Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 229: Hộc máu (2)

 

Hàn Tễ cố ý thể hiện, hắn nhanh nhẹn đi theo ra ngoài mặc kệ Tề A Nãi từ chối, hai tay bưng ba bát cơm mang sang.

"Thiếu tướng quân?" Người nam nhân nhà đối diện ngẩn ra lại gần nhìn rõ người, "Đúng là ngài thật à!"

Hàn Tễ gật đầu, nói:

"Tối nay ta chỉ muốn ăn bữa cơm với bằng hữu tốt thôi."

Người nam nhân hiểu ý, vỗ miệng mình một cái, xoay người về nhà.

"Sao ta cứ cảm thấy Thiếu tướng quân có ý với Hải Châu nhỉ?" Đóng cửa lại, hắn thì thầm với thê t.ử "Hễ ngài ấy đến Vĩnh Ninh là y như rằng đến nhà Hải Châu lại còn bưng cơm rót nước, e là ngài ấy còn chẳng biết cửa bếp nhà mình mở hướng nào đâu."

"Ta nghe nói hồi trước lúc đi diệt phỉ Hải Châu cũng đi cùng, nếu tin đồn là thật thì Thiếu tướng quân thích con bé cũng dễ hiểu thôi. Hải Châu dám xông vào ổ cướp lại có thể ra khơi nuôi gia đình, còn nấu ăn ngon, người lại xinh xắn, thích con bé cũng chẳng lạ." Người phụ nhân trẻ chỉ tay về hướng nam, nói: "Ta cứ tưởng Tiểu Lục gia nhà Thẩm ngu quan thích Hải Châu, gần đây nghe nha hoàn trong phủ hắn nói hắn để mắt đến một cô nương chài lưới sống trên đảo hoang."

"Thẩm phủ có cho nàng ta vào cửa không?"

Người nam nhân không quan tâm Thẩm Toại thế nào.

Phụ nhân kia im lặng.

Trong sân đối diện đã bắt đầu ăn cơm nhưng trên bàn ăn không mấy náo nhiệt, thậm chí có chút yên tĩnh. Mọi người cắm cúi ăn cơm, thịt kho tàu hầm mềm nhừ dầm nát trộn vào cơm, chan thêm một muỗng nước sốt đậm đà. Phu thê Tề lão tam và ba đứa nhỏ ăn đến mức không dám ngẩng đầu lên.

Tề A Nãi thỉnh thoảng liếc trộm Hàn Tễ, Hàn Tễ nhận ra nhưng giả vờ như không biết, thỉnh thoảng còn gắp rau cho Phong Bình và Triều Bình.

Bữa cơm kết thúc, Hàn Tễ xách đèn l.ồ.ng ra về.

Hắn đi rồi, Hải Châu và Đông Châu dọn dẹp bếp núc. Hai tỷ muội khóa cửa đun nước gội đầu tắm rửa trong sân. Những người khác đều ra ngoài, Triều Bình và Phong Bình ăn no quá, Tề lão tam dẫn cả nhà già trẻ ra phố đi dạo cho tiêu cơm.

"Sao không có sao nhỉ? Mai trời đổi gió à?"

Hải Châu chải tóc, ngẩng đầu lên phát hiện sao bị mây đen che khuất.

"Tháng mười rồi, mưa một trận cho mát mẻ."

Đông Châu kéo ghế ngồi cạnh Hải Châu, hai tỷ muộn ngồi hong tóc cùng nhau.

Tóc khô một nửa thì ngoài ngõ vang lên tiếng cười của Triều Bình, cả nhà đi dạo đã về. Hải Châu mở cửa cho họ vào.

"Ta nghe ngoài phố người ta bảo mai trời mưa đấy, Hải Châu mai con không được ra biển đâu."

Tề A Nãi vừa vào cửa đã nói.

“Vâng, vậy con đi phủ thành với Hàn Tễ tiện thể xem ốc xà cừ điêu khắc xong trông thế nào.”

Không có thuyền quan, thương thuyền cũng không dám đội mưa đi biển. Hàn Tễ buộc phải ở lại Vĩnh Ninh thêm ba ngày, tạnh mưa mới đi nhờ thương thuyền về phủ thành. Nửa đường gặp thuyền quan đi về phía tây, thuyền quan đổi hướng, đi theo thương thuyền đến gần bến tàu đón người.

Hải Châu theo Hàn Tễ lên thuyền quan. Tuy mưa đã tạnh nhưng mặt trời chưa ló dạng, Tề A Nãi không cho nàng ra khơi nên nàng dứt khoát theo Hàn Tễ lên phủ thành chơi.

"Huynh đệ tốt, vất vả cho đệ rồi, đợi ngày huynh thành thân ta sẽ tặng huynh món quà lớn." Vừa gặp mặt, Hàn Tễ đã nói tốt với Thẩm Toại trước, "Giờ ta về rồi, đệ cứ lo việc chung thân đại sự của mình đi, cần giúp gì cứ mở miệng."

Thẩm Toại đ.ấ.m hắn hai cái, nói:

"Ta xuống thuyền ở đây, huynh bảo người lái thuyền quay về phủ thành đi. Chiều qua nhận được tin người của triều đình tới, sáng nay trời chưa sáng ta đã chạy rồi."

"Người của triều đình tới?" Hàn Tễ nhíu mày, "Thời gian qua có tin tức gì từ Tây Bắc không?"

"Cái này huynh phải hỏi lão quản gia nhà huynh, ta không rõ đâu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thẩm Toại đi xuống thuyền, hỏi Hải Châu có về cùng hắn không.

Hải Châu nhìn Hàn Tễ một cái, nàng có chút không yên tâm bèn bảo hắn đi trước,

"Hai ngày nữa ta về sau."

Thuyền quan đi về phía đông, suốt dọc đường Hàn Tễ lòng đầy thấp thỏm. Đến bến tàu, hắn đưa Hải Châu đi thẳng về phủ thành.

"Chắc không liên quan đến chiến sự Tây Bắc đâu, hai hôm trước huynh mới từ Tây Bắc về mà. Nếu sau khi huynh đi có biến cố gì thì người của triều đình cũng không đến nhanh thế được."

Hải Châu an ủi hắn.

"Kinh đô ở Trường An, cách chiến trường Tây Bắc không xa, ngựa phi nước đại năm ngày là tới. Nếu phụ thân ta xảy ra chuyện sau khi ta đi, đi ngựa trước rồi chuyển sang đi thuyền đường sông thì còn nhanh hơn ta đi vòng nhiều."

Hàn Tễ day day ấn đường, trong lòng hắn rõ ràng, có thể hạ chỉ cho hắn thì chỉ có thể là trong nhà xảy ra chuyện.

Vào phủ thành trời đã tối đen. Trước khi vào phủ tướng quân, hắn không cho Hải Châu vào cửa,

"Muội đợi bên ngoài, nếu có chuyện gì thì muội chạy mau đi, đừng để liên lụy."

Dứt lời sải bước vào cổng phủ.

"Thiếu tướng quân về rồi!"

Người gác cổng hô to.

Lão quản gia nghe tiếng, trong lòng thầm niệm Bồ Tát phù hộ. Ông ấy quay người chạy ra tiền viện, bỏ lại cả phòng người.

Thái giám báo tin cũng vội vàng đi theo, đám người điều chỉnh nét mặt, treo lên vẻ lo lắng hoảng hốt.

"Nhị thiếu gia, ngài mau về kinh đô đi, người của triều đình đến báo lão gia trúng tên vào n.g.ự.c e là tính mạng khó giữ."

Lão quản gia khóc lóc hô to.

Đầu óc Hàn Tễ nổ "oanh" một tiếng, l.ồ.ng n.g.ự.c thắt lại đau nhói, cổ họng nghẹn ứ, một ngụm m.áu tươi phun ra.

"Thiếu gia!"

"Thiếu tướng quân…"

Hải Châu ở bên ngoài nghe thấy tiếng, nàng sốt ruột giậm chân. Nghe bên trong có người gọi đại phu, nàng không nhịn được chạy vào. Vào cửa thấy cằm Hàn Tễ dính m.áu, người ngã quỵ xuống đất mắt vẫn mở to nhưng đã mất đi thần sắc.

……

"Thiếu tướng quân tâm hỏa quá vượng lại thêm tức giận công tâm. Lão phu châm cho ngài ấy mấy mũi, uống thêm vài thang t.h.u.ố.c là được. Nhưng sau này phải chú ý chớ quá nôn nóng kích động."

Trái tim đang đập loạn nhịp của Hải Châu dần bình tĩnh lại. Nàng nhón chân nhìn người nằm trên giường, đây là lần đầu tiên nàng thấy người ta hộc m.áu mà không phải do bị ngoại thương.

Mấy cây kim bạc dài cắm vào n.g.ự.c, người có sắc mặt tím tái mở choàng mắt. Hàn Tễ nhìn những người vây quanh giường, ánh mắt chạm phải đôi mắt lo lắng của Hải Châu, hắn quay đầu đi nhắm mắt lại, một dòng nước mắt chảy xuống gối.

"Đi thuyền ngay trong đêm, ta phải về kinh đô."

Hắn thở dốc nặng nhọc.

Trăng tàn ảm đạm. Đứng trong sân nhìn ra ngoài cửa, bóng đêm đen kịt như mực. Hàn Tễ không cho người dìu, hắn tự mình bước lên xe ngựa. Đoàn người từ kinh đô đến cũng lần lượt lên những chiếc xe ngựa khác.

--

Hết chương 116.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Chương 229 | Đọc truyện chữ