Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 273: Trở về gặp đàn cá (2)
Bà nhìn sang Hàn Tễ, ở đại mạc Tây Bắc cũng chưa bị cháy nắng thế mà đến Quảng Nam lại đen nhẻm như than. Lại nhìn Hải Châu, màu da trên cổ nàng như chuỗi ngọc trai đen đeo trên cổ, Hầu phu nhân thầm nghĩ có lẽ sớm muộn gì mình cũng bị đen như thế.
“Về bảo thợ may làm cho một bộ quần áo cao cổ có mũ trùm, lúc ra biển thì mặc vào trùm kín người, mặt che thêm lớp voan nữa là không sợ nắng đâu.”
Hải Châu hiến kế cho bà.
“Ta làm cho con hai bộ luôn nhé?”
Hầu phu nhân hỏi.
Hải Châu từ chối, trùm kín từ đầu đến chân thế thì nàng cử động bất tiện lắm.
Một con cá lớn nhảy vọt lên thuyền. Hàn Tễ nhanh tay lẹ mắt kéo Phong Bình và Triều Bình tránh ra, nói:
“Tất cả rời khỏi mũi thuyền đuôi thuyền, lên tầng hai đi, đừng đứng ở đó nữa.”
Con cá biển rơi xuống boong thuyền quẫy đuôi điên cuồng, đập vào sàn tàu thình thịch. Đàn cá dưới biển tiếp tục nhảy lên đập vào đáy thuyền và mạn thuyền, con nào đ.â.m vào thuyền choáng váng lại rơi tõm xuống nước làm bọt nước b.ắ.n tung tóe.
Hải Châu đi xuống thang gỗ ghé vào mạn thuyền xem tình hình, Hàn Tễ đi tới hỏi:
“Có gì bất thường không?”
“Không rõ lắm, phải nhảy xuống biển mới thấy rõ được.”
Hàn Tễ tiện tay chỉ một tùy tùng, nói:
“Buộc dây thừng vào eo, xuống biển xem tình hình thế nào.”
Tùy tùng nhanh nhẹn kéo dây thừng ở đuôi thuyền buộc vào eo rồi nhảy ùm xuống biển. Dây thừng nhanh ch.óng căng thẳng, đoạn dây xuống nước cắt qua mặt biển rồi lại nhanh ch.óng khép lại. Chỉ trong chốc lát, tùy tùng xuống nước đã túm dây thừng ngoi lên, người trên thuyền lập tức thu dây kéo hắn lên.
“Dưới biển có đàn cá, đông nghịt, thuộc hạ bị cá đ.â.m cho mấy cái.”
Tùy tùng lên thuyền vuốt mặt nói.
“Không có xoáy nước là được, vậy không cần lo đâu.”
Hải Châu nói.
“Tình hình thế nào?”
Hầu phu nhân cao giọng hỏi.
“Gặp đàn cá thôi nương, không sao đâu.”
Hàn Tễ nói.
Tề lão tam nhìn cảnh tượng dưới biển mà thèm thuồng, nếu là thuyền của hắn, hắn kéo vài mẻ lưới lên thì về bến tàu bán được cả mười lượng bạc.
Những chiếc thuyền đ.á.n.h cá đi theo sau thuyền quan vớ bở, từng mẻ lưới nặng trịch được kéo lên, khoang chứa nước đầy ắp, boong thuyền chất đầy cá. Ngư dân đứng giữa đống cá, tay cầm mái chèo đập đầu cá, cá bị đập ngất xếp chồng lên nhau, suýt tràn qua cả mạn thuyền.
Thuyền quan neo lại bến tàu trước. Lúc này bóng đêm đã lan từ biển vào bờ, đèn l.ồ.ng treo trên chòi cỏ đung đưa trong gió. Đỗ Tiểu Ngũ đứng dưới đèn l.ồ.ng hỏi:
“Hải Châu, lúc về các muội có thấy thuyền đ.á.n.h cá nào không? Trời sắp tối đen rồi mà còn hai ba mươi chiếc thuyền chưa về.”
“Sắp về đến nơi rồi, đi ngay sau thuyền quan đấy, họ gặp đàn cá lớn ai nấy đều bội thu.”
Những người bán hàng rong chờ thu mua cá c.h.ế.t ở bến tàu tinh thần phấn chấn, lao ra khỏi đám đông hét lớn:
“Cha, mau về lấy xe đẩy ra đây.”
“Con cũng về mượn cái xe gỗ.”
Lũ trẻ đợi cha đợi thúc ở bến tàu sung sướng nhảy cẫng lên, xách cái quần tụt chạy vội về nhà.
Đoàn người Hàn Tễ xuyên qua đám đông ồn ào rời bến tàu, tối nay ăn cơm ở t.ửu lầu. Tề lão tam chào Hải Châu một tiếng rồi đẩy xe đưa Tề lão nhị về trước.
“Nhã gian tầng ba cơ à! Lần đầu tiên ta được lên đấy.” Vu Lai Thuận hạ thấp giọng kích động nói chuyện với Tần Kinh Nương, “Nghe nói món mực hầm mật ong của t.ửu lầu Bát Phương ngon lắm……”
Tần Kinh Nương véo vào hông ông ta, lườm một cái bắt ông ta im miệng không được làm mất mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vu Lai Thuận bị đau, thầm nhủ tính khí bà giờ lớn thật, không chọc được. Đảo mắt thấy người quen buôn bán ở đại sảnh, ông ta nhanh ch.óng nén cơn đau trên mặt rồi ngẩng cao đầu như con ngỗng kiêu ngạo bước lên tầng ba.
“Nhị thúc con……” Tề A Nãi vào cửa nói nhỏ với Hải Châu: “Ta về nhà một chuyến, không cho nhị thúc con qua đây đâu, lát về mang hai đĩa thức ăn về cho nó là được.”
“Có chuyện gì thế?”
Hàn Tễ đi tới hỏi.
“Nhị thúc ta lên lầu bất tiện, huynh sắp xếp thêm một bàn ở đại sảnh đi, lát nữa Nhị thúc và Tam thúc ta ăn ở đại sảnh.”
Hải Châu đoán Tam thúc nàng lên nhã gian lại gò bó ăn không no.
“Được.”
Hàn Tễ đồng ý.
Lênh đênh trên biển cả ngày, già trẻ lớn bé đều mệt và đói, thức ăn lên là cắm cúi ăn. Món mực hầm mật ong Vu Lai Thuận mong nhớ được bưng lên, ông ta gắp cho Bình Sinh một con mực hầm màu nâu đỏ trước rồi lại gắp cho Tần Kinh Nương một con, nghe người ta bảo món này vừa đắt vừa ngon.
Hầu phu nhân liếc nhìn một cái, thầm nghĩ người này tuy khôn vặt lộ ra ngoài nhìn lại hơi ngu ngốc nhưng tâm tính không tệ.
Bữa cơm kết thúc, Hải Châu hỏi:
“Bá mẫu, tối nay mọi người nghỉ lại ngõ Đá Xanh hay về đảo?”
“Ngõ Đá Xanh.”
“Về đảo.”
Hàn Tễ và nương hắn kẻ trước người sau lên tiếng. Hầu phu nhân nhìn nhi t.ử bèn sửa lời:
“Thế thì không về đảo nữa, ban đêm sóng gió lớn, sáng sớm chim kêu ồn ào ngủ không ngon.”
“Vậy về thôi, con mệt rồi.”
Hải Châu đứng dậy, đêm qua nàng ngủ không ngon, trưa lại không ngủ nên giờ ăn no mí mắt cứ díp lại.
Đoàn người xuống lầu. Tề lão tam và Tề lão nhị đã đi bộ về trước. Hàn Tễ sai hai tùy tùng đưa gia đình ba người Tần Kinh Nương về, những người còn lại cùng đi về ngõ Đá Xanh.
Tiếng cụng ly mời rượu trong quán rượu vang trời, phố xá ồn ào, trong ngõ cũng chẳng yên tĩnh mấy. Hàng xóm láng giềng ăn cơm xong ra ngoài đi dạo cho tiêu cơm, đi mệt thì ngồi trước cửa tán gẫu.
“Vẫn chưa nghỉ ngơi à?”
Hải Châu đi ngang qua chào hỏi.
“Ừ, mới ăn cơm xong.”
Trong bóng tối không biết ai đáp lời.
“Đang đợi ta về đấy à?”
Hầu phu nhân mỉm cười nói.
Cả con ngõ im lặng một thoáng rồi vang lên tiếng cười rộ. Nãi nãi Nhị Vượng hỏi:
“Tướng quân phu nhân, bao giờ bà đi?”
“Sáng mai đi luôn, hôm nào rảnh ta lại qua.”
Bà v.ú thắp đèn l.ồ.ng mở cửa đón, hai nhà ai về nhà nấy. Cửa đóng lại, hàng xóm láng giềng cũng đứng dậy chuẩn bị về nhà ngủ.
“Tướng quân phu nhân cũng hiền lành phết, chẳng ra vẻ chút nào.” Nương Hồng San nói, “Khác hẳn mấy người quyền quý trong tưởng tượng của ta.”
“Người ta đến hoàng cung cũng đã đi, gặp cả Hoàng thượng và nương nương rồi, bản thân đã đủ tôn quý thì cần gì phải làm bộ làm tịch ra vẻ tôn quý trước mặt đám dân đen chúng ta.” Bà bà nàng ấy ta tiếp lời, “Về thôi về thôi, cũng đến giờ ngủ rồi, đừng làm ồn.”
Con ngõ rất nhanh trở lại yên tĩnh.
Tề lão tam về đến nhà liền đun nước tắm. Hải Châu về nhà xách nước đi tắm luôn. Tề A Nãi và Bối Nương thì bận rộn thu dọn sính lễ Hàn Tễ mang đến. Vàng bạc và trang sức kim ngọc đều chuyển vào phòng Hải Châu; trà, rượu, điểm tâm, hoa quả tươi thì chuyển vào nhà kho. May mà họ không chuẩn bị thịt thà, trời nóng không để được lâu, qua đêm là hỏng ngay.
--
Hết chương 138.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận