Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 251: Lão rùa sợ vỡ mật (2)

 

Hắn ghi chép vào sổ thuyền, chiếc thuyền cuối cùng đã về, hắn cũng có thể tan ca.

“Sau này về sớm chút đi.”

Hắn dặn dò một câu.

“Vâng.”

Hải Châu ôm vai Đông Châu đứng ở bến tàu nói chuyện, chờ Tề lão tam về kéo xe gỗ ra.

“Đợi muội thêm 5 năm nữa, 5 năm sau muội đi thuyền cùng tỷ.”

Vì Hải Châu mà Đông Châu cũng khao khát biển cả.

“Được, lúc đó chắc nhà mình đổi thuyền lớn rồi. Muội đi học ở tư thục có thể hỏi tiên sinh cách phân biệt phương hướng trên biển, rảnh rỗi thì đi tìm mấy lão ngư dân hỏi cách xem hướng gió và thời tiết, cũng như hướng dòng chảy của thủy triều.”

Hải Châu nói.

Đông Châu hiểu ra, lầm bầm:

“Tiên sinh chắc chắn không biết mấy cái này đâu, thầy ấy chưa từng ra biển bao giờ. Mấy lão ngư dân kia không biết có chịu dạy muội không nữa, họ chắc chắn muốn dạy con cháu trong nhà hơn.”

“Lần sau Thiếu tướng quân đến, muội bảo huynh ấy mở tư thục ở vùng duyên hải, không chỉ dạy chữ nghĩa sách vở mà còn mời ngư dân lão luyện giảng giải kinh nghiệm đi biển.”

Hải Châu chỉ cho nàng một con đường.

Đông Châu đung đưa đèn l.ồ.ng ấp úng, nàng ấy thực sự động lòng nên gật đầu nói được,

“Chờ Hàn nhị ca đến muội sẽ hỏi huynh ấy.”

Hải Châu bật cười, có việc nhờ vả là biết gọi người ta một tiếng nhị ca ngay.

Đông Châu đỏ mặt. Nghe tiếng bánh xe, nàng ấy vội xách đèn l.ồ.ng ra đón. Phong Bình và Triều Bình cũng ngồi trên xe gỗ đi theo.

Hải Châu nhờ lính canh giúp đỡ, hai người hợp sức khiêng con rùa biển to tướng lên xe gỗ. Tề lão tam lấy thùng múc hai thùng nước biển, kéo xe rời bến tàu.

Hải Châu tranh thủ lên thuyền xách cái làn xuống đặt lên xe.

“Đại tỷ, sao hôm nay về muộn thế?”

Phong Bình ngồi trên xe hỏi.

“Ta biết ta biết, đại tỷ và tam thúc gặp một con cá voi sát thủ đen trắng trên biển, làm tam thúc sợ kêu oai oái……”

Đông Châu nghe chuyện từ Hải Châu, thêm mắm dặm muối kể lại cho hai đứa đệ đệ nghe say sưa.

Đi qua quán ăn trên phố, Hải Châu bán rẻ túi cá biển kia.

Về đến nhà, Tề A Nãi và Bối Nương đã nấu cơm xong, người về đến nơi là dọn cơm lên bàn,

“Ăn trước đi đã, các con đói cả ngày trên biển rồi.”

Nấu cháo, tráng trứng, lúc thủy triều rút Tề A Nãi ra bãi biển đào ngao nấu bát canh ngao đậu phụ lại xào thêm đĩa giá đỗ thịt nạc.

“Thịt là muội xào đấy.”

Đông Châu nói.

Hải Châu hiểu ý, gắp một miếng thịt bỏ vào miệng, nói:

“Vị không tồi, thịt mềm lắm, tẩm bột đậu nành xào à?”

“Vâng, muội thấy tỷ hay xào thế mà.”

Đông Châu lén nhặt mấy hạt tiêu cháy ném đi, nàng canh lửa chưa chuẩn, lúc bỏ thịt vào thì tiêu và gừng đã cháy đen rồi.

“Xào ngon hơn ta đấy, sau này tỷ con không ở nhà thì để con xào thịt, làm vài lần là quen tay ngay.”

Tề A Nãi nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Sau này về sớm chút, kiếm ít đi cũng được, về lúc trời tối không an toàn, cả nhà ở nhà cũng lo.”

Tề lão nhị lên tiếng.

Hải Châu và Tề lão tam đều gật đầu.

Cơm nước xong, Bối Nương dọn bát đũa vào bếp, Tề A Nãi rót t.h.u.ố.c trong ấm ra. Hải Châu vào nhà lấy cân, nàng cân số tổ yến mình hái được trước, trên thuyền đã đếm rồi, 67 tổ, cân lên được hai cân ba lạng. Tề lão tam thao tác chưa quen, chỉ hái được 45 tổ, một cân bốn lạng.

“Nếu một cân bán được ba bốn mươi lượng thì hôm nay chúng ta kiếm được hơn một trăm lượng rồi.” Hải Châu đặt cân xuống, nói: “Tiếp theo là nhặt lông, để chỗ râm mát hong gió mấy ngày rồi cất đi, tích cóp nhiều rồi mang đi bán một thể.”

Tề lão tam chia 20 tổ từ 45 tổ của mình cho Hải Châu, nói:

“Vẫn như cũ nhé.”

Hải Châu không nhận nhưng Tề A Nãi và Tề lão nhị đều bắt nàng nhận. Hai nương con trong lòng hiểu rõ, không có Hải Châu thì Tề lão tam không kiếm được món hời này.

“Này, uống t.h.u.ố.c đi.”

Tề A Nãi bưng bát t.h.u.ố.c tới.

Hải Châu nhận lấy, nín thở uống một hơi hết hơn nửa bát, chỗ còn lại lẫn bã t.h.u.ố.c liền đưa cho Tề lão tam, hắn bưng bát đổ hết vào miệng con rùa biển lớn.

“Mai còn ra biển không?”

Hắn hỏi.

“Đi chứ ạ, ngủ sớm dậy sớm, sáng mai chưa rút triều chúng ta đã đi rồi.”

……

Sáng ra đảo đón lão rùa, nó cứ lề mề bò trên bãi cát, xuống nước rồi vẫn còn do dự, cuối cùng mới bơi đến mũi thuyền để Tề lão tam kéo lên.

Lần đầu bỡ ngỡ lần sau quen. Đến đảo yến, Tề lão tam nhanh nhẹn thắp đèn l.ồ.ng, cầm bột gạo, buộc chắc giỏ tre rồi buộc đế giày đinh sắt sau đó theo sau Hải Châu leo lên đỉnh núi.

Người lên rồi, lão rùa chậm rãi trườn xuống thuyền, nó không bơi ra xa mà chỉ loanh quanh trong hang bắt tôm cá. Khi cảm nhận được cá voi sát thủ lại đến thì nó hoảng loạn húc mạnh vào đáy thuyền.

Một con cá voi sát thủ nhỏ bơi vào, lão rùa sợ đến mức muốn ngất đi, nó nép sát vào đáy thuyền không dám phát ra tiếng động nào nữa.

“Ủa? Lão rùa đâu rồi?”

Hải Châu leo từ trên vách đá xuống, mặt trời lại ngả về tây, đến giờ về rồi.

“Lão rùa khôn phết, còn biết nhắc chúng ta đến giờ nữa.”

Tề lão tam cảm thán, dứt lời nhìn thấy một con cá voi sát thủ lặng lẽ nhe răng nhô đầu lên khỏi mặt nước, hắn sợ suýt ngất xỉu.

“Rùa của con!”

Hải Châu kinh hãi.

Cá voi sát thủ nhảy lên mũi thuyền, nhả miệng ra, lão rùa lăn lông lốc trên boong thuyền, nó vừa lăn vừa bò về phía mạn thuyền.

Hải Châu qua kiểm tra một lượt, vây rùa bị răng cá voi cứa rách, đã không còn chảy m.á.u còn cái mạng nhỏ vẫn giữ được.

“Qua chuyến này chắc lão rùa không dám đi cùng chúng ta nữa đâu.”

Nàng lầm bầm.

Cá voi sát thủ bên ngoài hang nghe thấy tiếng nói chuyện liền kêu hai tiếng, con cá voi sát thủ con quay đầu bơi ra ngoài trước. Hải Châu chèo thuyền đuổi theo. Thuyền vừa thò đầu ra, một con cá đuối to tướng rơi chuẩn xác xuống thuyền.

Ngoài hang động có bốn con cá voi sát thủ vây quanh thuyền. Hải Châu ngồi xổm ở đuôi thuyền nhìn kỹ, một con bị lưới đ.á.n.h cá quấn vào vây n.g.ự.c bơi lại gần. Nàng lấy kéo, nhoài người ra cắt đứt dây lưới đang cứa vào thịt nó.

Đàn cá voi sát thủ tản đi, lâu thuyền tiếp tục hành trình. Tề lão tam nằm xuống boong thuyền bên cạnh con cá đuối, hắn dang hai tay ra, nghiêng đầu hỏi:

“Hải Châu, con xem này, con cá này có phải to hơn cả sải tay ta không?”

“Cũng cỡ đó đấy.”

Hải Châu xách xô nước dội lên mình cá đuối. Con này còn to hơn con nàng nhặt được năm ngoái, đuôi đã bị đứt, dựng thẳng đứng như cột buồm gãy, hai cánh dán c.h.ặ.t xuống boong thuyền thỉnh thoảng giật giật vài cái, nhìn là biết không sống được nữa. Nàng sợ con cá đuối này c.h.ế.t trên thuyền mang về sẽ bị ươn bèn bảo Tề lão tam đổ hết nước ngọt trong chum ở khoang đáy ra rồi múc nước biển vào sau đó ném con cá đuối vào đó. Hy vọng có thể giữ nó sống thêm một lúc.

--

Hết chương 127.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Chương 251 | Đọc truyện chữ