Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 232: Rời khỏi kinh đô (1)
Thuyền dừng lại ở bến đò một canh giờ. Hàn Tễ, Hải Châu cùng hai thị vệ và lão quản gia ngâm mình trong nước sông lạnh buốt cả đêm nên đều ngã bệnh. Gia tướng lên bờ mời một đại phu cùng đi theo thuyền, bổ sung lương thảo rồi tiếp tục xuôi dòng lên phía Bắc.
Đi trên sông thêm năm ngày nữa, đoàn người chuyển sang cưỡi ngựa đi về phía Tây. Hải Châu và lão quản gia vẫn chưa khỏi bệnh, mỗi người nằm trên một chiếc xe ngựa đắp chăn ho sù sụ.
Hàn Tễ thúc ngựa đến gần xe ngựa, gõ hai cái rồi đẩy cửa sổ xe ra:
“Đi ngang qua nhà nông, ta mua được một sọt táo, cổ họng khó chịu thì ăn một quả đi. Đợi đến trạm dịch ta sai người hấp táo cho muội ăn. Hồi nhỏ ta bị bệnh, nương ta hay hấp táo cho ta ăn lắm.”
“Còn mấy ngày nữa thì tới?” Hải Châu chỉ quan tâm chuyện này, “Đáng lẽ giờ này ta đang đi thuyền về phương Nam rồi, khụ khụ khụ…ôi chao, thật là giày vò.”
“Sắp tới rồi, chiều tối mai là có thể vào Trường An.” Hàn Tễ đóng cửa sổ xe lại, nói vọng vào: “Muội chịu khó một chút, vào kinh ta sẽ tìm thái y đến khám bệnh cho muội.”
Hải Châu vừa nhai táo vừa bĩu môi, Hoàng thượng đang muốn g.i.ế.c huynh mà huynh còn định vào cung mời thái y, không sợ có mạng vào mà không có mạng ra à. Nàng lại c.ắ.n một miếng táo rồi kéo chăn nằm nhai, nước táo mát lạnh trôi xuống cổ họng, cảm giác ngứa ngáy tạm thời bị đè xuống. Nàng nhìn chằm chằm nóc xe đang lắc lư thầm nghĩ những kẻ làm quan to tể tướng đúng là không phải người thường. Biết rõ đối phương ngầm muốn g.i.ế.c mình mà hắn vẫn dám vào kinh không nói một lời. Thậm chí còn có thể giả vờ như không biết gì đi bái kiến và kêu oan đòi công đạo.
Hải Châu trở mình, nếu có kẻ dám hãm hại người nhà nàng e là nàng nuốt không trôi cục tức này.
Đêm đến, đoàn người nghỉ lại trạm dịch. Hàn Tễ đích thân giám sát đầu bếp hấp hai bát táo. Táo bỏ vào bát không thêm nước hay dầu mỡ, hấp cách thủy cho mềm. Đợi nguội bớt, hắn mang bát của Hải Châu vào cho nàng.
Hải Châu đã ngồi dậy trên giường, trong phòng đốt chậu than, cửa sổ mở hé một khe nhỏ, ấm áp thì có ấm áp nhưng bí bách làm nàng cứ muốn ho mãi.
“Huynh tự ăn đi, ta chẳng muốn ăn uống gì cả, ho muốn nôn cả ra rồi.”
Giọng nàng khàn đặc, cổ họng đau rát, tai ù đi, nghe tiếng cứ ông ông.
“Uống t.h.u.ố.c chưa?” Hàn Tễ bưng bát hỏi, “Hay là thế này, táo ta ăn, muội uống nước táo hấp nhé.”
Hải Châu liếc hắn một cái, một bát táo hấp mà hai người cũng chia nhau ăn à? “Đêm đã khuya rồi.”
Nàng nhắc nhở hắn nên cút đi thôi.
Hàn Tễ giả vờ không hiểu ý tứ trong lời nói của nàng, hắn ra ngoài giục người sắc t.h.u.ố.c, đón gió đứng bên cửa sổ chờ t.h.u.ố.c nguội rồi bưng vào:
“Mau uống đi, uống xong rồi uống chút nước táo ngọt, sáng mai dậy là hết ho ngay.”
Hải Châu câm nín, lúc Triều Bình ốm không chịu uống t.h.u.ố.c nàng cũng nói y hệt như vậy. Nàng xuống giường nhận lấy bát t.h.u.ố.c nhíu mày uống cạn không cho hắn cơ hội nói thêm, cầm bát táo hấp lên uống hết nước còn quả táo mềm nhũn thả lại vào bát đưa cho hắn rồi nói:
“Mang phương t.h.u.ố.c bí truyền nhà huynh đi đi.”
Dứt lời nàng đi đến bên bàn súc miệng.
Hàn Tễ biết điều không dài dòng nữa, hắn đi ra cửa phòng khép cửa lại dặn dò vọng vào:
“Ta ngủ ngay phòng bên cạnh, ban đêm có việc gì cứ gọi một tiếng.”
“Ừ.”
Hải Châu ngủ một giấc chập chờn không yên. Hàn Tễ ở phòng bên nghe nàng ho cả đêm, hắn lúc tỉnh lúc mê. Sáng sớm nghe thấy tiếng mở cửa, chân cẳng nhanh hơn đầu óc, hắn mở cửa hỏi:
“Muội làm gì thế?”
“Nhờ phúc phương t.h.u.ố.c bí truyền nhà huynh ta đỡ nhiều rồi, ngủ ra một thân mồ hôi, huynh bảo tiểu nhị mang thùng nước nóng lên cho ta tắm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giọng nàng vẫn khàn nhưng người nhẹ nhõm hơn nhiều.
Hàn Tễ không cho nàng tắm vì sợ lại bị nhiễm lạnh, lại sai người sắc thêm thang t.h.u.ố.c bắt nàng uống hết. Trước khi lên xe ngựa lại hấp thêm bát táo cho nàng,
“Không muốn ăn thì uống nước thôi cũng được.”
Hải Châu nhận lấy bát, ngồi trong xe ngựa dùng thìa múc ruột táo ăn, nước táo cũng uống sạch sẽ.
Trưa dừng xe ăn cơm, thấy Hàn Tễ lại bưng bát t.h.u.ố.c tới nàng nhận lấy uống một ngụm, độ ấm vừa phải.
“Huynh có phải thấy áy náy với ta không? Chăm sóc chu đáo thế này.” Nàng đưa bát trả hắn, “Thật ra không cần đâu, chúng ta quen biết đã lâu, cứu được huynh ta rất vui. Ta thấy may mắn vì lần này đã đi cùng huynh.”
“Có người hầu hạ mà còn không tốt à? Với bản lĩnh của muội thì ta nên cung kính ngày ngày thắp hương quỳ lạy mới phải.”
Hàn Tễ không trả lời thẳng, có những người làm việc tốt không kể công, Hải Châu chính là người như vậy. Nếu hắn nói lời cảm kích, có khi nàng lại thấy không tự nhiên và cảm thấy áp lực.
“Nương ta tin Phật, đợi ta về bảo bà nặn tượng vàng cho muội nhé?”
Hắn tiếp tục đùa.
“…… Thôi khỏi, nặn tượng vàng chi bằng đưa vàng cho ta còn tốt hơn.”
Hàn Tễ mặc kệ nàng, bưng bát đi trả chủ quán rồi tiếp tục lên đường.
Chạng vạng tối xe ngựa vào kinh. Trời đất nơi này ảm đạm, mây đen che kín bầu trời. Hải Châu đẩy cửa sổ xe nhìn ra, người đi đường vội vã rụt cổ rảo bước về nhà tránh né những toán lính tuần đêm mặt lạnh tanh đeo đao đi lại. Nàng chỉ nhìn thoáng qua rồi thu hồi ánh mắt, chẳng có gì đẹp đẽ mà chỉ thấy ngột ngạt.
Xe ngựa càng đi càng yên tĩnh, bánh xe nghiền qua đất khô để lại vệt bụi dài trên nền đá xanh. Khi xe ngựa dừng lại, Hải Châu chỉnh trang lại vạt áo, đẩy cửa xe khom người bước ra.
Hàn Tễ xuống ngựa định đỡ nàng, Hải Châu nhìn đám người đang chạy chậm ra đón liền tránh tay hắn tự nhảy xuống xe ngựa.
“Nhị thiếu gia về rồi.”
“Nhị thúc…”
“Tây Vọng, con ta, để nương nhìn xem nào……”
Hải Châu đi đến bên cạnh lão quản gia nhìn đám người trước cửa vừa khóc vừa cười. Cả đoàn người vội vã chạy ra rồi lại chen chúc nhau vào cửa.
Hàn Tễ liếc nhìn Hải Châu một cái, nàng vội vàng xua tay ra hiệu hắn cứ lo việc của mình. Có lão quản gia ở đây, nàng không lạc được đâu.
Nàng được sắp xếp ở tại một viện phụ chạm trổ rồng phượng tinh xảo, có nha hoàn trải giường chiếu, trong phòng đốt chậu than còn thắp hương thơm dễ chịu. Ăn cơm xong, Hải Châu như Lưu bà bà lần đầu vào Đại Quan Viên dạo một vòng quanh phòng, bình hoa, lư hương, tách trà, tranh vẽ, hoa khắc trên cửa sổ, bình phong lớn…… Nhìn ngắm từng thứ một, sau đó lại khoác áo choàng xách đèn l.ồ.ng lục giác ra sân đi dạo.
“Tề cô nương, phu nhân đưa thái y đến đây.”
Nha hoàn gác cửa vào bẩm báo.
Hải Châu thu lại vẻ hào hứng trên mặt đi xuống bậc thềm đón tiếp, gặp đoàn người xách đèn l.ồ.ng đi tới ở cửa.
“Hầu phu nhân vạn phúc.”
Nàng chào một tiếng.
“Hài t.ử ngoan, hai nương con chúng ta vào nhà nói chuyện, con đang ốm đừng để nhiễm lạnh thêm.” Vị phụ nhân trang điểm thanh nhã nắm lấy tay Hải Châu, quay đầu nói: “Từ thái y, làm phiền ông xem bệnh cho nghĩa nữ này của ta, tay con bé lạnh ngắt không chút hơi ấm nào.”
“Con vừa đứng bên ngoài nên bị lạnh đấy.”
Hải Châu giải thích.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận