Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 245: Hải Châu chắc chắn biết (2)
“Nghe lính canh trên đảo bảo nó ở trên đảo đã hơn nửa năm rồi. Lúc Hải Châu ra biển sẽ đến đón nó, nó đi theo muội ấy xuống biển.”
Mỏ neo cắm vào khe đá ngầm, Hàn Tễ lên lầu bế Trường Mệnh xuống. Trước khi rời thuyền hắn nói với người trên thuyền:
“Chiều nay không đi đâu cả, các ngươi lên đảo đi dạo hoặc muốn ngủ trưa cũng được.”
“Vậy ta không lên đảo đâu, phiền đưa ta về bến tàu trước đã.” Thẩm Toại dừng bước ra hiệu tay với Hàn Tễ rồi lại dặn dò: “Sáng mai nhớ qua nhà tìm ta đấy.”
Sáng mai…… Trong lòng Hàn Tễ rung động, nói:
“Đệ tốt nhất là hỏi ra được chút gì đấy.”
Lính tráng trên thuyền lần lượt rời thuyền, đầu bếp và phụ bếp cũng lên đảo nghỉ ngơi. Người lái thuyền và phó lái giương buồm đưa Thẩm Toại về bến tàu, rời thuyền hắn ra phố mua năm cân lạc rang rồi mới quay lại ra đảo.
Tháng giêng nhiệt độ thích hợp, ánh nắng rực rỡ chưa đến mức gay gắt, gió biển mang theo hơi nước mát lạnh. Các cô nương mặc váy hoa cầm diều từ tiệm tạp hóa đi ra. Thẩm Toại đi ngang qua nhìn thấy liền rẽ vào mua sáu cái diều lớn.
Hắn hào hứng đi vào ngõ Đá Xanh, đứng ngoài cửa nghe thấy trong sân có tiếng nói chuyện. Hắn ho một tiếng, vào cửa thấy Triều Bình và Bình Sinh đang cởi truồng ngồi trong chậu tắm, hắn dời mắt đi chỗ khác hỏi:
“Đông Châu, đi thả diều không? Tỷ tỷ của muội đâu rồi?”
“Đi tiệm rèn rồi, qua rằm tháng giêng tỷ ấy muốn ra biển nên tỷ ấy tìm thợ rèn đ.á.n.h cho hai món công cụ thuận tay.” Đông Châu nhận lấy diều nhìn kỹ, kêu lên một tiếng “a”: “Sao có tận sáu cái thế?”
“Năm tỷ đệ các ngươi mỗi người một cái, cái này là cho Trường Mệnh.” Thẩm Toại gọi hai đứa đang nghịch nước mau mặc y phục vào, “Chúng ta ra phố tìm đại tỷ các muội luôn, Phong Bình đâu? Mau ra đây.”
Hắn chào Tề A Nãi một tiếng rồi dẫn theo một xâu củ cải đi luôn.
Hải Châu từ tiệm rèn đi ra liền thấy đoàn người lớn bé này. Nàng thấy Đông Châu nắm c.h.ặ.t diều trong tay rồi liếc Thẩm Toại một cái, đi trước dẫn đường ra ngoại ô trấn.
“Tâm muội cũng lớn thật đấy, có người thấp thỏm ăn không ngon ngủ không yên, muội thì hay rồi, còn có tâm trí lo chuyện ra biển.”
Thẩm Toại vỗ tay cười to.
“Ai ăn không ngon ngủ không yên thế?”
Đông Châu hỏi.
“Muội đoán xem.”
Thẩm Toại ra vẻ bí mật.
Hải Châu trừng hắn một cái, hắn lập tức sửa lời:
“Tiểu hài t.ử đừng hóng chuyện lung tung, là người muội không quen đâu.”
Hải Châu dẫn mọi người đi về hướng thôn Hồng Thạch, bên này có một bãi đất trống ít nhà cửa, vừa khéo thích hợp thả diều. Chờ thả diều xong còn tiện đường đưa Bình Sinh về nhà.
Thẩm Toại là tay chơi diều lão luyện, hắn giật dây vài cái là con diều bay lên cao rồi giao dây cho mấy đứa nhỏ, bảo Đông Châu dẫn chúng chạy thoải mái.
Con diều hình hải âu trên tay Hải Châu bay lên không trung, nàng ngửa đầu kéo dây liếc thấy Thẩm Toại đi tới, nàng ghét bỏ nói:
“Huynh phiền thật đấy.”
“Ta cảm thấy muội cần người trung gian chuyển lời, hay là ta đoán sai rồi?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hải Châu im lặng, một lúc sau nói:
“Ta còn nhỏ, đệ muội muội cũng còn nhỏ.”
Thẩm Toại cười nhạt một tiếng,
“Chuyện đệ muội muội đối với ta cũng chẳng phải việc khó, huống hồ là Thiếu tướng quân. Cho dù tính thêm cả đứa bé trong bụng tam thẩm muội thì đối với huynh ấy cũng chẳng phải gánh nặng gì. Còn muội, mười sáu tuổi rồi nhỉ, cũng đâu còn nhỏ nữa.”
Hắn chọn chỗ nhiều cỏ ngồi xuống đất, khoanh chân nhìn ra biển chân thành nói:
“Hàn Tễ người này cũng không tệ, cái khó có được là cha nương huynh ấy cũng không phản đối huynh ấy cưới muội. Ngoài huynh ấy ra ta thực sự không nghĩ ra nam nhân nào xứng với muội cả. Muội gọi ta một tiếng Lục ca lại cứu nhị ca ta, ta vẫn luôn coi muội như muội muội trong nhà. Muội có băn khoăn gì cứ nói với ta, ta giúp muội phân tích rồi chuyển lời yêu cầu giúp muội.”
Hải Châu cảm thấy buồn cười, hôn sự của chính hắn còn như vũng bùn thế mà còn rảnh rỗi đi làm chuyên gia tình cảm cho nàng.
“Muội cười cái gì?” Thẩm Toại khó chịu, hắn cũng chẳng giả bộ nữa, xắn tay áo nói: “Mau nói đi, chuyện chung thân đại sự của ca ca muội cứ bao trên người muội, muội nói rõ ràng với ta, ta cũng dễ về báo cáo kết quả công tác.”
“Ồ? Huynh giúp hắn thám thính tình hình, hắn giúp huynh cưới thê t.ử à?”
Hải Châu cười lạnh.
“Thì biết làm sao được, ai bảo hai ta đều không cưới được thê t.ửchứ.” Thẩm Toại nhặt hai hòn đá tung hứng trên tay, đá va vào nhau kêu lách cách, tiếp tục nói: “Lời ta nói đều là thật lòng, không có thiên vị bên nào đâu.”
“Lời ta nói cũng là thật lòng, có thể phải hai năm nữa mới bàn chuyện cưới xin. Hiện tại ta không có ý định xuất giá cũng không có hứng thú với nam nhân.”
“Ta hiểu rồi, vẫn là chưa đủ thích.” Thẩm Toại đang yêu nên chuyện tình cảm cực kỳ nhạy bén, “Chính là chưa đủ thích thôi. Khi muội thích hắn rồi thì mấy chuyện bên ngoài này chẳng thành vấn đề nữa.”
Hải Châu không phản bác. Nàng có chút cảm tình với Hàn Tễ nhưng chưa đủ lớn để nàng phá vỡ cuộc sống thoải mái hiện tại. Nàng còn rất nhiều việc phải làm: một mình dẫn rùa ra biển đ.á.n.h cá, đi đảo yến hái tổ yến, mở quán ăn làm những món mình thích, ung dung kiếm tiền tích cóp, sau đó mua một chiếc thương thuyền. Những việc này đều quan trọng hơn việc kết hôn và hòa nhập vào một gia đình khác. Cũng có thể nói là nàng chưa hưởng thụ đủ cuộc sống độc thân, không muốn nói chuyện tình cảm. Tình yêu đối với nàng hiện tại là một gánh nặng.
Trong đầu xuất hiện hai chữ gánh nặng, Hải Châu như tỉnh ngộ khỏi đám sương mù. Thẩm Toại nói không sai, mấu chốt nhất là nàng chưa đủ thích Hàn Tễ cho nên mới có nhiều băn khoăn như vậy.
“Hì hì.” Thẩm Toại cười trộm, “Hàn Tễ đúng là đ.á.n.h giá cao bản thân quá rồi. Hắn còn phải đợi dài cổ.”
Thẩm Toại đứng dậy phủi bụi trên người, nói:
“Được rồi, ta biết rồi, muội chơi đi, ta đi trước đây.”
Hắn cầm diều nóng lòng đi ra bến tàu, thuê một chiếc thuyền đ.á.n.h cá đưa hắn ra đảo. Lên đảo hắn hỏi thăm lính canh vị trí của Hàn Tễ, vẻ mặt hưng phấn đi thẳng tới đó.
Hàn Tễ đang kiểm tra tiến độ và thành quả huấn luyện của lính tráng trên đảo trong nửa năm qua. Thấy Thẩm Toại hưng phấn bước nhanh tới, lòng hắn chợt thắt lại, tiếp đó trên mặt hiện lên vẻ vui mừng. Hắn không còn tâm trí xem xét võ thuật nữa liền nhấc chân đi về phía chỗ vắng người yên tĩnh.
“Hải Châu không thích huynh.” Thẩm Toại mở miệng liền giáng đòn mạnh. Thấy vẻ mặt Hàn Tễ cứng đờ, hắn cười xấu xa hỏi: “Huynh tưởng ta mang tin tốt đến à?”
Hàn Tễ mặt vô cảm nhìn hắn, nhìn đến mức Thẩm Toại chột dạ.
Thẩm Toại nhún vai, thành thật thuật lại lời Hải Châu một lần.
Hàn Tễ nghe xong cụp mắt im lặng. Hồi lâu sau, hắn lên tiếng hỏi:
“Đệ thấy thế là có ý gì?”
“Ta thấy có thể do nàng còn nhỏ chưa nghĩ thông suốt, luyến tiếc rời xa nhà. Đương nhiên, xét đến cùng là không thích huynh, nếu thích huynh thì trèo đèo lội suối cũng sẽ ở bên huynh thôi.” Thẩm Toại nói đến đây lại run rẩy, hắn bắt chước lời Hàn Tễ nói trên thuyền lúc trước: “Lời này huynh để dành đến lúc đưa dâu hãy nói — chậc chậc chậc, ta nói sớm quá rồi, có khi muội t.ử ta chẳng thèm gả cho huynh đâu…… Làm gì đấy! Thẹn quá hóa giận hả —”
--
Hết chương 124.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận