Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 231: Đi cùng Hàn Tễ (2)

 

Hàn Tễ ngước mắt đ.á.n.h giá nàng từ trên xuống dưới một lượt.

“A di đà phật.”

Hải Châu chắp tay niệm một câu Phật hiệu.

Hàn Tễ nhếch khóe môi cười như không cười, cầm sách lên đọc thành tiếng theo ý nàng.

Thuyền đi trên kênh đào được mười ngày, người trên thuyền đã thay áo bông, gió lạnh phương Bắc cộng thêm hơi nước dày đặc từ sông bốc lên, ban đêm ngủ Hải Châu phải đốt lò sưởi, cái lạnh ẩm ướt thấu xương khiến người đắp chăn vẫn run cầm cập.

Cửa khoang bị gõ vang, nàng ngẩng đầu hỏi:

“Ai đấy?”

“Tề cô nương, nhà bếp nấu canh gừng, Thiếu tướng quân sai tôi mang một bát đến bảo cô nương uống rồi hẵng ngủ tiếp kẻo bị cảm lạnh.”

Thuyền nương đứng ngoài cửa khoang nói.

Hải Châu quấn chăn bò dậy mở cửa, cửa vừa mở, gió đêm lạnh buốt ập vào mặt làm nàng rụt cổ rùng mình một cái. Nhận lấy bát canh gừng ấm áp từ tay thuyền nương, nàng nín thở uống một hơi cạn sạch, vị cay xộc lên khiến nàng xuýt xoa.

“Làm phiền thẩm rồi.” Hải Châu đưa bát cho thuyền nương, “Trời lạnh, thẩm cũng nghỉ ngơi sớm đi.”

“Vâng, được rồi.”

Thuyền nương đóng cửa giúp nàng, cầm bát không xuống lầu.

Thị vệ đứng trên boong thuyền ra hiệu về phía bóng tối, một lát sau hắn đi xuống khoang đáy, nói với những người làm công trên thuyền:

“Chủ gia có chuyện buồn, các ngươi uống bát canh gừng cho ấm người rồi nghỉ ngơi sớm đi, tối nay không đi thuyền, sáng mai dậy sớm rồi đi tiếp.”

Nửa đêm những người uống canh gừng trên thuyền đều chìm vào hôn mê, vài bóng đen mở cửa khoang đi ra, bọn họ thô bạo đá văng cửa gỗ, người ngủ trong khoang không hề có động tĩnh.

Trên boong thuyền có một bóng người gầy gò đứng đó, hắn dựa vào mạn thuyền nhìn thị vệ khiêng người xuống lên tiếng hỏi:

“Có bỏ sót ai không?”

Giọng nói âm nhu the thé, là giọng nói đặc trưng của thái giám.

“Không, ngay cả lão quản gia và cô nương kia đều ở đây cả.”

“Ném hết xuống đi.”

“Rõ.”

Trên sông liên tiếp vang lên vài tiếng bõm, ngay sau đó lại trở về yên tĩnh. Người trên thuyền xách đèn l.ồ.ng soi xuống mặt sông, mặt nước đen ngòm chẳng nhìn thấy gì cả.

“Chờ trời sáng vớt xác lên, tạp gia đi nghỉ trước đây.” Tên thái giám khép áo choàng lại, hắn ta tặc lưỡi lắc đầu nói: “Trời này, đổi gió rồi.”

Dưới sông, Hải Châu bị cái lạnh thấu xương làm tỉnh giấc, nàng khó khăn mở mí mắt nặng trĩu, từ cổ trở xuống như bị ngâm trong hầm băng. Nàng cố cử động nhưng toàn thân vô lực, nếu không phải quá quen thuộc với nước thì nàng còn tưởng mình đang nằm mơ.

Đầu óc mê man dần tỉnh táo dưới sự gột rửa của nước sông, Hải Châu nhận ra đã xảy ra chuyện, nàng véo mạnh mình một cái, cảm nhận dòng chảy phía trước không bình thường, nàng bơi tới đụng phải một người đang giãy giụa, đối phương túm c.h.ặ.t lấy nàng, cứ đạp lên người nàng định ngoi lên mặt nước.

Hải Châu bị siết đến trợn trắng mắt, khó khăn lắm mới thoát ra được, sờ lên đầu người đó không phải Hàn Tễ, nàng quay đầu tiếp tục tìm.

Người trên thuyền đợi khoảng một tuần trà, đoán chừng những người bị ném xuống sông đã c.h.ế.t đuối cả rồi, bọn họ lần lượt lên lầu đi ngủ.

Nghe thấy tiếng bước chân trên thuyền biến mất, Hải Châu một tay túm một người lôi ra khỏi mặt nước, nàng kéo Hàn Tễ và lão quản gia đẩy lên bờ, hạ thấp giọng nói:

“Muốn ho thì chạy ra xa mà ho, không chạy nổi thì nín.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dứt lời nàng quay người lại lặn xuống sông, cố gắng hết sức lôi những thị vệ không biết sống c.h.ế.t lên bờ nhưng thời gian đã không còn kịp nữa, những thị vệ bị sặc nước ngất đi đã bị dòng nước cuốn trôi tản mát, Hải Châu chỉ tìm được ba người.

Hàn Tễ và lão quản gia kéo người chạy ra xa, chạy xa rồi mới ấn bụng cho họ ộc nước ra, tuy nhiên chỉ có hai người còn hơi thở.

“Làm sao bây giờ?” Hải Châu lạnh đến mức co rúm lại thành một cục, nói chuyện răng va vào nhau cầm cập, “Làm thế nào bây giờ? Sao người của triều đình lại muốn g.i.ế.c huynh?”

“Mũi tên b.ắ.n trúng cha ta chắc chắn là do người phe mình làm, tất cả đều là cái bẫy. Ông ấy c.h.ế.t, ta c.h.ế.t thì An Xa Hầu phủ chỉ còn lại một đứa trẻ sáu tuổi không làm nên trò trống gì được.”

Tay Hàn Tễ run rẩy nói, nếu không phải Hải Châu đi theo thì hắn chắc chắn đã c.h.ế.t trên đường về kinh.

“Hải Châu, muội giúp ta một việc nữa được không...”

Hàn Tễ nhìn nàng.

“Hạ độc chứ gì? Sông này làm gì có sứa độc, ta giúp huynh kiểu gì?”

Hải Châu buông tay.

“Đục thủng đáy thuyền.”

Cái này thì được, Hải Châu lại lén lút quay lại sông, nàng lẻn lên thuyền lấy cái rìu và con d.a.o phay từ khoang đáy rồi lại lặn xuống nước, bơi xuống đáy thuyền cắm d.a.o phay vào khe hở boong thuyền. Thương thuyền dùng đã lâu năm, ván gỗ dưới đáy bị ngâm mục, nàng cạy lên không tốn sức lắm.

Nước sông tràn vào khoang đáy, Hải Châu lên thuyền xem xét, thấy tốc độ quá chậm, nàng xuống dưới tiếp tục cạy ván gỗ, đục thủng ba cái lỗ mới dừng tay.

Giữa chừng có thị vệ nghe thấy tiếng động ra kiểm tra, hắn đứng trên boong nhìn xuống mặt sông, ngoài tiếng nước tiếng gió và tiếng ngáy của nam nhân thì không có gì khác.

Một nửa con thuyền đã chìm xuống nước, Hàn Tễ cùng hai thị vệ nhảy xuống sông bơi lên thuyền, ba người mò mẫm vào khoang ngủ g.i.ế.c người, gây ra tiếng động bọn họ cũng không ham chiến, nhanh nhẹn nhảy xuống sông.

Dù sao cũng là người sống ở vùng biển, khả năng bơi lội giỏi hơn người trên cạn, bọn họ canh giữ dưới thuyền nhìn người trên thuyền hoảng loạn la hét. Thuyền từ từ chìm xuống, người lái thuyền và thuyền nương bị lạnh tỉnh dậy, lần lượt nhảy thuyền bơi về phía con thuyền phía sau. Thị vệ trên thuyền học theo nhưng họ vừa xuống nước đã bị Hàn Tễ đuổi theo c.h.é.m c.h.ế.t.

Màn đêm rút đi, Hải Châu khoác chăn nhìn Hàn Tễ trói lão thái giám ném lên boong thuyền, con thuyền phía trước đã chìm nghỉm, con thuyền phía sau vòng qua tiếp tục đi.

“Đến bến đò tiếp theo sẽ dừng lại một ngày, ta đưa muội đi khám đại phu.”

Hàn Tễ nói với Hải Châu.

Hải Châu hắt xì một cái, nói:

“Huynh còn về kinh đô không?”

“Về chứ, Hoàng thượng chắc sẽ tìm một kẻ c.h.ế.t thay để cho ta một lời giải thích.”

Hàn Tễ cúi đầu, hắn nhất thời do dự không biết nên báo thù cho cha hay là đưa nương và chất nhi hoảng sợ chạy trốn.

“Nhị thiếu gia, ngài nhìn kìa, là người của chúng ta đến.”

Lão quản gia kích động hô to.

Hàn Tễ và Hải Châu nghe tiếng nhìn sang, một con thuyền đang đi tới ngược chiều, trên thuyền cắm cờ, là cờ của Hàn gia quân.

“Nhị thiếu gia, Hầu gia đã tỉnh rồi, việc đầu tiên ngài ấy làm khi tỉnh lại là phái mạt tướng đến đón ngài.”

Người đến là gia tướng của Hàn gia.

Gương mặt tái nhợt của Hàn Tễ lộ nụ cười, hắn quay người nhìn Hải Châu, nói đùa:

“Đa tạ ngài phù hộ.”

“A di đà phật.” Hải Châu cười niệm lại một câu, “Sau này huynh có việc cứ bái ta, vừa cứu mạng cứu nguy vừa phù hộ cả nhà.”

--

Hết chương 117.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Chương 231 | Đọc truyện chữ