Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 295: Quán ăn nhỏ lại mở cửa (2)
Hải Châu gọi Đông Châu vào nhóm lửa, còn nàng rửa nồi thêm nước, đợi nước sôi chần mầm đậu Hà Lan và giá đỗ. Mầm đậu Hà Lan vừa hơi đổi màu là vớt ra cùng với giá đỗ bày lên đĩa cơm cá chình.
“Bưng sang đi, bán cho khách trước, thừa thì mình ăn sau.” Hải Châu nói, “Trong nồi sành còn hầm canh bổ, cái này là đồ ăn của nhà mình nên đừng có nhanh tay bưng đi mất đấy.”
Tề lão tam sang nhà bên gọi một nam nhân tới, hai người khiêng bàn ăn sang. Đông Châu xách giỏ tre đi theo, bưng đi một đĩa cơm nàng thu 166 văn tiền.
Tề A Nãi và Hồng a ma bưng cua càng đỏ, tôm và ốc sang. Hải Châu đưa nước chấm tới, nói:
“Trong nồi cháu đang kho thịt cua cũng sắp xong rồi, ai không muốn ăn cua hấp thì đợi món đó.”
“Ngoài mấy món này còn gì nữa không?”
Có người hỏi.
“Còn cá đù vàng nướng và đậu phụ rán, cá đù vàng chỉ có mười lăm con thôi, bán hết là hết. Cua kho ra lò là cháu khiêng giá sắt sang nướng luôn, mọi người cứ từ từ ăn trước đi.”
“Được rồi, cô nương cứ làm đi.”
“Một đĩa cơm này là ta no rồi, đại tẩu, hai ta chia nhau một đĩa nhé?”
Cua càng đỏ con nào con nấy to đùng, gạch tôm cũng tươi ngon, thực khách vừa ngồi xuống chỉ hận mình không có hai cái bụng để chứa cơm.
Người được gọi xua tay, bà ta nhắm trúng món cá chình, muốn ăn một mình một suất. Khúc cá chình hầm dày bằng nửa ngón tay, rộng một bàn tay, dài nửa cánh tay, phủ kín đĩa cơm, nước sốt sền sệt bám vào thịt cá, bà ta chỉ nhìn thôi đã ứa nước miếng. Bà ta gắp một bên c.ắ.n một miếng, quả nhiên không làm bà thất vọng, thịt vừa mềm vừa tươi, một miếng ngập miệng thịt mềm mại, da cá hầm dẻo dai c.ắ.n vào dính môi.
Phụ nhân lúc nãy đòi chia cơm nếm thử mùi vị xong cũng chẳng sợ no nữa, thịt cá chình chắc nịch thế này thật hiếm có, ăn được là lãi rồi.
Trong sân không ai nói chuyện, chỉ nghe tiếng đũa va vào bát đĩa lách cách vui tai xen lẫn tiếng nhai nuốt. Đông Châu thèm quá, nàng giữ lại hai đĩa cơm để sang một bên định bụng chia nhau ăn với người nhà cho đỡ thèm.
Hải Châu bưng một chậu lớn cua chiên kho tàu sang. Cua đã chiên qua được hâm nóng lại trong nước sốt đường giấm. Nàng bưng sang múc ra đĩa, nói:
“Ai ăn thì tự lại bưng nhé, một đĩa hai c.o.n c.ua, 50 văn một đĩa.”
Tề lão tam và Tề A Nãi khiêng chậu sắt đựng than hồng sang rồi đặt giá sắt lên trên.
Hồng a ma theo sau bưng cá và đậu phụ.
Thực khách mới đến vào cửa hỏi:
“Hôm nay có món gì? Lâu rồi không được nếm tay nghề của Hải Châu.”
“Phong ca, cơm cá chình ngon lắm, huynh làm một đĩa cơm cá chình đi.”
Người quen biết hắn nói.
“Cơm cá chình, cua chiên kho tàu, cá đù vàng nướng than, đậu phụ rán, cua càng đỏ, tôm luộc, ốc luộc, còn có sò biển, nếu thấy sò nhạt thì đợi lát nữa ta rán đậu phụ sẽ rán qua cho huynh một chút.”
Hải Châu nói.
“Nhiều món phết nhỉ. Mọi người ăn trước đi, ta về gọi thê nhi và lão nương đến, tối nay nhà ta không nấu cơm.”
Người mới vào lại nhanh ch.óng đi ra ngoài.
Đông Châu, Phong Bình và Triều Bình chia nhau ăn một phần cơm cá chình. Thực khách đang ngồi hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Sao lại chia nhau ăn thế? Tiếc à? Mang ra bán lấy tiền hết rồi sao?”
“Đâu có, cháu phải để bụng ăn cái khác nữa chứ.” Đông Châu lắc đầu, “Trong nhà còn một nồi canh bổ, đợi tỷ tỷ cháu xong việc là chúng cháu ăn cơm.”
“Ui chao, đồ tốt giữ lại ăn một mình à?”
Hải Châu cười lật mặt cá đù vàng, nói:
“Không đủ bán nên giữ lại cho người nhà ăn thôi .”
Mười lăm con cá đù vàng tỏa mùi thơm trên than hồng. Thịt cá đù vàng mềm như bông tuyết, Hải Châu không dùng dầu hay tương nướng, chỉ ướp với nước hành gừng rồi đặt lên giá sắt nướng từ từ bằng hơi nóng của than.
Tề lão tam đứng ở cửa một lúc, thấy ở đây không cần hắn giúp nữa liền rảo bước về nhà chăm sóc hai nương con đang ở cữ.
Trời dần tối, Hồng a ma lấy que đ.á.n.h lửa thắp sáng đèn l.ồ.ng trong đình viện. Đèn l.ồ.ng sáng lên, lũ trẻ đang ăn cơm ồ lên kinh ngạc. Đèn l.ồ.ng không giống đèn l.ồ.ng tròn của Quảng Nam mà là đèn cung đình lục giác kiểu kinh đô, sáu mặt có sáu hình vẽ, họa tiết khắc trên những mảnh gỗ, ánh sáng chiếu xuống đất hình hoa sen và chữ phúc.
“Đẹp quá đi.”
Đông Châu cũng là lần đầu tiên thấy.
“Lúc này mà có cô nương hát khúc thì tuyệt.” Nam nhân ngồi ở chân tường nhai thịt cua, hắn mang theo bình rượu tự rót tự uống, vừa ăn uống vừa ngửi mùi hoa và mùi thức ăn khoan khoái dựa lưng vào ghế, hỏi: “Hải Châu, mai còn nấu ăn bán không?”
“Chưa chắc đâu, phải xem có bắt được đồ ngon không đã.”
Cá đù vàng nướng chín, Hải Châu giữ lại năm con cho người nhà ăn còn lại bán hết. Nàng đặt vỉ sắt lên tiếp tục rán đậu phụ.
“Ba đứa mình chia nhau một con cá nhé.”
Đông Châu nhón một con cá đi.
Hải Châu nhón một cái, ba con còn lại là của Tề A Nãi, Hồng a ma và Tề lão nhị.
Cá đù vàng nướng thịt chắc, vẫn giữ được vị tươi đặc trưng của cá biển, da cá mặn thơm, thịt cá mềm mịn. Hải Châu ăn cẩn thận, ăn đến cuối cùng xương cá vẫn còn nguyên vẹn.
“Nãi nãi, trong chậu có ngâm b.ún gạo đấy, người về luộc chín bưng sang đây, nước canh rắc thêm nắm hành thái cũng bưng sang luôn nhé.” Đậu phụ rán tỏa mùi thơm, Hải Châu bắt đầu tính chuyện cơm nước cho người nhà, “Đông Châu cũng về đi, xào đĩa mầm đậu Hà Lan rồi hỏi tam thẩm xem thẩm ấy ăn cơm hay ăn b.ún.”
“Vâng.”
Đông Châu đáp giòn tan.
Cơm cá chình bán hết rồi lại có thực khách đến sau. Hải Châu nhìn lướt qua nói:
“Hết cơm rồi, cua càng đỏ và tôm luộc vẫn còn, còn cả đậu phụ rán nữa. Hay là cháu xào cho bá bá đĩa hủ tiếu trứng nhé?”
“Được, ta ngửi thấy mùi thơm nên vào đây.”
Hải Châu bảo Hồng a ma về vớt đĩa b.ún sang, trứng gà, giá đỗ, mầm đậu Hà Lan đều mang sang hết.
Đậu phụ rán bày ra đĩa, rắc thêm hành thái. Hải Châu thêm hai cục than vào chậu sắt, lửa bốc lên thì đổ dầu vào xào trứng.
“Nhường đường chút nào, cẩn thận bỏng.”
Hồng a ma bưng nồi sành sang, Tề A Nãi theo sau bưng một chậu b.ún gạo. Đông Châu, Phong Bình, Triều Bình bưng mầm đậu Hà Lan xào cùng bát và đũa.
--
Hết chương 149.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận