Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 275: Một đàn cá đuối bay trên mặt biển (2)
Mặt trời lên đến đỉnh đầu, ánh nắng ch.ói chang chiếu xuống cửa hang. Mặt trời nghiêng dần về tây, hang đá râm mát dần trở nên sáng sủa. Khi vách đá đỏ thẫm ánh lên quầng sáng rực rỡ, tiếng đinh sắt va chạm vào vách đá cũng từ từ hạ thấp xuống.
Lão rùa lúc này mới đội cái mai khô khốc lao xuống nước, nó bơi quanh chân vách đá há miệng nuốt chửng đám tôm cá rỉa rong rêu.
"Ngày nào cũng lênh đênh trên biển thế này."
Bước lên boong thuyền, Tề lão tam rút đèn l.ồ.ng ra ngồi phịch xuống. Leo trèo trên vách đá hơn một canh giờ, tay chân đều rã rời. Lúc hái tổ yến thì nơm nớp lo sợ, giờ thả lỏng lại đầu cũng đau nhức.
Hải Châu tháo giày đinh sắt xuống khoang đáy múc nước uống, nàng múc một gáo nước lên đưa cho Tề lão tam rồi cũng ngồi phịch xuống boong thuyền, duỗi đôi chân dài dựa vào mạn thuyền mệt mỏi nói:
"Chờ con mua được thuyền lớn thì sẽ không đến đây nữa."
"Mua thuyền lớn tốn bao nhiêu tiền?"
Tề lão tam hỏi.
"Hơn ngàn lượng. Con tính rồi, cộng thêm tổ yến thúc đưa cho con thì một ngày hái hơn ba cân, tính rẻ bán một trăm lượng. Con hái ba bốn tháng là gom đủ tiền. Đợi giữa tháng năm cấm biển, con mang tiền đi tìm thợ thuyền bảo họ đóng thuyền trước, tiền không đủ thì mở biển con lại đến hái. Dù sao muộn nhất là cuối năm nay là có thuyền, sang năm không cần đến nữa."
Hải Châu thấy lão rùa bơi tới, nàng bảo Tam thúc kéo nó lên thuyền.
Tề lão tam cầm mái chèo chèo thuyền ra khỏi hang đá, chưa kịp kéo buồm, hắn nhìn chằm chằm những chấm đen bay lên từ mặt biển xa xa nói:
"Hải Châu con lại đây xem, kia là cá voi sát thủ phải không? Tổn thọ chưa, đông nghịt một đàn kìa."
Hải Châu theo bản năng nhìn lão rùa trước, nó nằm thảnh thơi ở đuôi thuyền không có vẻ gì là gặp đại địch.
Thuyền kéo buồm lên, Hải Châu và Tề lão tam đứng ở mũi thuyền nhìn ra xa. Khoảng cách ngày càng gần, hai người đều nhìn rõ thứ bay lên từ nước biển là gì. Một đàn cá đuối vỗ hai cánh như chim bay trên mặt biển, lao lên từ trong nước, lướt đi trên mặt biển rồi lại rơi tõm xuống b.ắ.n lên bọt nước trắng xóa.
"À, đến mùa chúng nó động d.ụ.c giao phối rồi."
Tề lão tam chợt hiểu ra, hồi nhỏ hắn nghe người già trong thôn kể, đây là cá đuối đực đang thu hút cá đuối cái giống như chim trống khoe bộ lông sặc sỡ với chim mái vậy.
"Nhanh nhanh nhanh, mau lại gần, may mà chúng ta mang nhiều lưới."
Tề lão tam kích động muốn c.h.ế.t, hôm qua lỡ mất cơ hội phát tài, hôm nay nhất định phải bắt được.
Hải Châu đi đến mũi thuyền hạ một cánh buồm xuống, nàng điều khiển buồm chỉnh hướng, Tề lão tam đứng trên thuyền tung lưới lên không trung. Cá đuối mắc lưới rơi xuống biển, hắn liền thu lưới kéo lên thuyền.
Lão rùa bò ra mũi thuyền lộn nhào lao xuống, nó vui sướng săn mồi cá đuối trong biển, con to nó không dám dây vào, chỉ chọn con nhỏ mà ra tay.
Hải Châu lên lầu lấy cái xẻng nhọn xuống. Tề lão tam kéo cá đuối lên thuyền, nàng c.h.ặ.t đứt gai xương có độc của chúng trước.
Đàn cá đi xa, Tề lão tam còn muốn đuổi theo, Hải Châu giữ hắn lại, nói:
"Không thể chậm trễ được, chậm trễ nữa là tối nay chúng ta phải ngủ lại trên biển đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tề lão tam bình tĩnh lại sau cơn hưng phấn, hắn nhìn sắc trời thấy đúng là phải về rồi.
Hải Châu bám vào mạn thuyền nhón chân bước qua đống cá đuối, đi đến mũi thuyền thả lưới kéo lão rùa lên rồi kéo buồm điều chỉnh góc độ theo hướng gió.
Lâu thuyền quay đầu đi về hướng bắc. Đi ngang qua vách đá, sườn hang động ngược nắng đổ bóng râm lớn xuống mặt biển. Hải Châu kéo dây buồm quấn vào cột buồm, đi đến khoang thuyền cùng Tề lão tam khiêng cá đuối.
Gai độc bị c.h.ặ.t đứt đá xuống biển, những con cá đuối giãy đành đạch ở đuôi thuyền bị túm vây kéo vào khoang. Lúc đi boong thuyền trải đầy lưới, giờ chất đầy cá. Vây cá đầy đặn lại to rộng, nằm trên boong thuyền trông như con dơi bay vào bát.
"Con này bán được khối tiền đấy, con to nhất đây này."
Tề lão tam thở hồng hộc ôm một con cá đuối đi xuống khoang đáy, da cá trơn tuột, hắn phải ôm ngang hông, dùng đùi đỡ lấy.
"Hai chúng ta cùng khiêng đi." Hải Châu chạy tới giúp, "Lão rùa, ngươi trông cá trên thuyền nhé, đừng để chim đến mổ."
Khoang đáy chỉ có hai cái chum nước, một cái đựng nước ngọt cho người dùng, một cái đựng nước biển để chứa cá. Hiện tại cả hai chum đều đổ đầy nước biển, con cá đuối to hơn cả đáy chum nhét vào còn phải cuộn tròn lại.
Tổng cộng bảy con cá đuối, hai cái chum miễn cưỡng nhét được bốn con, ba con còn lại chỉ đành dùng lưới cá bọc lại ném xuống biển. Sợ cá thoát mất, Tề lão tam và Hải Châu lấy hết lưới trên thuyền bọc vào, bọc ba lớp rồi dùng dây thừng quấn một vòng buộc vào khuyên sắt ở đuôi thuyền.
Đuôi thuyền kéo theo vật sống, tốc độ thuyền chậm hẳn lại. Tề lão tam cởi cái áo khoác nồng mùi cá ra, nhúng nước biển giặt qua rồi vắt khô phơi lên mạn thuyền. Hắn để trần vai cũng không sợ nắng, ngồi ở đuôi thuyền nói:
"Hải Châu con trông buồm đi, ta ngồi đây canh lưới, có gì không ổn ta gọi."
"Vâng, thúc chú ý mặt biển nhé, đừng thả chân xuống coi chừng cá mập đuổi theo."
Hải Châu lên lầu thay bộ quần áo khác, cầm t.h.u.ố.c kim sang xuống ném cho Tam thúc. Hắn rõ ràng hưng phấn chưa tan, tay bị lưới cứa chảy m.á.u cũng không thấy đau.
Nàng xuống khoang đáy xách hai thùng nước lên dội rửa boong thuyền. Lão rùa ăn no căng nằm im lìm trong vũng nước không động đậy, Hải Châu đá nó một cái nó mới chịu bò xuống dưới thang gỗ.
Trên thuyền dọn dẹp sạch sẽ, Hải Châu lên lầu xách giỏ tổ yến xuống, nàng ngồi dưới bóng râm nhỏ của cánh buồm nhặt lông tổ yến.
Lực giãy giụa trong lưới cá giảm dần. Tề lão tam phóng tầm mắt nhìn ra xa, mặt biển ngang tầm mắt sóng nước cuồn cuộn, nước biển trong vắt nhìn lâu sinh ra cảm giác hoảng sợ, nước biển sâu không thấy đáy như bùn lầy đặc quánh. Hắn quay đi, tầm mắt hạ xuống mạn thuyền mới thở phào nhẹ nhõm.
"Đừng nhìn chằm chằm vào nước biển, càng đừng nhìn xuống đáy biển."
Hải Châu nghe tiếng thở của hắn không ổn thì lên tiếng nhắc nhở.
"Ừ."
Tề lão tam đứng dậy vận động tứ chi tê mỏi lại xách nước tắm cho lão rùa, thậm chí còn khiêng nó ra đuôi thuyền, lấy áo của mình thấm nước kỳ cọ ghét bẩn trên vây rùa.
Mặt trời ngả bóng, hai cánh buồm căng gió đổ bóng râm lớn xuống thuyền. Chỗ Hải Châu ngồi bị nắng chiếu vào, nàng chợp mắt một lát, đặt tổ yến xuống đi ra khoang thuyền, bày tư thế múa may mấy chiêu thức Mục đại phu dạy.
Lão rùa đột nhiên vươn cổ nhìn xuống biển, Tề lão tam cũng nhìn theo, phía sau thuyền ngoài lưới cá đang kéo dưới nước thì chẳng có động tĩnh gì.
Hải Châu thu thế đi tới, dưới mặt biển bọt nước tung toé thoáng qua một bóng đen, nàng vội vàng hét lên:
"Có cá mập, tam thúc kéo lưới lên!"
--
Hết chương 139.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận