rất đáng yêu.
“Đưa con bế một lúc cho, nãi nãi đi nhóm lửa đi.”
Hải Châu đón lấy đứa bé.
Thẩm Toại lại gần xem, hắn huýt sáo trêu chọc con bé, nhìn kỹ vài lần rồi nói:
“Trông cũng không tệ nhưng không giống muội.”
“Giống Đông Châu hơn, ai giống cha người nấy, chỉ có ta giống nương.” Hải Châu ngồi xuống rồi đặt Tinh Châu lên đùi, miệng hỏi Thẩm Toại: “Nhà các người ở trên đảo là mua hay thuê?”
“Mua, mượn tiền Hàn Tễ đấy.”
“Thế thì cuộc sống cũng chật vật nhỉ.”
--
Hết chương 151.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận