Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 230: Đi cùng Hàn Tễ (1)

 

Lão quản gia vội vàng thu dọn vài món y phục dày mang ra, theo sau ông ấy là một hàng bảy tên thị vệ đeo đao, những người này đi theo là để bảo vệ an toàn cho chủ nhân.

“Phía chúng ta còn có mười thị vệ, Thiếu tướng quân không cần mang thêm thị vệ theo làm gì, người đông thuyền đi chậm.”

Tên thái giám ngồi trên chiếc xe ngựa phía sau lên tiếng.

Lão quản gia không nghe hắn, nói:

“Một con thuyền không đủ thì thuê hai con.”

Dứt lời, ông ấy chui tọt vào trong xe ngựa.

Hải Châu đứng trên bậc thềm ngoài cửa nhìn, tiếng vó ngựa không nhẹ không nặng nện trên mặt đất, âm thanh hỗn loạn trầm đục trong đêm tối khiến lòng người vô cớ dâng lên cảm giác bực bội và bất an.

Hàn Tễ đẩy cửa sổ xe nhìn ra ngoài, hai người chạm mắt nhau, hắn lên tiếng hỏi:

“Có muốn cùng về kinh không? Muội qua đó xem sự phồn hoa của kinh đô tiện thể đi dạo quanh chân hoàng thành một chút.”

“Được.” Hải Châu đầu óc nóng lên gật đầu đồng ý ngay, nàng xoay người dặn dò gã gác cổng: “Sáng mai ngươi đi thuyền đến bến tàu Vĩnh Ninh, vào ngõ Đá Xanh tìm Đông Châu, nhắn với nó là ta đi cùng Thiếu tướng quân đến kinh đô một chuyến, trước Tết nhất định sẽ về.”

Gã gác cổng liếc nhìn chủ nhân trong xe ngựa, nói:

“Tiểu thư yên tâm, tiểu nhân nhất định sẽ chuyển lời.”

Hải Châu bước nhanh xuống thềm đá, khom người chui vào xe ngựa.

“Xuất phát.”

Thị vệ dẫn đầu hô to, ngay sau đó vó ngựa phi như bay, bánh xe bắt đầu lăn chuyển.

Trong xe ngựa, ngọn đèn l.ồ.ng đung đưa trước sau, ánh sáng mờ nhạt hắt lên vách xe, lão quản gia dò xét nhìn hai người ngồi trên sập.

Hàn Tễ không rảnh bận tâm chuyện khác, hắn tựa vào lưng ghế nhắm mắt không nói lời nào.

Hải Châu cười với lão quản gia, giải thích:

“Ta muốn đến kinh đô xem hoàng thành trông như thế nào, hơn nữa Hàn đề đốc là nghĩa phụ của ta, ta muốn đi thăm người.”

Hàn Tễ gõ hai cái lên vách xe, lập tức có một thị vệ ghé sát cửa sổ xe thấp giọng gọi:

“Chủ t.ử.”

“Xung quanh có ai không?”

“Đều là người của chúng ta.”

Hàn Tễ nhìn về phía lão quản gia, hỏi:

“Mấy ngày ta không ở nhà có thư từ Tây Bắc gửi về không? Vết thương của cha ta...”

“Không có tin tức, phu nhân cũng không gửi thư tới. Trước khi người của triều đình đến, lão nô không biết Hầu gia bị thương.”

“Người đến không phải là người của chúng ta sao?”

Hàn Tễ hỏi.

Lão quản gia lắc đầu,

“Không phải.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mắt Hải Châu đảo qua đảo lại, sao nghe như còn có uẩn khúc gì đó? Nhưng không ai giải thích cho nàng, nàng chỉ đành im lặng lắng nghe.

Xe ngựa xóc nảy không biết bao lâu cuối cùng cũng đến bến tàu, Hải Châu nhảy xuống xe cảm thấy m.ô.n.g sắp nứt ra, đầu óc cũng ong ong. Lên thuyền, nàng đi vào khoang ngủ thường dùng, ngã đầu ra ngủ li bì.

Sóng sông êm ả thuyền đi vững vàng, Hải Châu ngủ rất say, mãi đến tận sáng hôm sau mới bị lão quản gia đ.á.n.h thức.

“Lòng sông hẹp lại, thuyền quan không qua được chúng ta phải rời thuyền chuyển sang cưỡi ngựa.”

Hải Châu thu dọn hai bộ quần áo mang theo rồi xuống thuyền cùng mọi người. Ngựa và xe ngựa đã lên bờ trước một bước, lũ ngựa đi đường thủy bị say sóng, con nào con nấy sùi bọt mép thở phì phò.

Đầu bếp nữ trên thuyền đã thức đêm hấp màn thầu và nấu cháo, màn thầu đựng trong giỏ xách xuống, cả đoàn người đứng bên bờ sông một tay cầm màn thầu, một tay bưng bát cháo loãng lót dạ.

Hàn Tễ mặt không đổi sắc uống bát t.h.u.ố.c đắng ngắt, đợi ngựa hồi sức, hắn lên xe ra lệnh:

“Chúng ta đi thôi, cố gắng ba ngày nữa đến kênh đào, mọi người chịu khó một chút, mệt thì lên thuyền nghỉ ngơi sau.”

Sau đó là chuỗi ngày đêm kiêm trình lên đường, gặp trạm dịch thì nghỉ ở trạm dịch, lỡ đường thì ăn ngủ ngoài trời.

Hải Châu cảm thấy mình như bị trói nhét vào chum nước, toàn thân đau nhức, cảnh sắc non nước thôn xóm ven đường cũng chẳng còn tâm trí mà ngắm, trong lòng đầy bực bội chỉ muốn tìm người cãi nhau. Nàng liếc nhìn nam nhân đối diện, hắn như một nhà sư đang tọa thiền, sắc mặt không đổi, tư thế ngay ngắn nhắm mắt không biết đang nghĩ gì.

Lúc này nàng cũng không dám bắt chuyện với hắn, đành mạnh tay đẩy cửa sổ xe ra thò đầu ra ngoài để gió thốc vào làm rối tung mái tóc, ngọn tóc quất vào mặt vào cổ đau rát.

Hàn Tễ mở mắt bất động nhìn nàng, chờ nàng nhổ toẹt một bãi nước bọt rồi rụt đầu vào hắn lại nhắm mắt. Lúc này hắn không có tâm trạng trấn an nàng, càng không có tâm trí nói chuyện.

Kịp trước khi Hải Châu định nhảy xe thì rốt cuộc cũng đến cửa kênh đào. Trên sông thuyền đ.á.n.h cá và thương thuyền qua lại tấp nập, lão quản gia đứng ra thuê hai chiếc thương thuyền, thuyền trước chở người, thuyền sau chở ngựa và xe.

Mọi người lên thuyền là lăn ra ngủ, ba ngày phi ngựa như điên trên đường, ngựa sắp mệt c.h.ế.t, người cũng bị xóc nảy ê ẩm cả người. Lên thuyền lót dạ xong là ai nấy ngã vật xuống giường không động đậy gì nữa.

“Chúng ta phải đi thuyền mấy ngày?”

Hải Châu hỏi.

“Chậm thì nửa tháng, nhanh thì bớt được hai ngày.” Hàn Tễ uống t.h.u.ố.c xong thuận tay đặt bát lên bàn, nói với Hải Châu: “Trên thương thuyền có không ít đồ chơi giải trí, muội thấy chán thì tìm quản gia bảo ông ấy sắp xếp cho.”

“Còn huynh?”

Hải Châu hỏi.

Hàn Tễ nhìn ra ngoài, lão quản gia cầm hai quyển sách địa lý chí đi vào.

“Tiểu thư, càng đi về phía Bắc càng lạnh, lão nô bảo thuyền nương may cho tiểu thư hai bộ áo bông lát nữa bà ấy lên đo kích cỡ cho tiểu thư.” Lão quản gia nói xong cầm lấy bát t.h.u.ố.c hỏi Hàn Tễ cảm thấy thế nào, “Đây là thang t.h.u.ố.c cuối cùng rồi, đợi qua bến đò sau lão nô sẽ vào trấn mời đại phu.”

Hàn Tễ xua tay,

“Không cần, không cần lãng phí thời gian trên đường, mau ch.óng đi lên phía Bắc.”

“Vậy ngài nghỉ ngơi sớm đi.”

Lão quản gia thở dài.

Hải Châu xoay người đi ra ngoài, thuyền nương đã tới, nàng báo số đo rồi về khoang nghỉ ngơi.

Hôm sau ăn sáng xong nàng đi tìm Hàn Tễ, cũng làm bộ làm tịch cầm quyển sách ngồi bên cửa sổ xem, thỉnh thoảng ngó đầu hỏi hắn chữ này đọc thế nào, chữ kia nghĩa là gì. Hễ hắn ngẩn người là nàng lên tiếng đ.á.n.h thức.

Dăm ba lần như vậy, sao Hàn Tễ không hiểu ý đồ của nàng, hắn thở dài không thành tiếng, lần đầu tiên có ý định giãi bày.

“Chờ ta về đến nơi, có thể cha ta đã không còn nữa.” Thần sắc hắn ảm đạm, “Ta không ngờ lần gặp trước lại là lần cuối cùng cha con ta gặp mặt, ta còn tranh cãi với ông ấy và nói không ít lời làm tổn thương lòng người.”

Hải Châu im lặng, nàng biết lúc này hắn cũng không muốn nghe những lời an ủi vô ích.

“Ông ấy đã đồng ý rút lui rồi, xem ra tổ tiên nhà ta không vui khi ông ấy từ bỏ tổ huấn cho nên giữ ông ấy lại Tây Bắc.”

“Chắc không đến mức thế đâu, tổ tiên nhà huynh nếu thật sự linh thiêng thì chỉ phù hộ cho cha huynh bách chiến bách thắng thôi.” Hải Châu chen vào một câu, “Được rồi, đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, biết đâu cha huynh đã qua cơn nguy kịch rồi. Huynh đọc sách cho ta nghe đi, ta giúp huynh cầu phúc cho cha huynh.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Chương 230 | Đọc truyện chữ