Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 274: Một đàn cá đuối bay trên mặt biển (1)
"Nhị thiếu gia, phu nhân sai lão nô đến chuyển lời, đã đính hôn rồi thì thiếu gia cũng phải giữ quy củ một chút, không được làm bậy."
Lão ma ma đến viện của Hàn Tễ truyền lời.
"Bảo nương ta ngủ sớm đi."
Hàn Tễ sa sầm mặt đóng cửa lại.
Hầu phu nhân nghe người về bẩm báo lại thì cười hừ một tiếng.
……
Một đêm trôi qua, sáng sớm Hàn Tễ tỉnh dậy liền ra phố mua đồ ăn sáng. Lúc về hắn gặp Tề lão tam đang đẩy xe đi gánh nước, hắn tránh đường cho xe gỗ đi trước, hỏi:
"Tam thúc, Hải Châu dậy chưa? Ta có mua cơm sáng, thúc ăn cơm sáng xong rồi hẵng làm việc?"
Tề lão tam xua tay, đẩy xe bước nhanh ra khỏi ngõ. Hắn với Hàn Tễ tuổi tác xấp xỉ nhau, bị Hàn Tễ gọi là Tam thúc khiến hắn cứ thấy kỳ kỳ thế nào ấy.
Trong ngõ vẫn chưa có người qua lại, Hàn Tễ xách hộp đồ ăn đi vào nhà Hải Châu. Thấy Hải Châu ngáp ngắn ngáp dài mở cửa đi ra, hắn cười híp mắt hỏi:
"Vẫn chưa ngủ đủ à?"
Hải Châu đ.á.n.h giá hắn một lượt, nói:
"Huynh tự mình đi mua đồ ăn sáng à?"
"Ừ, tỉnh sớm quá."
Tề A Nãi quay lưng về phía Hàn Tễ cười với Hải Châu. Hải Châu cũng cười tít mắt, nàng rửa mặt súc miệng xong liền ngồi vào bàn ăn cơm trước,
"Huynh cũng ngồi đi, huynh ăn chưa?"
"Muội ăn trước đi, ta mang một phần về cho nương ta đã." Hàn Tễ bước nhanh về rồi lại bước nhanh quay lại, hắn ngồi đối diện Hải Châu cùng ăn cơm, nói: "Ta vẫn sẽ mười ngày đến một lần, nếu không đến được thì sẽ cho tùy tùng mang t.h.u.ố.c tới cho muội."
Hải Châu gật đầu.
Đông Châu và Phong Bình cũng lần lượt thức dậy, thấy trong sân có thêm một người thì đều ngẩn ra.
"Mau lại ăn cơm đi."
Hải Châu gọi. Nàng ăn no, buông đũa đi thái hẹ, hoàn toàn không có tâm trí dây dưa tình cảm với Hàn Tễ.
Đợi Hầu phu nhân thu dọn xong, Hàn Tễ phải đưa bà về phủ thành. Hải Châu rửa tay ra bến tàu tiễn đưa.
"Rảnh rỗi thì năng đến phủ thành trò chuyện với ta, Tây Vọng không có nhà, người trong nhà ít nên quạnh quẽ lắm."
Hầu phu nhân nói.
Hải Châu gật đầu nhận lời,
"Ngày mưa con sẽ qua, trời nắng con muốn ra biển."
"Tùy con."
Thuyền quan rời bến tàu đi về phía đông. Hải Châu lên thuyền của mình xách nước cọ rửa boong thuyền. Đợi Tề lão tam đến, nàng cùng hắn tranh thủ trước khi thủy triều rút rời khỏi bến tàu.
"Hải Châu, muội vẫn ra biển à?" Đỗ Tiểu Ngũ hỏi, "Muội đã là nhi tức chưa qua cửa của Thiếu tướng quân rồi mà."
"Chỉ là thêm một thân phận thôi, đâu có ảnh hưởng gì."
Hải Châu không giải thích nhiều, nàng ra đảo đón lão rùa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ta mang theo hai tấm lưới, nếu gặp đàn cá như hôm qua thì chúng ta quăng vài mẻ lưới kéo về bán."
Tề lão tam trải lưới lên boong thuyền, ở trên thuyền không có việc gì làm, hắn tranh thủ vá víu gia cố lại lưới đ.á.n.h cá.
"Thêm một tháng nữa con sẽ giao tổ yến cho Hàn Tễ nhờ huynh ấy bán ra phương Bắc, đến cuối tháng tư chắc là nhận được tiền. Đến lúc đó thúc đừng ra biển nữa mà cứ ở nhà với Tam thẩm, lúc đó thẩm ấy cũng sắp sinh rồi."
Hải Châu nói.
"Được, cuối tháng tư đầu tháng năm biển cũng không yên ả, con cũng đừng ra biển sâu nữa."
Hải Châu cân nhắc một lát rồi gật đầu nói được.
