Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 233: Rời khỏi kinh đô (2)

 

Vào phòng, nàng nhìn rõ dung mạo Hầu phu nhân, bà là một phụ nhân mặt tròn có làn da trắng nõn nhưng ánh mắt mệt mỏi. Trên mặt không có dấu vết lam lũ nhưng đuôi mắt đã có nếp nhăn, tóc mai cũng điểm bạc trông vừa trẻ trung lại vừa già nua.

Một tấm khăn lụa phủ lên cổ tay, tiếp đó tay thái y đặt lên bắt mạch. Hải Châu thu hồi ánh mắt, nàng kéo khăn ra cười với Từ thái y nói:

“Không cần khăn đâu, nữ nhi miền biển chúng cháu không câu nệ mấy cái này.”

Lão thái y cười hiền hòa, ngưng thần nghe mạch.

Nha hoàn dâng trà, Hầu phu nhân bưng chén trà ngồi một bên chờ đợi.

Nước trà nguội dần, lão thái y buông tay ra nói:

“Hàn khí trong người cô nương rất nặng, gần đây có ngâm mình trong nước lạnh không?”

Hải Châu liếc nhìn Hầu phu nhân một cái rồi gật đầu.

“Phải tịnh dưỡng cho tốt, nếu không e rằng bất lợi với con nối dõi.” Lão thái y ra ngoài viết đơn t.h.u.ố.c rồi nói với Hầu phu nhân đi cùng ra: “Ta kê đơn t.h.u.ố.c ôn bổ, để cô nương uống một thời gian, một hai năm cũng không chê dài, tốt nhất là kết hợp xông hơi, sau này đừng đụng vào nước lạnh nữa.”

“Nhớ kỹ chưa?” Hầu phu nhân nhìn về phía Hải Châu, bà suy tư một lát rồi nói: “Ta có một trang viên suối nước nóng ở ngoại ô kinh thành, mấy ngày tới con sang đó ở đi.”

Hải Châu sững người một chút nhưng không nói gì.

Tiễn lão thái y đi, Hầu phu nhân phất tay cho người hầu lui xuống hết, bà kéo tay Hải Châu nói:

“Hài t.ử ngoan, con cứu mạng Tây Vọng thì chính là ân nhân của cả nhà ta. Nếu không có con, ta lại mất thêm một nhi t.ử nữa.”

“Cũng là trùng hợp thôi, con không ngờ lại gặp chuyện này.”

Hải Châu có chút không tự nhiên, cứ gặp chuyện kiểu này là nàng lại vụng miệng.

“Haizz, Tây Vọng đã nói với ta và cha nó rồi. Chuyện nhà ta cũng không giấu con, thời gian tới nhà ta sẽ không yên ổn, chuyện rắc rối sẽ không ít. Ý ta là con chuyển sang trang viên suối nước nóng ở, nơi đó ấm áp tránh cho con không quen khí hậu phương Bắc lại bị ốm. Thứ hai là đừng dính vào chuyện phiền phức nhà ta. Nếu có gì không ổn, ta sẽ sai người đi báo cho con rồi con mau ch.óng xuôi Nam.”

Hải Châu gật đầu,

“Vâng, đa tạ nghĩa mẫu đã lo nghĩ cho con.”

“Vốn dĩ cũng không liên quan đến con mà.” Hầu phu nhân xoa đầu Hải Châu, “Thật sự cảm ơn con nhiều lắm.”

……

Sáng sớm hôm sau Hải Châu ăn sáng xong đi thăm Hàn đề đốc rồi theo lão quản gia ra khỏi kinh thành. Trên đường hỏi thăm chuyện Hàn đề đốc trúng tên, ông vô cùng may mắn nói:

“Y thuật của Mục đại phu cao siêu lắm, mũi tên đó chỉ cách tim một chút xíu thôi, cũng là tổ tông phù hộ, lệch thêm tí nữa là Hầu gia không sống nổi rồi.”

Xe ngựa đi hơn nửa ngày thì đến trang viên suối nước nóng ở ngoại ô. Hải Châu xuống xe ngựa phát hiện tuyết rơi, nàng vui mừng nói:

“Tuyệt quá, cháu cứ tưởng cả đời này không được thấy tuyết rơi chứ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lúc này Hàn Tễ vừa bước ra khỏi cửa cung. Đúng như hắn dự đoán, Hoàng thượng đã đẩy ra một kẻ c.h.ế.t thay.

Nửa đêm Hoàng thượng đích thân tới An Xa Hầu phủ thăm An Viễn hầu đang trọng thương nằm trên giường. Hai người tuổi tác tương đương, người ngồi bụng phệ, người nằm trên giường gầy trơ xương như ngọn đèn dầu cạn kiệt, tóc bạc hoa râm, nói là lão nhân bảy mươi cũng không ai nghi ngờ.

“Hoàng thượng, thân thể thần hiện giờ tàn tạ không thể ra trận g.i.ế.c địch nữa, đã là tướng mạo khô kiệt, giữ hổ phù cũng là vô vọng.” Hàn đề đốc hoàn toàn thất vọng về triều đình này, ông ấy thậm chí lười nhìn vị hoàng đế đạo đức giả đang làm bộ làm tịch trước mặt cũng không muốn lãng phí tâm lực nói những lời vô nghĩa, trực tiếp lấy hổ phù dưới gối ra đưa qua, “Nó đi theo thần chỉ có nước bỏ xó, phiền ngài chọn cho nó một vị minh chủ vì nước chinh chiến g.i.ế.c địch.”

“An Viễn hầu có ý gì, Thiếu tướng quân cũng là một viên mãnh tướng, hổ phụ vô khuyển t.ử, trẫm đang có ý để hắn thay cha chinh chiến.”

Hàn đề đốc trong lòng căng thẳng làm vết thương đau nhói, ông ấy thay Hàn Tễ từ chối:

“Nó không được đâu, mới ra chiến trường có hai lần sao bì được với các lão tướng trong triều. Lão thần có ý định về Quảng Nam dưỡng già, chẳng biết còn sống được bao lâu nữa. Niên thiếu rời nhà cả đời chinh chiến, già rồi chỉ muốn những ngày tháng con cháu thừa hoan dưới gối. Thần đang định đưa cả nhà dọn về Quảng Nam, đợi thần c.h.ế.t bia mộ hướng về phía Bắc, ngày đêm ngắm nhìn bờ cõi nước nhà..”

“Sao lại muốn đi Quảng Nam, nơi đó hoang dã, khí hậu ẩm nóng thật sự không tốt cho sức khỏe đâu.”

Hoàng thượng sinh lòng nghi ngờ.

“Ở lâu rồi cũng quen thôi. Trên biển có giặc cỏ, lão thần dẫn nó qua đó cũng có thể thay Hoàng thượng trấn giữ Nam Hải.”

Hoàng thượng mân mê hổ phù trong tay, trong lòng cân nhắc. Danh vọng của An Viễn hầu trong triều đình và dân gian rất lớn, ngoài mặt ông ta không dám ra tay với họ. Nếu giữ người ở lại kinh đô, trong cuộc tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, An Xa Hầu phủ vĩnh viễn là thế lực các bên tranh giành. Chi bằng đá người đi thật xa, không có hoàng mệnh không được nhập kinh. Rời xa triều đình lại không có binh quyền, uổng có danh vọng cũng chỉ là con mèo bệnh.

“Ngày mai lâm triều, trẫm sẽ bàn bạc với các vị ái khanh.”

Ông ta không nói những lời khách sáo nữa.

Hàn đề đốc thở phào nhẹ nhõm.

Tiếp theo là dâng tấu chương, đi theo quy trình giằng co một hồi. Hoàng thượng muốn tiếng thơm, Hàn đề đốc liền chiều ý ông ta. Hàn Tễ cũng khóc lóc kể lể lòng hiếu thảo trên triều đường, một lòng muốn đưa lão cha đi xa xứ dưỡng bệnh.

Thông gia của Hàn gia thay phiên nhau tới cửa khuyên giải, đồng liêu thân thiết cũng tới cửa khuyên Hàn đề đốc suy nghĩ kỹ lại. Một số võ tướng nghe tin ông trả lại hổ phù, ai nấy đều thở ngắn than dài có nỗi bi thương như môi hở răng lạnh.

Hàn Tễ đã bắt đầu thu dọn hành lý, gia sản không quan trọng đều bán hết lấy tiền mặt. Tòa hoàng thành này hắn không muốn bước vào thêm nửa bước nào nữa.

Mùng bảy tháng chạp, hắn đi ngoại ô đón Hải Châu về phủ. Ngày mồng tám tháng chạp cả nhà ăn xong bữa cháo Lạp Bát liền kéo hành lý bước ra khỏi cổng lớn Hầu phủ.

Vết thương của Hàn đề đốc vẫn chưa thể đi lại nhưng ông ấy đã nóng lòng muốn rời đi. Ông ấy nằm trên xe ngựa, qua cửa sổ xe nhìn hai con sư t.ử đá ngoài cửa phủ. Khi bóng dáng cuối cùng của sư t.ử đá mờ dần, đôi mắt già nua chảy ra hai hàng lệ nóng.

Xe ngựa ra khỏi cửa thành, Hầu phu nhân ôm tôn t.ử thở phào nhẹ nhõm.

“Tổ mẫu, người luyến tiếc sao?”

“Không, ta không cần phải nơm nớp lo sợ vì các con nữa.”

Tuyết đọng trên đường chưa tan, bánh xe nghiến lên đống tuyết kêu kẽo kẹt. Đặc biệt là để chống trơn trượt mà trên bánh xe quấn dây thừng, dây thừng ma sát với bánh xe phát ra tiếng rít ch.ói tai, nghe ê răng nhức óc.

Hải Châu kéo chăn trùm kín đầu, cả người rúc trong chăn cố bịt tai lại, dần dần chìm vào giấc ngủ trong chiếc xe ngựa lắc lư.

Thấy trong chăn không có động tĩnh, nha hoàn kéo tấm chăn che đầu xuống sợ che lâu quá ngạt thở.

--

Chương 118.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Chương 233 | Đọc truyện chữ