Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 244: Hải Châu chắc chắn biết (1)

 

Hàn Tễ lâm vào trầm tư rồi bẻ chân cua xoay nghịch trên bàn, nói:

“Nếu xét theo huyết thống, biểu huynh muội kết hôn dường như cũng là……”

Chưa dứt lời hắn đã cười, buông tay lại nói tiếp:

“Một con sông chia làm hai nhánh, hai nhánh sông lại chia thành hai dòng suối nhỏ, cho dù trời có mưa xuống nhưng nước trong suối vẫn bắt nguồn từ cùng một dòng sông.”

“Muội thấy có phải ý này không?”

Hắn hỏi Hải Châu.

Hải Châu gật đầu mạnh, ngay khoảnh khắc này nàng thấy khâm phục hắn. Hàn Tễ, người cổ đại này thật thông minh, nói một cái là hiểu ngay lại không hề cổ hủ.

Thẩm Toại quay đầu nhìn, nhíu mày, khổ sở rối rắm một hồi lâu mới nghĩ thông suốt:

“Hình như là vậy, thế tại sao biểu huynh muội kết hôn là mối duyên tốt giữa hai họ còn đường huynh muội ở bên nhau lại là l.o.ạ.n l.u.â.n?”

“Cách nói từ xưa đến nay đều là do người đi trước đặt ra, để ràng buộc người khác nhằm đạt được mục đích của mình.”

Hàn Tễ thân tại quan trường nên nhạy bén hơn với chuyện lợi ích được mất. Trước đây hắn không nghĩ đến phương diện này, giờ được người ta gợi mở một chút là hiểu ngay. Hơn nữa hắn là nam nhân, càng rõ trong chuyện kết hôn ai là người được lợi hơn.

“Trong dân gian, cô cô và chất nữ cùng gả cho một nam nhân là chuyện đáng xấu hổ nhưng Hoàng thượng cưới cô cô lại nạp thêm chất nữ thì chẳng ai dám mắng c.h.ử.i.”

Hàn Tễ nghĩ đến đại tẩu của mình. Sau khi đại ca mất, nương hắn khuyên nàng ấy tái giá. Đợi đại tẩu thủ hiếu ba năm thì đồng ý tái giá. Nương hắn còn cho thêm của hồi môn hậu hĩnh, hoàn toàn là tâm thái gả ngoại chất nữ. Nếu đổi lại là người không liên quan thì chuyện này sẽ đi theo hướng hoàn toàn ngược lại.

“Đều là vì lợi ích bản thân thôi, cái gọi là thanh danh đều là ‘xuất binh có danh nghĩa’, toàn xem người khác nói thế nào.” Hàn Tễ trầm ngâm rồi ngước mắt nhìn Hải Châu, nói đầy ẩn ý: “Trong mắt một số người, nghĩa huynh muội kết hôn là chuyện đáng xấu hổ đặc biệt là đã đổi họ, kết hôn là l.o.ạ.n l.u.â.n. Nhưng thiên hạ người cùng họ nhiều vô kể, nghĩa huynh muội lại không có quan hệ huyết thống. Huống chi có quan hệ huyết thống còn có thể kết hôn, tại sao nghĩa huynh muội lại không thể? Theo ta thấy thì là do người xưa lắm chuyện, quản quá rộng, vì đạt được mục đích của mình mà bịa đặt ra cái lý lẽ đó để trói buộc người ta.”

“Mục đích gì?”

Thẩm Toại nghe như lọt vào trong sương mù, không phải đang nói chuyện hôn sự của hắn sao? Sao lại lôi đến mục đích lợi ích gì thế này? Hàn Tễ nhíu mày, không thèm nhìn hắn mà tiếp tục nói:

“Ta và Hải Châu là nghĩa huynh muội, huynh nghĩ xem nếu hai bọn ta kết hôn thì có ai chê cười không?”

Hải Châu mấp máy môi, nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y muốn nghe xem hắn còn nói được gì nữa.

Giả thiết này Thẩm Toại nghe hiểu, hắn nhẹ nhàng nói:

“Chẳng ai cười đâu, đây là quy củ ở kinh đô các huynh à? Quảng Nam bọn ta không để ý chuyện đó, con riêng của kế phụ kế mẫu lấy nhau cũng thường thấy hay đệ đệ cưới tẩu t.ử cũng có, huống chi là nghĩa huynh muội nhận vơ giữa đường.”

Hàn Tễ sững sờ, chẳng phải Hải Châu kiêng kị chuyện thanh danh sao?

Thẩm Toại bỗng giật mình, hắn đ.á.n.h giá hai nghĩa huynh muội trước mặt rồi vô cùng kích động thăm dò:

“Nhưng cha nương huynh một người là Hầu gia, một người là Hầu phu nhân, nếu huynh muốn cưới nghĩa muội liệu cha nương huynh có chịu không?”

“Cha nương ta đều là người khai sáng, ta và Hải Châu vừa không cùng họ lại không có quan hệ huyết thống……”

Thẩm Toại vỗ đùi cái đét, hắn không nhịn được nhảy cẫng lên cười lớn. Thấy Hải Châu trừng mắt nhìn mình chằm chằm, hắn cười đến không thở nổi. Cuối cùng hắn cũng hiểu cái gì là lợi mình, cái gì là mục đích.

“Đừng để ý ta, ta điên rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hắn cứ tưởng Hàn Tễ nói nhiều như vậy là đang nghĩ cách giải quyết cho hắn cơ đấy.

Hàn Tễ âm thầm quan sát sắc mặt Hải Châu, nàng hiểu ý hắn rồi chứ?

Bữa cơm kết thúc, Thẩm Toại chẳng nếm ra thịt hươu mùi vị thế nào. Mắt hắn còn bận rộn hơn cả miệng, cứ mải liếc ngang liếc dọc. Lúc đến thì mặt mày ủ dột lúc đi thì như phát điên, thi thoảng lại cười khúc khích.

“Thẩm lục ca bị sao thế?”

Đông Châu thắc mắc.

Hải Châu lắc đầu, nói:

“Kệ huynh ấy, chẳng biết huynh ấy nghĩ cái gì nữa.”

Trường Mệnh bị Hàn Tễ dắt đi, hai thúc cháu muốn ra đảo ngoài bến tàu chơi một vòng. Thẩm Toại không muốn về nhà nên cũng đi theo.

Thuyền dập dềnh trên biển, Trường Mệnh ăn no nên buồn ngủ, Hàn Tễ bế nó vào khoang ngủ trưa. Sắp xếp cho cậu bé xong, hắn đóng cửa lại đi ra boong thuyền chờ Thẩm Toại đặt câu hỏi.

“Huynh thích Hải Châu à?”

Thẩm Toại không đợi hắn đến gần đã mở miệng.

Hàn Tễ gật đầu thừa nhận.

“Động lòng từ bao giờ thế? Sao ta không nhận ra nhỉ?” Thẩm Toại tặc lưỡi mấy cái, hắn dựa vào mạn thuyền bật cười, “Nói vậy thì ta còn là bà mối cho hai người đấy, không có người trung gian là ta thì huynh cũng chẳng gặp được muội ấy.”

Hàn Tễ chỉ tay về phía nam, nói:

“Nếu bàn về bà mối, thì chiếc thuyền chìm kia mới là bà mối.”

“Không thể nói thế được. Hôm đó người đi trục vớt thuyền chìm không ít, huynh nhớ được mấy người? Nếu không phải ta xúi Hải Châu cùng đi thám thính đảo cướp ban đêm thì huynh còn gặp muội ấy lần thứ hai được chắc?”

Hàn Tễ im lặng, hắn nhìn chằm chằm Thẩm Toại, nhìn đến mức hắn không được tự nhiên mới lên tiếng:

“Được rồi, ta nhận cái ân tình này của đệ, nói đi, muốn ta giúp đệ cái gì.”

“Hôn sự của ta, huynh nghĩ cách giải quyết giúp ta đi.” Thẩm Toại nói thẳng, hắn cười hì hì khoác vai Hàn Tễ nói: “Có qua có lại, ta sẽ giúp huynh thăm dò thái độ của Hải Châu. Theo quan sát của ta hôm nay, muội ấy chắc chắn hiểu tâm tư của huynh nhưng đang giả ngốc đấy.”

Hàn Tễ chìa tay ra, Thẩm Toại thấy thế cũng đưa tay đập vào tay hắn, hai chưởng chạm nhau, thành giao.

“Huynh cũng tinh mắt phết đấy. Muội t.ử của ta tuy gia thế kém chút nhưng các mặt khác xứng với huynh dư sức. Muội ấy tràn đầy sức sống, biết xoay xở biết sống, người sống cùng nàng đều cảm thấy tươi vui.” Thẩm Toại rút tay về, nắm thành nắm đ.ấ.m đ.ấ.m nhẹ vào người Hàn Tễ cảnh cáo: “Ta giúp huynh theo đuổi cô nương, không có nghĩa là ta đứng về phía huynh đâu. Nếu huynh không đối tốt với Hải Châu thì hai ta coi như không còn là huynh đệ tốt nữa.”

Hàn Tễ chịu một đ.ấ.m này, nói:

“Câu này để dành đến lúc đệ đưa dâu hãy nói.”

Thẩm Toại muốn nhổ toẹt một bãi nước bọt vào mặt Hàn Tễ, thầm nghĩ Hải Châu đừng có dễ dàng gật đầu, phải hành hạ hắn nhiều vào xem hắn còn dám mạnh miệng khi chưa đâu vào đâu không.

Thuyền vừa đến gần đảo, lão rùa đang nằm phơi nắng trên bãi cát cạn vươn cổ lên rồi nhanh nhẹn nhảy xuống biển. Đến gần thuyền phát hiện không đúng, nó bơi quanh thuyền một vòng rồi lập tức quay trở lại đảo.

“Tưởng Hải Châu đến à?”

Thẩm Toại lẩm bẩm trên thuyền.

“Đây là con rùa Hải Châu nuôi à? Nó vẫn luôn ở trên đảo sao?”

Hàn Tễ hỏi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Chương 244 | Đọc truyện chữ