Nàng ngồi ở đuôi thuyền, cởi giày xắn quần đá bọt nước. Lúc này mặt trời mới mọc, gió biển chưa bị ánh nắng hong khô, mang theo hơi nước mặn mòi mát lạnh thổi vào người thoải mái vô cùng.
Tề lão tam ở sau lưng thỉnh thoảng lại liếc nhìn nàng vài lần, trong lòng vừa buồn bực lại vừa khâm phục. Nói thật, đại chất nữ được gả vào phủ tướng quân hắn ngoài miệng không nói nhưng trong lòng cũng cảm thấy rất nở mày nở mặt, tối đóng cửa nằm trên giường cũng không nhịn được mà lải nhải với Bối Nương một hồi. Còn Hải Châu thì bình chân như vại, trước sau như một, làm hắn - người làm Tam thúc này có vẻ rất hư vinh.
"Hải Châu…" hắn gọi một tiếng, "Hôn sự định rồi sao chẳng thấy con kích động gì thế?"
"Kích động chứ"
Hải Châu cười lớn vài tiếng.
"Xì, lúc nãi nãi con bảo sang nhà Bối Nương cầu hôn, ta vui đến mức hai đêm không ngủ được, đấy mới là kích động."
"Con cũng hai đêm không ngủ ngon mà."
"Thật á?"
"Vâng."
Hải Châu thản nhiên thừa nhận.
"Thái độ của con nhìn chẳng khác gì ngày thường, diễn cũng giỏi thật."
Hải Châu cười ha hả, nàng vuốt mai lão rùa nói:
"Cái này thì thúc không hiểu rồi, con bình tĩnh một chút, Hàn Tễ sẽ thấp thỏm hơn. Trong lòng huynh ấy không chắc chắn về suy nghĩ của con, chẳng phải sẽ chủ động đối tốt với con hơn sao. Giống như sáng nay ấy, tự mình đi mua đồ ăn sáng mang tới."
Nàng phát hiện Hàn Tễ rất "ăn" cái chiêu lúc gần lúc xa này, mà hắn cũng rất tận hưởng là đằng khác. Nếu ngoài mặt nàng nắm quyền chủ động, hắn sẽ theo bản năng đến trưng cầu ý kiến nàng; nếu nàng ngoài mặt không làm gì, hắn sẽ chủ động nghĩ cách để kéo gần quan hệ.
"Chúng ta lại không thường xuyên gặp mặt, phải để huynh ấy nhớ mong chứ." Hải Châu thấy Tề lão tam lộ vẻ khiếp sợ, nàng "suỵt" một tiếng nói: "Phải giữ bí mật cho con đấy, thúc nghe xong thì quên đi nhé."
"Thế con nói với ta làm gì, con cứ lừa ta cũng được mà."
Tề lão tam khó xử, sau này gặp Hàn Tễ hắn càng muốn trốn đi, hắn sợ mình không giữ được mồm miệng.
"Thúc chắc chắn là lo nghĩ cho con, con lừa thúc làm gì." Hải Châu đi chân trần ra mũi thuyền chỉnh buồm đổi hướng, nói: "Thúc nhìn nãi nãi xem, bà nhìn thấu rồi nên chẳng lo lắng gì cả."
Tề lão tam thấy lời này lọt tai, chẳng phải sao, hắn chính là đang lo nghĩ cho Hải Châu mà. Hắn đặt con thoi xuống dựa vào mạn thuyền nhìn chim hải âu bay qua hiếm khi động não suy nghĩ một hồi lâu, nói: "Con nói đúng, đối với nam nhân phải như câu cá, không có mồi thì không c.ắ.n câu, thả nhiều mồi quá nó ăn xong một miếng là chạy mất."
Hải Châu đi đến đối diện hắn, khom người cười như không cười nói:
"Thúc phải đối xử tốt với Tam thẩm đấy, đừng thấy dính chút quyền thế, túi tiền rủng rỉnh là sinh thói trăng hoa. Nếu thúc mà học theo mấy kẻ không đứng đắn đêm nằm khóm hoa ngõ liễu, trêu hoa ghẹo nguyệt thì con sẽ bảo Hàn Tễ đ.á.n.h gãy chân thúc ném về quê đấy."
"Con lo cho nàng ấy thật đấy. Con yên tâm, nhà chúng ta không có loại người hư hỏng đó đâu. Ta cưới Tam thẩm con về là để bảo vệ nàng ấy chứ không phải để bắt nạt. Ngày nào đó nếu ta làm chuyện sai trái, đừng nói đ.á.n.h gãy chân, con cứ ném ta xuống biển cho cá mập ăn thì ta cũng không nói hai lời."
Tề lão tam tiếp tục vá lưới.
Mặt trời lên cao, lâu thuyền cũng đến đảo yến. Hai người hạ buồm chèo thuyền vào hang đá, lão rùa căng thẳng vươn cổ lên.
Hải Châu và Tề lão tam leo lên vách đá, nó nằm ở mũi thuyền không dám xuống nước mà khổ sở canh giữ trên boong thuyền.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận