Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 250: Lão rùa sợ vỡ mật (1)

 

Con cá voi sát thủ lại trồi lên mặt nước, Hải Châu nhoài người ra cào nó một cái, cảm giác trơn bóng nhưng cũng nhớp nháp, nó hất nước b.ắ.n tung tóe lên mặt nàng. Nàng chẳng kịp lau nước trên mặt, thấy tấm ván gỗ ở chỗ đó chìa ra, nàng dùng hai tay nắm c.h.ặ.t lấy.

Tề lão tam sợ nàng bị kéo xuống vội vàng ôm c.h.ặ.t c.h.â.n nàng. Con cá voi sát thủ dưới nước giãy giụa theo hướng ngược lại, tấm ván gỗ găm trong thịt bị kéo ra, vùng nước biển sau đuôi thuyền lập tức nhuốm màu đỏ tươi.

Cá voi sát thủ nhảy vọt lên khỏi mặt nước rồi rơi mạnh xuống, bọt nước b.ắ.n tung tóe qua cả khoang thuyền. Nó kêu lên một tiếng dưới nước, ngay sau đó quẫy đuôi bơi đi thật nhanh.

Tề lão tam nhìn miếng thịt thối dính trên boong thuyền, ngửi thử thấy cũng không hôi lắm liền nói:

“Miếng này mang về đốt đi, đừng ném xuống biển.”

“Vâng.” Hải Châu lau nước trên mặt rồi đứng dậy, “Kéo buồm lên thôi, chúng ta cũng phải về rồi, muộn nữa e là trời tối mới về đến bến tàu mất.”

Hướng mặt trời lặn mùa đông là tây nam, xác định phương hướng bắc nam xong, Hải Châu điều chỉnh buồm đi về hướng bắc. Bốn bề đều là biển cả mênh m.ô.n.g, nhìn lâu cũng thấy hoang mang. Nàng bèn gọi Tề lão tam lên tầng hai, hai người đổ tổ yến ra nhặt lông tơ.

Trên biển gió to, vừa vê được sợi lông tơ giơ tay lên là gió biển cuốn đi ngay.

Mai rùa khô rồi, lão rùa húc vào mạn thuyền. Hải Châu lười động đậy, bảo tam thúc mình xuống múc nửa thùng nước dội lên người nó.

Vừa dội nước xong, Tề lão tam thấy lão rùa cứng đờ như c.h.ế.t rồi, hắn gọi Hải Châu lại xem, ngẩng đầu lên thì thấy nàng đang vịn lan can nhìn ra xa.

“Con nhìn gì thế? Rùa của con có chuyện rồi kìa.”

Hải Châu liếc nhìn một cái, nói:

“Nó không sao đâu, là cá voi sát thủ đuổi theo đấy.”

Trong nháy mắt, con cá voi sát thủ đuổi kịp thuyền, nó rít lên một tràng dài như đang tâng bốc, ngay sau đó nhảy vọt lên khỏi mặt nước, trong miệng ngậm một con rùa biển cũng lộ ra.

Hai người trên thuyền không nhìn rõ động tác của nó, chỉ thấy nó rơi tũm xuống biển, bọt nước còn chưa kịp tan thì một con rùa biển bay lên rơi "bõm" xuống biển, rồi lại bị hất bay lên rơi bịch xuống thuyền.

Cá voi sát thủ lượn một vòng quanh thuyền rồi bơi đi. Tề lão tam và Hải Châu nhìn con rùa biển nằm chổng vó giãy giụa trên boong thuyền mà ngây người.

Lão rùa đang nằm trên boong vươn cổ lên, bò tránh xa vũng nước, cách xa con rùa kia một đoạn.

“Đừng làm hỏng thuyền của chúng ta đấy.”

Tề lão tam hoàn hồn vội vàng đi kiểm tra boong thuyền.

Hải Châu thu dọn tổ yến lại, chạy thình thịch xuống thang gỗ. Nàng lật ngửa con rùa biển bị ném lên thuyền, con rùa này to hơn lão rùa nhiều, trên mai mọc đầy hà biển đen trắng lẫn lộn nhìn mà nổi da gà. Hai con hà biển ngay giữa mai bị vỡ nát, mai rùa nứt ra ba đường dọc theo chỗ hà biển bám, m.á.u từ khe nứt rỉ ra.

“Cũng may, boong thuyền chỉ bị tróc chút gỗ, không bị nứt.”

Tề lão tam kiểm tra xong boong thuyền mới có tâm trí xem xét con rùa biển bị ném lên này.

“Mai rùa nứt rồi, vây trước bên phải hình như bị gãy.”

Hải Châu kiểm tra xong nói.

“Còn sống được không? To thế này chắc cũng là con khôn.” Tề lão tam động lòng, “Con không nuôi thì để ta mang về nuôi, nuôi sống rồi sau này mang nó đi thuyền cùng ta.”

“Được, dưới gầm giường có gói kim sang d.ư.ợ.c, thúc đi lấy ra đây, mang cả cái xẻng nhọn của con xuống nữa.” Hải Châu lấy tấm ván gỗ đè lên cổ rùa, tránh để nó đau quá c.ắ.n người, “À, lấy cả cái kéo nữa nhé.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tề lão tam và Hải Châu hợp sức gắp những con hà biển bị vỡ trên mai rùa ra, cắt bỏ phần mai cũ kỹ nhô lên rồi rắc t.h.u.ố.c cầm m.á.u lên phần thịt non lộ ra. Còn cái vây bị gãy thì chỉ đành để nó tự lành từ từ.

Hải Châu đói bụng, nàng rửa tay xuống khoang đáy nhóm lửa, đun một gáo nước nóng trước, nước sôi múc hai bát để nguội, chỗ nước còn lại đổ t.h.u.ố.c sắc từ sáng vào, đun sôi rồi múc ra. Rửa nồi sạch sẽ rồi bỏ bánh gạo nguội vào nướng nóng bằng than hồng.

Nàng bưng bát t.h.u.ố.c đắng ngắt lên boong uống, uống đến ngụm cuối cùng thì ngồi xổm xuống banh miệng rùa đổ vào,

“Uống hết đi, thứ tốt đấy.”

“Sau này con uống t.h.u.ố.c thì chia cho nó một ngụm, trong đó có cả sâm lát, đương quy, kỷ t.ử, táo đỏ, vừa cứu mạng vừa bổ m.á.u.”

Tề lão tam nói.

“Được thôi.” Hải Châu bưng bát xuống, cầm bánh gạo lên ăn, “Ăn cơm trước đi thúc, thúc không đói à?”

“Con ăn trước đi, ta cạo hết mấy thứ trên mai rùa đã, ghê c.h.ế.t đi được.”

Hải Châu bẻ miếng bánh gạo ném cho lão rùa, thấy nó im như thóc ngơ ngác mà buồn cười, chắc chắn là bị cá voi sát thủ dọa cho khiếp vía rồi.

Ăn no bụng, nàng lại lên tầng hai nhặt lông tơ tổ yến. Cổ đau mỏi, mắt nhìn cũng nhức, nàng bèn ngửa đầu ngắm biển rồi căn cứ hướng gió điều chỉnh lại buồm.

Ráng chiều thay thế mặt trời lặn treo trên bầu trời, cuối cùng cũng nhìn thấy đường bờ biển. Tề lão tam thở phào nhẹ nhõm, nhìn thấy bờ là an toàn rồi.

Khi màn đêm buông xuống, thuyền lầu từ phía tây rẽ hướng đi qua hòn đảo. Thuyền còn chưa đến gần, lão rùa đã nhanh nhẹn bò ra đuôi thuyền. Đi ngang qua con rùa to xác nằm im như c·hết kia, nó cọ nhẹ một cái ngay sau đó lao xuống biển bơi về phía đảo.

“Con bảo rùa với rùa có nói chuyện với nhau được không?”

Tề lão tam hỏi.

“Chắc là được, chúng nó là đồng loại mà.”

Hải Châu hơi lo lão rùa không chịu đi cùng nàng ra đảo yến hái tổ yến nữa, lần này nó bị dọa không nhẹ, trên đường về chẳng ăn uống gì.

Thuyền lầu vào vịnh bến tàu, Đông Châu xách đèn l.ồ.ng bước nhanh tới,

“Sao về muộn thế? Bọn muội lo muốn c.h.ế.t.”

“Trên đường gặp con cá voi chặn đường nên chậm trễ chút.” Hải Châu xuống thuyền trước, quay đầu nói: “Tiểu Ngũ ca, phiền huynh đợi đến giờ này, trên thuyền chỉ có ta với tam thúc thôi.”

Tề lão tam vác một lưới cá nhảy xuống thuyền, hỏi:

“Quan thủy bộ còn ở đây không?”

Đỗ Tiểu Ngũ soi đèn l.ồ.ng vào lưới cá, cười khẽ đầy ẩn ý,

“Đi biển cả ngày mà chỉ bắt được một lưới cá này thôi á?”

“Còn một con rùa biển to nữa nhưng không bán đâu, mang về nuôi.”

Hải Châu cũng cười.

Đỗ Tiểu Ngũ biết thừa nàng lặn lội ra biển xa chắc chắn không chỉ bắt được chừng ấy, lưới cá này chỉ là cái cớ che mắt thiên hạ thôi. Nhưng Hải Châu giờ đã khác xưa, nàng có lòng giấu giếm thì cũng chẳng ai dám tra xét. Hắn giơ tay cho qua, ước lượng sơ qua trọng lượng lưới cá, nói:

“Quan thủy bộ về rồi, sáng mai muội qua nộp thuế cá bổ sung nhé.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận