Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 238: Đến nơi (1)

 

Hàn Tễ từ chối, hắn không muốn nói nhiều nên chỉ đáp:

"Chuyện của con nương đừng nhúng tay vào cũng đừng dò hỏi, cứ coi như không biết là được."

Hầu phu nhân liếc hắn một cái, trêu chọc:

"Giờ thì mạnh miệng lắm, ta sẽ chờ đến lúc con phải cầu ta giúp đỡ."

Hàn Tễ nhướng mày cười, nhàn nhạt nói:

"Nương và cha bớt lo nghĩ đi, lo mà tịnh dưỡng cho tốt. Hiếm lắm mới có những ngày tháng an nhàn nên cứ sống cho thoải mái tự tại một chút. Chuyện của con hai người đừng giục, đừng vội cũng đừng hỏi han. Đến lúc chín muồi con sẽ cầu nương đến cửa giúp con cầu hôn."

"Được rồi." Hầu phu nhân cười, bà cầm lấy cái quạt hương bồ nha hoàn để lại phe phẩy, "Thật là kỳ diệu, mới đầu năm mà phương Bắc tuyết rơi trắng xóa mà phương Nam thì đã vào hè rồi."

Dưới boong thuyền vang lên tiếng cười của Trường Mệnh. Hàn Tễ và nương hắn đều đi ra xem. Vết thương do mũi tên xuyên qua n.g.ự.c Hàn đề đốc đã mọc da non, giờ ông ấy không cần phải nằm trên giường dưỡng thương suốt ngày nữa. Ông ấy b.úi mái tóc hoa râm lên rồi dẫn tôn t.ử ra đuôi thuyền buông cần câu cá.

Trên boong thuyền, những con tuấn mã nằm thảnh thơi nhai cỏ non.

Hải Châu nghe thấy tiếng động bên ngoài thì tỉnh dậy, nàng không ra ngoài quấy rầy không khí đầm ấm của ba thế hệ nhà họ mà tiếp tục nằm trên giường nhắm mắt dưỡng thần.

Dòng nước êm ả, thuyền đi trên sông vững như đi trên đất bằng, người trên thuyền đi lại nằm ngồi không bị ảnh hưởng chút nào. Nhưng càng đến gần biển lớn thì thuyền càng tròng trành. Không may là lúc ra biển lại gặp đúng lúc thủy triều rút, mũi thuyền đón sóng, thân thuyền chao đảo lên xuống. Đợi qua khúc ngoặt, thân thuyền đón sóng lại lắc lư trái phải, mãi cho đến khi vào vịnh bến tàu, sóng triều hạ xuống thì thân thuyền mới ổn định trở lại.

Đi trên kênh đào nửa tháng, những người lần đầu tiên xuống phương Nam không ai bị say sóng hay nôn mửa. Nhưng vừa ra biển gặp sóng lớn, đám nha hoàn sợ đến hoa dung thất sắc, lão ma ma say sóng đến mức nằm bẹp trên boong thuyền không dậy nổi.

"Sao ta cứ cảm thấy mặt đất dưới chân lắc lư thế nhỉ? Ôi chao, giẫm lên đất rồi mà đầu óc vẫn quay cuồng."

Hầu phu nhân được Hàn Tễ đỡ vào chòi cỏ ngồi, bà ch.óng mặt dữ dội, tim đập thình thịch.

Mục đại phu đi tới, ông ấy nhanh nhẹn lấy kim bạc châm một mũi lên đầu bà rồi châm thêm hai mũi vào lòng bàn tay phải nặn ra ít m.á.u, nói:

"Phu nhân ngồi nghỉ một lát, chưa đến một tuần trà là triệu chứng say tàu sẽ hết thôi."

Hải Châu lần lượt đỡ các nha hoàn bà t.ử xuống thuyền. Những người bán hàng rong trên bến tàu mang ghế đẩu tới cho họ ngồi dựa. Họ nhiệt tình chỉ dẫn:

"Đừng nhắm mắt mà hãy mở mắt nhìn ra xa, nhìn trời nhìn đất nhìn biển đều được nhưng tuyệt đối không được nhắm mắt, nhắm mắt càng ch.óng mặt hơn đấy."

"Tránh ra một chút, để ta châm cho hai mũi."

Mục đại phu cầm túi kim bạc đi tới.

Hải Châu lùi lại hai bước, quay người vào chòi cỏ thấy lão thái thái cũng đang nhắm mắt, nàng cười nói:

"Nghĩa mẫu, người mở mắt ra đi, lúc ch.óng mặt mà nhắm mắt sẽ càng ch.óng mặt hơn đấy."

Hầu phu nhân khó chịu mở mắt ra. Chòi cỏ bốn bề lộng gió, gió biển mặn mòi xộc vào mũi. Ánh mắt bà nhìn thấy chim hải âu đang kiếm ăn trên bãi cát ướt sũng, những người dân da ngăm đen bóng loáng mạnh dạn nhìn về phía này thi thoảng ghé tai nhau cười trộm vài tiếng.

Tâm tư chuyển biến, không còn rảnh để ý chuyện say tàu nữa, một lát sau bà đã tỉnh táo lại. Hầu phu nhân lấy khăn tay lau vết m.á.u trên đầu ngón tay, bà vịn Hải Châu đi ra ngoài. Ngựa trên thuyền đã lên bờ hết, người vẫn đang dỡ hành lý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bà nhìn quanh một vòng, hỏi:

"Trường Mệnh đâu rồi?"

"Nó không say tàu, đang đi theo tổ phụ rồi nó rồi." Hải Châu nói, nàng chỉ ra biển lớn hỏi: "Nghĩa mẫu, Quảng Nam chúng con đẹp không?"

Mặt trời ngả về tây, hoàng hôn buông xuống mặt biển bao la. Dưới ánh ráng chiều, nước biển trong veo như đang bốc cháy. Hải âu đen trắng chao lượn trên mặt biển, thi thoảng lao xuống nước rồi lại v.út lên, b.ắ.n tung bọt nước trong vắt như pha lê. Hầu phu nhân phải thừa nhận, dù bà có bị biển hành hạ khổ sở thế nào thì cũng phải thật lòng khen ngợi, nơi này đẹp đến mức thuần khiết.

Phu khiêng kiệu khiêng xe giá xuống, hành lý trên thuyền lần lượt được chuyển lên bến tàu. Trời sẩm tối, những người bán hàng rong thắp đèn l.ồ.ng lên, mùi thơm thoang thoảng tỏa ra dưới ngọn lửa bập bùng.

Trường Mệnh nâng niu một vốc ốc biển như bảo vật, đây đều là do ngư dân đi biển tặng cho nó, nó vui sướng đến mức muốn bay lên trời.

"Tổ mẫu, con thích nơi này." Nó chọn ra con ốc có màu sắc rực rỡ nhất đưa qua, "Tổ mẫu, cái này tặng cho người."

Dứt lời nó liếc nhìn Hải Châu một cái rồi lại tiếp tục tìm kiếm trong đống ốc biển.

Hải Châu nhìn ra ý đồ của nó, nói:

"Người khác tặng cho cháu thì cháu cứ giữ lấy đi, hôm nào cháu tự đào được con ốc đẹp thì tặng cho ta sau."

Trường Mệnh cười hì hì, nó cũng có chút luyến tiếc.

Hải Châu đói bụng, nàng cởi túi tiền ra nói:

"Đi thôi, ta mời mọi người ăn món ngon đặc sản vùng biển chúng ta, hàu chiên."

Bà lão bán hàu chiên nhìn thấy những vị khách quý đi đến trước sạp thì có chút lo lắng, bà run run hỏi:

"Muốn... muốn ăn hàu chiên sao?"

"Vâng, a bà làm trước cho chúng cháu ba cái, sau đó đếm số lượng nha hoàn ma ma mỗi người một cái nhé." Hải Châu quay lại nói với đám nha hoàn ma ma: "Từ đây vào thành phải mất hơn một canh giờ, mọi người ăn no trước đã, kẻo đi đường đói bụng, không đủ thì bảo a bà làm thêm."

Ba cái hàu chiên đầy đặn thịt to đùng ra lò, Hải Châu nhận lấy lần lượt đưa cho hai tổ tôn phía sau,

"Nếm thử trước đi, thích ăn thì ăn nhiều một chút, không quen thì lát nữa vào t.ửu lầu ăn cơm."

Nàng đã lâu không được nếm vị hàu chiên, c.ắ.n một miếng, vị tươi ngọt đ.á.n.h thức vị giác, nàng ăn ngon lành, miệng đang nhai lại bảo bà lão làm thêm cho nàng hai cái nữa.

"Cháu cũng muốn thêm một cái nữa." Trường Mệnh nuốt miếng hàu trong miệng, lần đầu tiên nó ăn món có hương vị này thấy rất lạ miệng, vừa ngọt thanh lại có vị mặn nhè nhẹ, cậu bé nhón chân hỏi: "A bà ơi, cái này làm bằng gì thế?"

"Chỉ là bột và thịt hàu thôi." Bà lão bận rộn lên thì hết lo lắng, bà gọi vọng ra bờ biển: "Nhị Thử, hết thịt hàu rồi, cạy hai bát thịt hàu mang vào đây."

Hầu phu nhân nghe tiếng nhìn sang rồi lại nghi hoặc nhìn về phía Hải Châu.

Hải Châu dẫn bà qua đó, để bà tận mắt thấy tôn t.ử của bà lão cạy hàu sống trên đá ngầm, cạy xong bỏ thẳng vào chảo, ăn vào miệng chính là thứ tươi ngon nhất.

Hàn Tễ dẫn người dỡ hết hành lý trên thuyền lên xe, hắn đuổi viên quan thủy bộ đến mời cơm đi, trực tiếp dẫn mọi người ăn b.ún ngay trên bến tàu.

Khi trời tối đen, đoàn người cưỡi ngựa, ngồi xe đi suốt đêm về phủ tướng quân ở phủ thành.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Chương 238 | Đọc truyện chữ