Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 296: Mưa lớn (1)
Thực khách ăn no định ra về mỉm cười nói:
“Nhà các ngươi đúng là già trẻ lớn bé đều có ích, ai đi được chạy được là có việc làm hết.”
“Để ta xem các người ăn món ngon gì nào?”
Nương Hồng San đi theo vào.
Tề A Nãi mở nắp nồi sành, túm lấy cái đùi gà lôi con gà hầm ra trước. Thịt gà hơi nóng, bà vừa xuýt xoa vừa dùng tay xé thịt.
Hủ tiếu xào trứng đã bưng cho khách rồi, Hải Châu đi tới nói:
“Để con làm cho.”
Bún gạo vớt ra bát chan nước dùng màu trắng ngà béo ngậy lên trên. Lươn biển chiên giòn rồi hầm mềm nhừ xếp lên trên b.ún cuối cùng là hai cái đầu cá to bằng bàn tay. Táo đỏ nổi lềnh bềnh trên mặt nước canh, rắc thêm chút hành thái làm màu sắc thanh đạm mà đẹp mắt.
“Quả nhiên đồ ngon đều giữ lại cho người nhà ăn, nồi canh này nấu khéo thật, mùi thơm quyến rũ.”
Nương Hồng San cảm thán.
“Mọi người ăn trước đi, ta mang hai bát cho tam thúc tam thẩm con.”
Tề A Nãi mỗi tay bưng một bát b.ún, bên trên xếp đầy thịt gà và đầu cá.
Hải Châu đi đẩy nhị thúc mình ra rồi ngồi xuống bưng bát húp một ngụm canh. Nước canh đậm đà không ngấy, có vị ngọt nhẹ lại thoang thoảng mùi t.h.u.ố.c bắc. Nàng thầm nghĩ nếu t.h.u.ố.c mà nấu được ra vị này thì nàng chẳng ngại uống chút nào.
Thực khách đã về hết, trên bàn trong đình viện chỉ còn lại mâm cơm thừa, vỏ tôm vỏ cua và vỏ ốc chất đống trên bàn, xương cá ném vào đĩa đậu phụ. Tề A Nãi và Hồng a ma xách thùng nước gạo ra dọn dẹp. Đông Châu, Phong Bình và Triều Bình cũng không rảnh rỗi mà vội vàng bưng mâm bát vào chậu gỗ.
Tề lão tam dỗ nữ nhi ngủ xong liền bưng chậu gỗ về nhà mình rửa.
Hải Châu ngồi nghỉ một lát cho lại sức rồi múc nước dập tắt than trong chậu sắt.
Tề lão nhị ôm cái giỏ tre đựng tiền ngồi dưới đèn l.ồ.ng lục giác đếm tiền xâu chuỗi.
Đông người làm thì nhanh, chưa đầy nửa canh giờ đã dọn dẹp sạch sẽ đình viện và bát đĩa xoong nồi. Nhưng người thì mệt lử, già trẻ lớn bé ngồi dựa vào ghế không ai nói tiếng nào.
“Tổng cộng mười sáu lạng bảy trăm sáu mươi sáu văn, cuối cùng cũng đếm xong, da tay sắp mòn cả rồi.”
Tề lão nhị than thở.
Hải Châu nhận lấy giỏ tre phát tiền công, Tề A Nãi và Hồng a ma mỗi người hai trăm văn, ba đứa em mỗi đứa 50 văn.
“Nước tắm đun xong rồi.” Tề lão tam qua gọi.
Hải Châu đưa một xâu tiền cho hắn, hắn lườm nàng một cái, bực bội nói:
“Bớt giở trò đi.”
“Phát tiền công thì có gì mà giở trò?”
“Thế ta có phải trả tiền cơm cho con không?” Tề lão tam càng nghĩ càng tức, sải bước tới nhéo tai Hải Châu, “Thật coi ta là phu khuân vác ở bến tàu à? Bê cái bàn dọn cái ghế, hễ động tay là đòi tiền à?”
“Được rồi được rồi…buông tay ra.” Hải Châu nhảy lên đ.ấ.m hắn, “Cho tiền mà còn đ.á.n.h người, không biết tốt xấu.”
Tề lão tam chịu mấy cú đ.ấ.m, nói:
“Lần sau còn thế ta lại nhéo tai con đấy.”
“Kệ xác thúc.”
Hải Châu lườm hắn một cái, chuyền tay đưa xâu tiền cho Nhị thúc. Tề lão nhị nhận lấy, ý nàng là ai có mặt cũng có phần, ít nhiều gì cũng là tấm lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tề lão tam liếc nhìn một vòng, chìa tay ra nói:
“Được rồi, đưa ta đây.”
“Chẳng phải bảo không c.ầ.n s.ao?”
Hải Châu vốc một nắm tiền lẻ đưa cho hắn.
“Ta hiểu rồi, con làm thế này chẳng khác gì con mèo đầu đàn, bắt được chuột thì chia cho đàn em mỗi con nhìn một cái l.i.ế.m một miếng, mình ăn thịt cũng cho đàn em húp tí canh.” Tề lão tam hừ thầm, “Gia gia con mà còn sống thì chắc chắn sẽ làm thế này.”
Hải Châu thầm nghĩ chẳng phải nàng là trụ cột gia đình sao, có tiếng mà không có miếng thôi nhưng nàng không dám nói ra, nói ra lại bị ăn đòn.
Tề A Nãi không quan tâm đến chuyện đấu khẩu của hai thúc cháu mà nắm c.h.ặ.t tiền đứng dậy, nói:
“Đi thôi, về tắm rửa nào, người ta đầy mùi cá rồi, muỗi đốt c.h.ế.t.”
Những người khác cũng đi theo ra ngoài. Hải Châu đi sau cùng dặn Hồng a ma khóa cửa nghỉ ngơi sớm.
“Đúng rồi, trong tủ bát còn một đĩa thứ gì giống mỡ lợn ấy, để dành cho mèo à?”
Tề lão tam hỏi.
“Là mỡ cá đấy, quên không làm.”
Hải Châu chạy vào bếp bưng ra ngửi thử thấy mùi tanh vẫn còn, chưa hỏng.
“Trong lu còn mười mấy con bạch tuộc, con luộc lên mọi người ăn thêm chút nhé.”
Nàng nói.
“Ta không ăn đâu, không đói.” Tề lão nhị nói: “Lão tam, múc nước cho ta tắm đi, kẻo lát nữa Tinh Châu tỉnh.”
Tề A Nãi cũng bảo không ăn, bà già rồi, tối ăn nhiều không tiêu hóa được. Hải Châu nhìn ba đứa nhỏ, nàng cũng lo ăn thêm chúng nó sẽ đau bụng bèn thôi,
“Con mang sang cho rùa lớn ăn, mọi người tắm rửa ngủ trước đi.”
“Hôm nay hình như mới cho rùa ăn mỗi buổi sáng thôi phải không?”
Tề A Nãi hỏi.
“Tối cũng cho ăn, bọn trẻ con trong ngõ đi bắt hải sản nhặt được cá c.h.ế.t mang cho nó ăn rồi.”
Tề lão tam nói. Con rùa này nuôi ở nhà hắn nhưng người cho ăn không chỉ có mỗi nhà hắn, nửa cái ngõ trẻ con đều tham gia.
Hải Châu vớt bạch tuộc bỏ vào túi lưới rồi bưng mỡ cá xách đèn l.ồ.ng ra cửa. Cổng nhà bên khóa ngoài, nàng lấy chìa khóa vào, trước khi vào nhẹ giọng gọi:
“Tam thẩm là con đây.”
Lão rùa bò ra khỏi vũng nước vươn cổ nhìn chằm chằm người vào cửa. Hải Châu đến gần thấy nó nhe răng, nếu biết kêu chắc nó đã sủa ầm ĩ như ch.ó giữ nhà rồi.
“Không phải trộm đâu, là đến cho ngươi ăn đây, con rùa mù dở này.” Hải Châu soi đèn vào mặt mình, “Nhận ra chưa? Nào, ăn đi, thứ tốt đấy, ngươi nhất định thích.”
Mỡ cá đổ vào vũng nước, bạch tuộc cũng đổ xuống hết. Con rùa biển lớn ngửi thấy mùi tanh bò xuống nước ngoạm một miếng hết sạch mỡ cá, chẳng cần nhai mà cứ thế nuốt chửng. Hải Châu ngồi xổm bên vũng nước nhìn một lúc, chờ nó ăn ngấu nghiến hết mỡ cá thì nàng xách đèn l.ồ.ng đi vào nhà.
Trưa nay mở cửa sổ cho thoáng khí, mùi m.á.u tanh lúc trước đã nhạt đi, thay vào đó là mùi sữa và mùi bồ kết. Hải Châu đi đến bên giường mới phát hiện, trên thùng gỗ cạnh giường chất đầy tã lót đã giặt sạch phơi khô.
“Tiểu muội ngủ rồi sao?”
Hải Châu khẽ hỏi.
Bối Nương lắc đầu, nàng ấy bế đứa bé nằm bên cạnh đặt lên đùi. Tinh Châu mở to mắt nhìn quanh, hiếm khi thức mà không khóc.
“Bé tí tẹo, còn chưa dài bằng cánh tay con.” Tay Hải Châu bẩn, nàng không chạm vào đứa bé, hơi cúi người đứng bên giường nhìn, miệng hỏi: “Tam thẩm có chỗ nào khó chịu không? Nếu khó chịu đừng cố chịu đựng, chúng ta tìm đại phu đến xem.”
Bối Nương xua tay, trong ngoài đều có trượng phu lo liệu, nàng ấy chỉ xuống giường lúc ăn uống vệ sinh, con cũng chẳng mấy khi phải bế nên dưỡng sức rất tốt. Nương nàng ấy sang thăm hai lần rồi thôi, bảo không làm phiền nàng ấy.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận