Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 252: Món ngon từ cá đuối (1)
Lão rùa giống như con ch.ó bị thương trốn dưới cầu thang gỗ, nghe tiếng bước chân đến gần nó nhắm mắt nằm im không nhúc nhích. Hải Châu ngồi xổm xuống chọc chọc nó một cái,
"Này, lão già kia, còn sống không đấy?"
Lão rùa mở mắt nhưng cái cổ vẫn gục trên boong thuyền.
Hải Châu đi ra đuôi thuyền múc nửa thùng nước dội lên người nó rồi quăng lưới xuống biển. Một tuần trà sau nàng kéo lưới lên, cá trong lưới quẫy loạn xạ nhảy ra ngoài rơi lại xuống biển, cuối cùng trong lưới chỉ còn lại hơn mười con cá biển. Nàng loại bỏ những con nhiều xương không ăn được và những con màu sắc sặc sỡ có độc cuối cùng chỉ còn lại bảy con.
Nàng lấy một con đập ngất bằng sống xẻng, giẫm lên đầu cá đ.á.n.h vảy, rửa sạch trong nước biển rồi cắt thành từng miếng dài bằng nửa ngón tay mang đi đút cho lão rùa.
"Mấy con cá còn lại ta xách xuống thả vào chum nước nhé?"
Tề lão tam từ khoang đáy đi lên, đổ nước rồi lại múc nước, giày và quần hắn đều ướt sũng.
"Được, tam thúc nhóm lửa hâm nóng bánh ngô đi." Hải Châu ngồi xếp bằng đối diện lão rùa, cầm miếng cá đưa đến bên miệng nó nói: "Ăn đi, ăn no rồi thì không sợ nữa."
Lão rùa thờ ơ.
Hải Châu liếc nó một cái lại dùng xẻng băm nhỏ miếng cá thành thịt vụn, vụn cá b.ắ.n lên người nó, mùi tanh của cá tươi kích thích sự thèm ăn của nó. Khi miếng thịt cá băm được đưa đến miệng nó há miệng nuốt chửng.
"Đệ muội ruột của ta, ta còn chưa đút cơm bao giờ đâu, chỉ có ngươi đấy. Đổi lại là con rùa khác ta còn chẳng thèm để ý."
Đút hết thịt cá băm xong, Hải Châu cầm miếng cá cắt dài đút cho nó. Ăn được nửa con cá thì nó không ăn nữa, nửa còn lại ném qua mạn thuyền rơi xuống biển, trôi nổi trên mặt nước rồi bị con chim biển mỏ nhọn bay ngang qua đớp mất.
Hải Châu xách thùng nước lên rửa sạch m.á.u cá trên tay rồi lại dội cho lão rùa một gáo, nói:
"Xong rồi, ăn no thì ngủ một giấc đi, tỉnh dậy là về đến đảo rồi."
"Nó nghe hiểu được à? Lại còn nói chuyện với nó nữa." Tề lão tam bưng bát t.h.u.ố.c bốc hơi nghi ngút lên, tay kia cầm bánh bao nhân, "Này, uống t.h.u.ố.c trước rồi ăn bánh."
Hai thúc cháu đứng trên boong thuyền ướt nước dựa vào mạn thuyền nhìn ra xa. Từng đợt bọt sóng trắng xóa cuộn lên, không có gió, thế sóng không đủ mạnh, bọt sóng cuộn lên cao nửa cánh tay lại đổ ập xuống.
Ăn no xong, Tề lão tam lấy chổi quét nước trên boong thuyền xuống, quét không hết thì dùng tấm ga trải giường bỏ đi lau khô. Nước được thấm đi, nắng chiếu vào một lúc là vết nước khô ngay.
Hải Châu căn cứ hướng gió điều chỉnh buồm thấy phương hướng không thành vấn đề, nàng lên tầng hai bắt tay vào nhặt lông yến. Tề lão tam cũng đi theo, hắn dựa lưng vào lan can cầm cái nhíp tre cẩn thận gắp từng sợi lông chim yến ra.
Chim biển bay lượn trên biển đậu nghỉ chân trên mạn thuyền, nghỉ ngơi xong lại vỗ cánh bay v.út lên cao.
Mặt trời càng lúc càng nghiêng về phía tây. Khi chiếc thuyền đ.á.n.h cá đầu tiên trở về nhà xuất hiện trong tầm mắt, Hải Châu và Tề lão tam cất tổ yến đi, hai người xuống lầu vận động vai cổ nhức mỏi.
"Hôm nay thu hoạch thế nào?"
Hai thuyền đến gần nhau, người trên thuyền cá hỏi.
"Cũng được, bắt được con cá đuối."
Tề lão tam cao giọng đáp.
"Thế là khá lắm rồi."
Thuyền đ.á.n.h cá một buồm, rất nhanh bị bỏ lại phía sau.
Kịp trước khi mặt trời chìm xuống mặt biển, thuyền lầu đi ngang qua hòn đảo. Lính canh trên đảo đang tập bơi dưới biển, tiếng nói chuyện theo gió truyền đến. Lão rùa lập tức bò về phía mũi thuyền, chưa đợi thuyền đến gần nó lộn nhào rơi xuống nước, chớp mắt đã bơi nhanh về phía đảo.
"Thúc đoán xem ngày mai nó có chịu đi đảo yến với chúng ta nữa không?"
Hải Châu nói.
Tề lão tam lắc đầu. Giờ nghĩ lại cảnh cái miệng khổng lồ của con cá voi sát thủ lặng lẽ nhô lên khỏi mặt nước áp sát mạn thuyền hắn còn thấy tim đập nhanh, huống chi là lão rùa bị ngậm trong miệng cá voi, không sợ vỡ mật c.h.ế.t đã là sống lâu kiến thức nhiều rồi.
"Thả neo cho chắc vào, nghe quan thủy bộ bảo ngày mai trời trở gió đấy. Ngày mai có thể không ra biển thì đừng ra, có ra cũng đừng đi xa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đỗ Tiểu Ngũ vừa rao vừa kiểm tra những con thuyền đang neo đậu.
Hải Châu quay người nhìn về phía tây, bầu trời ráng đỏ rực rỡ không giống như sắp trở trời.
Tề lão tam vác con cá đuối đã c.h.ế.t từ khoang đáy đi lên, hắn nói với Hải Châu:
"Ta mang con này đi bán trước rồi quay lại vác mấy con cá kia sau."
"Không bán đâu, mang về nhà mình ăn đi."
Hải Châu nhìn thấy Đông Châu và Phong Bình chạy tới, nàng vẫy tay ra hiệu, nhảy xuống thuyền đi xếp hàng nộp thuế ở chỗ quan thủy bộ.
"Mai có mưa à?"
Ngư dân phía trước hỏi.
Quan thủy bộ gật đầu,
"Lão gia t.ử nhìn ra rồi, tám chín phần mười là có, mà không mưa thì cũng gió to."
"Thế thì mai ta không ra khơi đâu, mạng quan trọng hơn."
Đến lượt Hải Châu, nàng đưa một mảnh bạc vụn, nói:
"Một con cá đuối, sáu con cá biển, còn có mười hai con cá biển tối qua nữa."
"À, là cô nương à, thu hoạch chỉ có từng này thôi sao?"
"Vâng, chỉ giăng lưới chứ không xuống biển, chủ yếu là đưa tam thúc ra khơi luyện gan thôi."
Hải Châu nhìn hắn ghi vào sổ thuế rồi quay người đi về phía thuyền.
Đông Châu và Phong Bình đều đã lên thuyền. Hải Châu thấy tóc hai đứa ướt nhẹp, nàng sờ thử một cái, hỏi:
"Đi bơi sông à?"
"Vâng, tỷ, tam thúc bảo cá đuối không bán, để nhà mình ăn à?"
Phong Bình hỏi.
"Đúng rồi, một nửa kho trước hầm sau, một nửa nướng trước rồi nướng lại. Con cá đuối này béo mềm lắm, bán đi thì phí. Đông Châu, muội sang thôn Hồng Thạch gọi nương và Bình Sinh sang đây đi, lần trước làm cá đuối họ chưa được nếm miếng nào." Hải Châu ghé tai Đông Châu nói nhỏ: "Đây là cá voi sát thủ tặng hôm nay đấy, đi nhanh về nhanh, về rồi ta kể cho nghe đầu đuôi câu chuyện."
Đông Châu nhảy xuống thuyền chạy đi. Trên bến tàu có người kéo xe gỗ đi tới, Hải Châu tưởng Tề lão tam đến, người nọ đi đến trước mặt hỏi:
"Bán cá không? Thu mua cá c.h.ế.t không ươn."
Hải Châu ngước mắt, lập tức nói có,
"Bao nhiêu tiền một cân?"
"Một văn một cân."
"Rẻ thế á?"
Người trên thuyền bên cạnh hỏi.
"Đúng vậy, ta mua về phơi cá khô mà, các người cứ bán giá cao trước đi, không bán được thì bán lại cho ta."
Hải Châu không muốn vì mười hai mươi văn tiền mà vác cá c.h.ế.t đi khắp phố rao bán, nàng dẫn người xuống khoang đáy vớt cá trong chum ra, sáu con cá hơn 32 cân thu về 32 văn tiền. Nàng lên lầu xách cái giỏ tre xuống, xẻng nhọn và kéo để bên trên, quần áo cũ bọc tổ yến để dưới đáy giỏ.
Đỗ Tiểu Ngũ nhìn vào giỏ nàng xách, không nói gì.
Đi được nửa đường gặp Tề lão tam, hắn vẫn mặc bộ quần áo đó, lưng từng vác cá đuối nên người tỏa ra mùi tanh cá.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận