Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 246: Xuất phát hái tổ yến (1)

 

Thấy Hàn Tễ khom lưng nhặt gậy, Thẩm Toại co giò bỏ chạy, vừa chạy vừa cười khiêu khích nói:

“Hai ta giờ là huynh đệ cùng cảnh ngộ, thật sự không nên huynh đệ tương tàn đâu, huynh bỏ gậy xuống đi.”

Hàn Tễ mặc kệ hắn cứ đuổi sát phía sau. Hai người chạy vòng quanh đảo, thấy hố thì nhảy, thấy khúc ngoặt thì rẽ. Cuối cùng Thẩm Toại sức cùng lực kiệt, chạy chậm một bước bị Hàn Tễ tóm được đ.á.n.h cho một trận.

“Huynh ra tay tàn nhẫn thật đấy!” Thẩm Toại người đầy bụi đất nằm trên mặt đất kêu oai oái, “Huynh không sợ ta đi nói xấu huynh trước mặt Hải Châu à?”

“Đệ đ.á.n.h giá quá cao bản lĩnh của mình, cũng coi thường tính cách của nàng ấy rồi.” Hàn Tễ ném gậy xuống đất rồi cũng ngồi xuống. Chạy mệt vã mồ hôi, nỗi thấp thỏm trong lòng cũng theo đó mà tan biến. Hắn nhìn mặt biển nói: “Không cần đệ xen vào, Hải Châu có băn khoăn thì ta đợi là được.”

Cũng giống như nàng không muốn chuyển đến phủ thành thì hắn chuyển đến đây vậy. Giống như đi biển bắt hải sản lúc thủy triều lên xuống, chỉ cần chịu dụng tâm ít nhiều gì cũng sẽ có thu hoạch.

Thẩm Toại ngồi dậy liếc hắn hai cái. Lúc này bình tĩnh lại hắn bắt đầu hối hận, sướng cái miệng rồi nhưng còn việc phải nhờ vả người ta nữa chứ.

“Mặt trời sắp lặn rồi, đệ còn không về à?”

Hàn Tễ hỏi.

“Không về đâu, tối nay ta ở lại trên đảo với huynh.”

Thẩm Toại sợ sáng mai hắn đi luôn, dứt khoát tối nay không về nữa, mai đi thuyền cùng hắn về phủ thành.

……

Sáng sớm hôm sau thủy triều chưa rút, thuyền quan đã rời đảo đi về phía đông. Đi ngang qua bến tàu, Hàn Tễ đứng ở mũi thuyền nhìn lên bờ. Bến tàu vắng hoe, nhìn lướt qua không thấy người hắn muốn gặp.

“Phong Bình không đến tiễn con sao?”

Trường Mệnh nhón chân nhìn về phía bến tàu.

“Giờ này chắc nó đang bận bán bánh rồi. Phong Bình và Đông Châu sáng nào cũng ra phố bán bánh nướng, đắt hàng lắm.” Thẩm Toại đáp lời. Hắn nhìn thấy Mao tiểu nhị trên bến tàu bèn cao giọng gọi: “Mao tiểu nhị, về nhà ta báo một tiếng, ta đi phủ thành với Thiếu tướng quân, không về nhà đâu nhé.”

“Chín ngày nữa ta lại đến.” Hàn Tễ lên tiếng, “Đệ không về cùng sao?”

Thẩm Toại lắc đầu,

“Nếu huynh bận thì ta thay huynh đi tuần tra thuyền và thôn làng. Nhưng ta thấy huynh nên lộ diện một chút, ngư dân trong thôn luyện tập cũng ra dáng lắm rồi. Có lẽ đợi đến tháng năm cấm biển, huynh có thể tổ chức một cuộc thi võ thuật, các thôn cử ra ba năm người tham gia, người thắng được thưởng chút ít khiến họ luyện tập cũng sẽ hăng hái hơn.”

“Được, cứ theo ý đệ.”

Thuyền quan đi xa dần. Hải Châu đi theo đám người ra biển về phía bãi cát, phía sau nàng là hai con mèo béo một xám một trắng. Chúng thích theo người ra bờ biển chơi, lúc người ta bắt hải sản thì chúng cũng bắt cá trên bãi cát.

“Thuyền Thiếu tướng quân đi rồi.”

Đỗ Tiểu Ngũ nói với Hải Châu.

Hải Châu nhìn về phía đông, nói:

“Ta không phải đến tiễn đâu. Qua rằm tháng giêng ta định ra khơi nên đến dọn dẹp thuyền chút thôi.”

Xách nước dội lên boong thuyền, nàng cầm chổi quét nước bẩn xuống biển. Hai con mèo béo nhảy lên mũi thuyền, chúng hăng hái vồ lấy đầu chổi lại giẫm lên chân Hải Châu. Nàng lên lầu chúng cũng theo, nàng xuống khoang đáy chúng đứng ở đuôi thuyền kêu meo meo.

Bàn ghế trong khoang đều được mang ra phơi, chăn đệm ẩm mốc thì ôm xuống thuyền chuẩn bị mang về nhà giặt giũ. Chum gạo chum bột dưới khoang đáy đều trống không, chum nước cũng cạn, mấy thứ này đều phải đong đầy bổ sung.

Hải Châu bận rộn cả ngày, chập tối gọi Tề lão tam gánh cho nàng một gánh nước đổ đầy chum, lương thực và nước uống đã chuẩn bị xong xuôi.

“Meo~về thôi.” Hải Châu gọi một tiếng, nàng đuổi kịp Tề lão tam hỏi: “Tam thúc, thúc có muốn cùng con ra biển hái tổ yến không?”

Tề lão tam quay đầu nhìn về phía biển sâu, lắc đầu nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ta không rời nhà được, nhị thúc con không rời được ta.”

Hai con mèo chạy vèo qua người họ. Hải Châu nhìn theo lũ mèo không nói gì nữa, về đến nhà nàng lại nhắc đến chuyện này.

“Lão Tam đi cùng Hải Châu đi, ban ngày ta không cần đệ đâu, có cái bô ta tự lo liệu được.” Tề lão nhị lên tiếng, “Con bé đi biển sâu một mình, không có đệ đi cùng ta lo lắm.”

Tề lão tam bị nhìn thấu tâm tư thì mặt đỏ lên, hắn ậm ừ nói:

“Vậy được, đệ đi cùng Hải Châu.”

Rằm tháng giêng Tết Nguyên Tiêu, sáng sớm tiệm lương thực trên phố đã mở cửa. Hải Châu dẫn Đông Châu đi theo hàng xóm láng giềng cùng đi mua bột nếp. Nhà đông người nhiều tay, các nàng định tự nhào bột tự gói bánh trôi.

“Lạc rang mua rồi, vừng rang ở nhà cũng có, đường cũng có rồi.” Đông Châu ghé vào sạp hàng lầm bầm, “Tỷ, a tẩu này bán mứt hoa màu đẹp quá, chúng ta mua hai thìa về làm nhân bánh trôi nhé?”

“Muốn ăn thì cứ mua.”

Cả nồi toàn đồ ngọt dễ ngán, Hải Châu xách giỏ đi hàng thịt cắt hai cân thịt nạc mỡ đan xen, ra thấy có người bán hoa hẹ muối, nàng nếm thử rồi mua năm văn tiền.

Hai tỷ muội mua đồ xong liền đi về nhà. Qua Tết Nguyên Tiêu là nam nhân lại phải ra khơi đ.á.n.h cá. Hôm nay cứ như ngày hội cuối cùng, trên đường người chen chúc, quán ăn sáng chật kín người, bên ngoài còn xếp hàng dài.

Đi ngang qua sạp bán bánh gạo, a tẩu bán hàng thảnh thơi ngồi nhìn người qua lại, thấy Đông Châu đi qua liền hỏi:

“Hôm nay không bán hàng à? Cũng may muội không bán, hôm nay bánh ngô bánh bao bánh gạo khó bán lắm vì mọi người đều đi ăn bánh trôi cả rồi.”

“Tỷ tỷ của muội không cho đi, bảo bọn muội nghỉ ngơi một ngày.” Đông Châu kéo tay Hải Châu, vẻ mặt rất đắc ý. Ra khỏi phố, nàng ấy cười hì hì nói: “Tỷ, vẫn là tỷ nhìn xa trông rộng.”

“Không bằng cái miệng ngọt xớt của muội đâu.”

Hải Châu cười ha hả.

“Đại tỷ với nhị tỷ về rồi."

Triều Bình tung tăng chạy ra đầu ngõ đón.

“Giống hệt cún con ấy.”

Đông Châu cười trộm.

Hải Châu vỗ nhẹ nàng một cái, mắng:

“Nói bậy nào.”

Đông Châu thè lưỡi, chờ Triều Bình chạy tới liền dang tay ôm lấy nó,

“Ca ca đệ đâu?”

“Đang bóc lạc.”

Lạc rang mua về phải bóc vỏ bỏ lụa rồi giã nhỏ. Tề a nãi, Tề lão nhị, phu thê Tề lão tam và Phong Bình, năm người quây quanh cái bàn đang bận rộn bóc vỏ, tay làm miệng nhai, chưa ăn sáng mà bụng cũng chẳng thấy đói.

Hải Châu xắn tay áo rửa tay vào bếp nhào bột, bột nếp và bột mì để riêng hai chậu. Chờ bên ngoài vang lên tiếng giã lạc thình thịch, nàng bưng chậu bột ra đặt lên bàn rồi mang thịt và thớt ra băm, trong sân có gió mát mẻ hơn.

“Còn làm cả sủi cảo à?”

Tề Lão Nhị hỏi.

“Vâng, bánh trôi ngọt ăn nhiều dễ ngán.”

Tay Hải Châu thoăn thoắt không ngừng, động tác băm thịt của nàng đã thành thạo, ngẩng đầu không nhìn d.a.o mà d.a.o cũng chẳng c.h.é.m vào tay.

“Tam thẩm, lát nữa gói xong bánh trôi và sủi cảo, thẩm bưng một chậu về biếu nương mình nhé. Bà ấy ở một mình chắc chẳng buồn bày vẽ làm bánh trôi đâu.”

Hải Châu nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Chương 246 | Đọc truyện chữ