Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 237
Nghĩ vậy, Hàn Tễ ngồi dậy khêu bấc đèn dầu lên, cúi người soi gương đồng. Khuôn mặt hắn một nửa ẩn trong bóng tối, một nửa được ánh nến soi sáng, ngọn lửa nhảy múa trong đáy mắt. Từ góc độ này nhìn quả thực rất đáng xem.
"Không nhận ra chính mình à?" Hàn đề đốc lên tiếng, "Nghĩ gì thế? Nói chuyện với con mà chẳng thấy phản ứng gì."
Hàn Tễ không nghe thấy ông ấy nói gì, hắn cắt bấc đèn rồi nằm xuống cũng chẳng muốn tâm sự với ông ấy nữa, dứt khoát nhắm mắt nói:
"Ngủ đi ngủ đi, con mệt c.h.ế.t rồi."
Trong phòng chìm vào yên tĩnh, ngoài phòng gió lạnh gào thét. Tướng sĩ gác đêm ánh mắt tinh anh tuần tra trong đêm tuyết. Còn nơi hoang dã, vết bánh xe bị tuyết vùi lấp lại rắc đầy m.á.u tươi nóng hổi, chốc lát đã đông thành bãng huyết.
"Người nhà ai?"
Kẻ đứng trên đống tuyết lạnh lùng hỏi.
"Uy Xa Bá phái tới."
"A mèo a ch.ó đều dám đến làm càn." Nam nhân không nhìn rõ mặt nhìn về phía đông, nói với thuộc hạ: "Ngày mai đoàn xe của An Viễn hầu phủ rời đi, các ngươi cứ canh giữ ở trấn nhỏ, hễ có kẻ bám theo thì g.i.ế.c hết."
"Rõ."
……
Gian nan đi trên nền tuyết tám ngày, trưa ngày thứ chín cuối cùng cũng đến cửa kênh đào. Ven bờ kênh đào đã đóng băng nhưng do mặt sông quá rộng nên lòng sông ở giữa vẫn chưa đóng băng, hai chiếc thương thuyền lần lượt từ xa đi tới.
Khi thuyền cập bến, người trên thuyền đứng ở mũi thuyền cầm b.úa sắt cán dài phá băng. Họ đ.á.n.h giá đoàn xe ngựa trên bến, nhận ra cờ quan tước trước tiên, người lái đò cao giọng hỏi:
"Trên bờ có phải là An Viễn hầu không?"
"Đúng vậy, nhà đò có nhận đơn đi phương Nam không?"
"Xem ra tin tức không sai, An Viễn hầu quả thực muốn chuyển đến Quảng Nam." Thương nhân trên thuyền thì thầm to nhỏ, "Có An Viễn hầu tọa trấn, sau này ta buôn hàng cứ nhắm hướng Quảng Nam mà đi."
"Nếu là người khác ta nhất định không nhận, sắp đến Tết rồi. Nhưng là An Viễn hầu thì lão hán ta nhất định đưa người bình an đến Dư Hàng."
Thương thuyền cập bến, thương nhân trên thuyền tay xách nách mang xuống thuyền, những người đ.á.n.h xe lừa, xe bò, xe la ở bến đò tấp nập đến mời chào.
Khách đã xuống hết, lão quản gia đi thương lượng với nhà đò bao trọn hai chiếc thuyền, người cùng xe ngựa lương thảo đều lên thuyền.
Hàn Tễ đi trước bế phụ thân lên thuyền. Hải Châu bước chân nhẹ nhàng dắt Trường Mệnh lên boong thuyền. Nàng nhìn đứa trẻ mắt sáng rực vì phấn khích, tự hào nói:
"Biển rộng trước cửa nhà ta còn đẹp hơn con sông này nhiều, nhìn một cái là không thấy bờ đâu. Chờ đến Quảng Nam, ta dẫn ngươi ra biển xem cá heo."
"Cá heo là gì?"
"Ừm……Ngươi nhìn thấy sẽ biết ngay."
Trên sông gió lớn, lão ma ma ra gọi hai người vào khoang. Khoang ngủ mới được dọn dẹp một gian, mấy người đều ngồi ở khoang này còn Hàn đề đốc nằm trên giường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Chặng đường này thế mà lại bình yên vô sự, ta còn tưởng sẽ không được yên ổn chứ." Hàn Tễ nói chuyện không tránh mặt Hải Châu, hắn vuốt ve vỏ đao nhìn người nằm trên giường, "Hay là người đã để lại hậu chiêu gì?"
"Có kẻ muốn g.i.ế.c ta, tự nhiên sẽ có người muốn bảo vệ ta."
Hàn đề đốc nhàn nhạt nói, ngay cả những thông gia kia cũng sẽ không trơ mắt nhìn ông ấy c.h.ế.t, ông ấy sống còn có giá trị hơn là c.h.ế.t.
Hải Châu nghiêng người chăm chú lắng nghe, nàng nhíu mày hỏi:
"Sắp đi rồi mà vẫn có người muốn đuổi cùng g.i.ế.c tận các người sao?"
"Hoàng thượng muốn mạng chúng ta mà, ắt có kẻ hiểu ý thánh thượng muốn lấy mạng chúng ta để tranh công lĩnh thưởng."
Hàn Tễ cười mỉa mai.
"Vậy..."
"Lên thuyền rồi thì không sao nữa." Thấy mắt Hải Châu lộ vẻ nghi ngờ, hắn bổ sung: "Trên thuyền đều là người của chúng ta, mặt sông lại rộng, người có thể lặn xuống sông đục thủng đáy thuyền như muội hiếm lắm."
"Con yên tâm, kẻ muốn g.i.ế.c ta không đuổi theo kịp đâu." Hàn đề đốc cam đoan. Ông ấy nhìn qua cửa sổ ra ngoài thấy ngựa xe đều đã lên thuyền. Khi thuyền bắt đầu di chuyển, ông ấy thở phào nói: "Đi Quảng Nam, sau này căn cơ của chúng ta sẽ dời về Quảng Nam."
Cho dù Hoàng thượng có chiếu chỉ, họ cũng sẽ cố thủ ở Quảng Nam không bước ra nửa bước. Nơi bị coi là vùng đất hoang dã này sẽ trở thành lãnh địa của Hàn gia họ.
Đi thuyền trên sông nửa tháng, chuyển sang xe ngựa đi thêm sáu ngày, đến khi nhìn thấy thuyền quan trên sông thì đã là mùng tám tháng giêng. Tết đã qua nhiệt độ ấm dần lên. Áo bông và áo choàng lông sói mặc lúc xuống phía Nam đã để lại cho thuyền nương khi xuống thuyền, người trên thuyền đã thay áo đơn váy mỏng.
Thuyền đi trên sông Nhập Hải, phóng mắt nhìn xa cuối sông là biển cả mênh m.ô.n.g xanh biếc. Trường Mệnh đứng ở hành lang bên ngoài khoang ngủ tầng hai, vịn lan can nhìn say mê. Nghe tiếng bước chân đi ra, nó quay đầu lại hỏi:
"Nhị thúc, sau này chúng ta sẽ sống ở đây sao?"
"Ừ, chờ ổn định chỗ ở, ta sẽ cho người dạy con bơi." Dứt lời hắn liếc nhìn Hải Châu một cái, tiếp tục nói: "Sau này ta đưa con đi thuyền tuần biển, dọc đường có bến tàu náo nhiệt lắm. Chúng ta đi ngang qua Vĩnh Ninh có thể ghé thăm Hải Châu cô cô, nàng ấy nấu ăn ngon lắm, nhà nàng ấy cũng rất vui."
"Đúng rồi, con ngõ ta ở nhiều tiểu hài t.ử lắm, náo nhiệt từ lúc mặt trời mọc đến lúc mặt trời lặn." Hải Châu cúi đầu, rồi lại ngẩng lên nhìn về phía cuối sông nói: "Cũng không biết Đông Châu có đến phủ thành tìm ta không, muội ấy lại chưa từng đến phủ tướng quân…… Ra biển nếu có thương thuyền đi về phía Tây, ta sẽ lên thuyền về luôn mà không cùng mọi người vào phủ thành nữa."
"Đến bến tàu cũng chạng vạng rồi, làm gì còn thương thuyền qua đường nữa. Muội theo ta về phủ ở một đêm, sáng mai ta đưa muội về." Hàn Tễ đẩy Trường Mệnh một cái, đứa trẻ lanh lợi kéo tay Hải Châu vào khoang, "Cô cô, ta đọc sách cho người nghe nhé, chúng ta vào trong đi."
"Muội yên tâm, chúng ta không về kịp trước Tết, gia nhân nhà ta sẽ đến báo tin cho nhà muội rồi."
Hàn Tễ bổ sung một câu.
Hải Châu có chút không tin nhưng cũng không nói gì, nàng theo Trường Mệnh vào khoang ngủ. Đứa trẻ lấy quyển Tam Tự Kinh ra lắc lư cái đầu đọc, nàng nghe một lúc cảm giác như nghe tụng kinh, dần dần buồn ngủ díu cả mắt.
Trường Mệnh nghe người trên giường thở đều đều, nó đặt sách xuống rồi rón rén đóng cửa lại đi ra ngoài.
"Nhị thúc, Hải Châu cô cô ngủ rồi."
"Đi tìm tổ phụ chơi đi." Hầu phu nhân đuổi nó đi, nha hoàn hầu hạ cũng bị đuổi ra ngoài hết, bà mới hỏi Hàn Tễ định tính thế nào, "Sức khỏe cha con không tốt, quân vụ thủy sư còn phải do con xử lý, con không rời khỏi phủ thành được. Chỗ Hải Châu ở lại cách phủ thành xa, con muốn theo đuổi người ta cũng chẳng gặp mặt được. Chi bằng ta đứng ra bảo con bé đưa cả nhà chuyển đến đây ở? Ở trên đảo cũng được, ở phủ thành cũng được."
--
Hết chương 120.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận