Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 236
Đêm gió tuyết, đoàn người Hàn Tễ tiến vào trấn nhỏ. Lá cờ quan tước cứng đờ vì đóng băng dựng đứng trên đỉnh xe ngựa. Dịch thừa và dịch tốt ở trạm dịch nhận được tin vội vã chạy ra đón. Thấy rõ là xe ngựa của An Viễn hầu đi qua, vẻ nhiệt tình và cung kính trên mặt họ lập tức trở nên chân thành.
"Còn sân trống không?"
Gia tướng xuống ngựa hỏi.
"Dạ có, tiểu nhân sẽ cho người đốt địa long ngay."
Hàn Tễ xuống từ chiếc xe ngựa phía sau, đi đến bên cạnh chiếc xe ngựa đầu tiên. Cửa xe mở ra, hắn cúi người bế phụ thân mình cùng cả chăn xuống xe.
"Dẫn đường."
Hắn ra hiệu với dịch tốt.
Đám đông bên cạnh vang lên tiếng thì thầm to nhỏ. Hải Châu ngước mắt liếc nhìn rồi theo Hầu phu nhân cùng vào trạm dịch.
Hậu viện trạm dịch có mấy khoảng sân. Theo phẩm cấp, đoàn người An Viễn hầu ở tại khoảng sân rộng rãi nhất. Nha hoàn và ma ma đặt hành lý xuống liền bắt đầu dọn dẹp, thay đệm chăn trên giường bằng đồ mang theo, chén trà bát đũa cũng dùng đồ riêng, lư hương được thay bằng loại mang từ kinh đô tới.
Hải Châu ngồi trên ghế xem đến trợn mắt há mồm. Nàng không ngạc nhiên về sự cầu kỳ của Hầu phu nhân mà kinh ngạc vì sự nhanh nhẹn của đám nha hoàn ma ma này. Chỉ trong một nén hương mà họ đã dọn dẹp ba gian phòng ấm cúng như ở nhà.
Hàn Tễ dẫn gia tướng quét tuyết đọng trên xe. Ngựa kéo xe đã mệt lử, dịch tốt mang cỏ khô, nước ấm tới cuối cùng còn lấy ra bã đậu loại tốt nhất để cho ngựa ăn.
"Thiếu tướng quân cứ đi nghỉ ngơi, những việc vặt này để tiểu nhân làm cho."
Dịch tốt tiến lên nói.
Hàn Tễ móc ra mấy mảnh bạc vụn đưa cho hắn, nói:
"Cho ngựa ăn nhiều chút, ban đêm nhớ châm thêm nước ấm vài lần."
"Không không không, tiểu nhân không dám nhận." Dịch tốt xua tay, không nhận bạc, "Ngài cứ đi nghỉ ngơi, đây là việc tiểu nhân nên làm."
Hàn Tễ nhìn hắn một cái rồi thu tay về.
"Tiểu nhân có cần đi mời đại phu không? Hầu gia vẫn khỏe chứ?"
"Vẫn ổn, có phủ y đi theo rồi."
"Vậy thì tốt, vậy thì tốt." Dịch tốt thở phào nhẹ nhõm lại cúi người nói: "Ngài đi nghỉ ngơi đi, bên ngoài trời lạnh, trong phòng đốt địa long ấm áp hơn."
Trời đã tối đen như mực, Hàn Tễ xách đèn l.ồ.ng về sân thấy dịch tốt đang quét tuyết trên đường, hắn xua tay nói:
"Không cần làm đâu, lui xuống đi."
Vào cửa nghe thấy tiếng Hải Châu nói chuyện, nàng đứng ở cửa nhìn trời nói:
"Quảng Nam chúng con ban đêm đẹp lắm, chỉ cần không phải ngày mưa dầm thì đầy trời sao, mùa hè còn có sao băng xẹt qua vèo một cái rơi tọt xuống biển."
"Rơi xuống biển á? Con định lừa ta chắc."
Hầu phu nhân không tin.
"Sao có thể, nghĩa mẫu đến đó sẽ biết, Trường An không thấy biển nên người không biết cũng không lạ."
Hải Châu nói nghiêm túc.
Hàn Tễ cười một tiếng, Hầu phu nhân nghe tiếng nhìn sang hỏi:
"Tây Vọng, con nói xem, nó có lừa ta không?"
Hải Châu cười hì hì nhìn sang.
Hàn Tễ liếc nàng một cái, gật đầu nói:
"Nàng ấy không nói dối đâu, đêm nào trời đẹp, mặt biển có hàng ngàn hàng vạn ngôi sao còn có cả ánh trăng nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hầu phu nhân lúc này mới phản ứng lại, bà lườm Hải Châu một cái,
"Cái con nha đầu quỷ quái này, suýt nữa thì bị con lừa rồi."
"Huynh ấy không hiểu đâu, ý huynh ấy nói không giống con. Ở bờ biển, trời liền với biển, sao băng lướt qua bầu trời đêm đến cuối cùng thì rơi vào biển thật mà." Hải Châu nhìn đứa nhỏ đang nghe chăm chú, khẳng định chắc nịch: "Tiểu hài t.ử vùng biển chúng con ai cũng biết, người cứ đi hỏi đứa nào cũng được, chúng đều thấy rồi."
Trường Mệnh bán tín bán nghi liếc nhìn nhị thúc, nói:
"Con không hỏi đâu, mùa hè sang năm có sao băng con sẽ tự xem."
Hàn Tễ cười to hai tiếng, bế bổng Trường Mệnh lên tung tung, nói:
"Tiểu t.ử tốt."
"Bẩm phu nhân, ma ma mang cơm tới rồi."
Nha hoàn gác cửa bẩm báo.
"Đi ăn cơm trước đã."
Hầu phu nhân đi trước ra gian ngoài.
Hàn Tễ đặt chất nhi xuống rồi vỗ nhẹ một cái, lúc đi ra ngoài hỏi Hải Châu:
"Ăn táo hấp không? Ta hỏi rồi, trạm dịch chỉ có táo thôi."
"Nhị thúc, con ăn."
Trường Mệnh chen vào.
"Biết rồi." Hàn Tễ nhìn Hải Châu một cái, nói: "Cũng có phần muội đấy, ăn xong rồi ngủ tiếp."
Dưới ánh đèn, người xấu cũng đẹp thêm ba phần. Hàn Tễ đứng trong ánh sáng mờ ảo, ngũ quan tuấn tú càng thêm sắc nét. Hải Châu rất biết thưởng thức ngắm nhìn vài giây, gật đầu đầy ẩn ý.
Hàn Tễ đang ngồi ăn cơm bỗng nhiên ngộ ra điều gì, đũa trên tay khựng lại rồi cụp mắt trầm tư.
Ăn xong ai về phòng nấy. Hàn Tễ sau khi đi thăm phụ thân thì vào bếp bưng t.h.u.ố.c và táo hấp sang cho Hải Châu. Thấy đèn phòng nàng vẫn sáng, hắn ho một tiếng rồi đi thẳng vào.
Hải Châu nhìn thấy bát t.h.u.ố.c bốc hơi nghi ngút tỏa mùi đắng nghét, mặt mày lập tức xụ xuống, nàng ghét bỏ thở dài nói:
"Ta đã nói rồi mà, ta thấy mình không cần uống t.h.u.ố.c nữa đâu."
"Đây là t.h.u.ố.c ôn bổ, bên trong có nhiều d.ư.ợ.c liệu bổ dưỡng, tốt cho cơ thể, không chỉ đơn giản là trừ hàn đâu." Hàn Tễ đưa bát t.h.u.ố.c qua nói: "Muội ăn không ít mà chẳng thấy lớn thêm chút thịt nào, trong người lạnh lẽo, tim gan tỳ vị đều bị ảnh hưởng. Đây cũng coi là nội thương đấy nên tẩm bổ nhiều vào. Muội còn có thể cao thêm một khúc nữa."
Câu cuối cùng tràn đầy sự cám dỗ. Hải Châu bưng bát t.h.u.ố.c ực một hơi cạn sạch. Vừa đặt bát xuống thì trước mắt lại xuất hiện non nửa bát nước táo, nàng nhận lấy uống cạn, vị chua ngọt xua đi vị đắng chát trên lưỡi. Nàng cầm lấy quả táo hấp xé vỏ c.ắ.n phần ruột mềm xốp.
Hàn Tễ đưa bát cho nha hoàn, không làm phiền nàng thêm nữa, không nói gì mà đi ra ngoài.
Sắp xếp người gác đêm xong, hắn ôm chăn vào phòng phụ thân trải chiếu ngủ dưới đất.
"Về phòng con mà ngủ, chỗ ta có người trông rồi."
Hàn đề đốc nói.
"Con không yên tâm, chưa lên thuyền thì con chưa an tâm được." Trong phòng đốt địa long mở nửa cửa sổ cũng không lạnh. Hắn trải đệm cởi áo ngoài, đắp chăn bông mỏng nằm xuống, "Người không khỏe thì ngủ sớm đi, bớt lo nghĩ lại, đường này cứ nghe theo con sắp xếp."
"Được, ta nghe con sắp xếp." Hàn đề đốc cười khẽ, ông ấy nghiêng người hỏi: "Ta nghe nương con nói..."
"Đúng vậy."
Hàn Tễ hào phóng thừa nhận.
"Động lòng từ bao giờ? Trước khi ta nhận con bé làm nghĩa nữ à?"
"Chắc là sau đó."
Hàn Tễ cũng không rõ cụ thể là ngày nào động lòng, hắn nhận ra tâm tư của mình là khi hắn cứ không nhịn được muốn nhìn nàng. Từ phủ thành đi về phía Tây, ý niệm đầu tiên nảy ra là khi đi qua bến tàu Vĩnh Ninh hắn muốn lên bờ thăm nàng. Bến tàu ven biển nhiều vô kể nhưng duy chỉ khi nghe thấy Vĩnh Ninh và Hồi An là lòng hắn lại rung động. Trên đường đi tuần tra thôn, hắn sẽ nán lại Vịnh Tề Gia thêm một lát, đi ngang qua con sông Nhập Hải đó, hắn cũng sẽ nhìn thêm vài lần.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận