Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 228: Hộc máu (1)
Càng về phương Nam thời tiết càng nóng bức. Đến khi hắn ngửi thấy mùi gió biển mặn mòi ẩm ướt thì đã là đầu tháng mười. Tây Bắc đã nổi gió lạnh nhưng nơi này vẫn nóng hầm hập. Lão ông chèo thuyền để trần, tiểu hài t.ử bơi dưới sông da đen nhẻm, rong rêu ven bờ xanh ngắt.
Lúc hắn đi thế nào thì giờ trở về vẫn y nguyên như vậy.
"Thuyền tới rồi!"
Một đứa trẻ sún răng hét lớn.
Những bóng người linh hoạt dưới nước chao đảo, mặt nước vang lên tiếng bì bõm liên hồi. Những đứa trẻ lớn nhỏ không đều mình trần trùng trục ngoi lên khỏi mặt nước.
Hải Châu ôm một con cá ném lên bờ rồi xoay người kéo Triều Bình lên. Khi giơ tay lau nước trên mặt, nàng nhìn thấy một người nam nhân gầy gò nhưng rắn rỏi đứng ở mũi thuyền.
Hàn Tễ cũng nhìn thấy nàng, khuôn mặt đang căng thẳng bỗng giãn ra, hắn mở miệng hỏi:
"Xuống sông bắt cá à?"
"Mang mấy đứa nhỏ ra đây tập lặn, tối nay qua nhà ta ăn cơm nhé." Hải Châu xách con cá đang quẫy đuôi lên, nói: "Đây là cá Quảng Nam bọn ta đấy, mùi vị không tồi đâu."
"Được."
"Ốc xà cừ ta tìm được rồi, đã giao cho lão quản gia."
"Tìm được rồi sao?" Hàn Tễ có chút ngạc nhiên, "Thế mà muội tìm được thật."
"Tình cờ gặp thôi, nếu không phải về quê làm rượu mừng cho tam thúc tam thẩm thì có lẽ mấy năm nữa cũng chẳng tìm thấy."
Biển rộng mênh m.ô.n.g, nó rơi xuống chỗ đó đúng là ngẫu nhiên.
"Chờ cha ta thắng trận trở về, ta vừa khéo mượn cớ dâng lên làm quà mừng." Hàn Tễ thở phào nhẹ nhõm, hắn nhìn sâu vào mắt Hải Châu, nói: "Sau này ta sẽ định cư lâu dài ở Quảng Nam."
"Thật sao?" Hải Châu cầm d.a.o ngó đầu ra, nàng cười nói: "Đây đúng là tin vui, ta có chỗ dựa vững chắc rồi."
Hàn Tễ nhìn nàng không nói gì. Nàng không muốn rời xa bờ biển cho nên trước đây hắn luôn giấu kín tâm tư của mình. Sau này mọi chuyện ngã ngũ, hắn cũng sống gần biển, ý niệm bị kìm nén bấy lâu liền rục rịch trỗi dậy.
"Huynh về đúng lúc lắm, huynh mà không về thì Thẩm Toại sắp phát điên rồi."
Hải Châu tránh ánh mắt hắn, cầm d.a.o vào bếp thái thịt. Giữa tiếng d.a.o thớt đều đều, một bóng người lấp kín cửa, ánh sáng trong phòng tối sầm lại.
Phong Bình ngơ ngác ngẩng đầu nhìn, cậu bé lấy một cành cây đang cháy châm vào chiếc đèn l.ồ.ng treo trên tường.
"Huynh ấy quen một cô nương chài lưới sống trên đảo, muốn cưới nàng ấy về làm thê t.ử nhưng nương huynh ấy không đồng ý, chê cô nương kia môn đăng hộ đối thấp kém cũng không thích tính tình cô nương ấy, nhất quyết không cho nhi t.ử cưới về. Thẩm Toại thì suốt ngày lênh đênh trên biển, đi ngang qua nhà cũng chẳng dám ở lâu, qua một đêm là đi ngay, chẳng có thời gian thuyết phục người nhà." Hải Châu cụp mắt nói, "Nếu huynh ấy biết huynh đã về, chắc sẽ chạy thục mạng về ngay trong đêm đấy."
Hàn Tễ nhìn nàng dò xét, ý niệm trong lòng lại bị đè xuống. Hắn phải đợi chuyện trong nhà ổn thỏa, rồi ướm lời trước với cha nương đã.
"Hắn hiện đang ở đâu?"
Hàn Tễ hỏi.
"Sáng nay đi qua bến tàu hướng về phía đông, giờ chắc đang ở phủ thành." Hải Châu chợt ngước mắt lên, "Sao huynh lại đi đường này?"
Phong Bình vò đầu, cậu bé ngốc hay là đại tỷ của cậu ngốc thế? Cậu lầm bầm:
"Hàn nhị ca vào từ nãy rồi, hai người nói chuyện được một lúc lâu rồi mà."
Hàn Tễ cười, hắn hiểu ý nàng, nói:
"Lúc về ta đi đường thủy, đến ngã rẽ sông thì đi nhầm đường, ta cũng không ngờ con sông này lại dẫn thẳng đến Vĩnh Ninh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nước trong nồi sôi sùng sục, Hải Châu mở nắp, bỏ thịt và hành gừng vào lại múc một muỗng rượu vàng đổ vào khử mùi tanh. Nàng đậy nắp nồi lại nói:
"Tối nay ăn bữa ngon, mai hãy về phủ thành."
"Muội cũng đi cùng đi, ta mời muội và Thẩm Toại ăn cơm."
Hải Châu lắc đầu, nàng nhìn ra ngoài, hạ thấp giọng vẻ bí mật nói:
"Ta phát hiện một hòn đảo yến trên biển, sáng nào cũng phải ra biển hái tổ yến, không rảnh ăn cơm với huynh đâu, ta sắp phát tài rồi."
Nghĩ đến hắn là người giàu sang phú quý kiến thức rộng, Hải Châu lấy ra nửa hộp tổ yến nàng tích cóp được,
"Huynh xem thử xem, loại tổ yến này có đáng giá không?"
Tổ yến hình chiếc thuyền con khô ráo, màu sắc có trắng có vàng, lông tơ bên trong đã được nhặt sạch sẽ. Hàn Tễ liếc qua rồi đưa lại cho nàng, nói:
"Hình dáng khá đẹp, màu trắng là đáng giá nhất. Hái ở đâu thế?"
"Trên một vách đá dựng đứng ngoài biển, bên trong rỗng, có rất nhiều chim yến vàng làm tổ."
Hải Châu cũng tình cờ gặp được. Hôm đó nàng ra biển tìm cá heo, cá heo không thấy, đi ngang qua một vách đá dựng đứng thấy một con chim cướp biển đang ẩu đả với chim yến, nàng tò mò lại gần xem náo nhiệt thì thấy chim yến ra vào tấp nập trong vách đá.
"Cái này mang đến kinh đô là được giá nhất, chờ ta về kinh sẽ mang đi bán giúp muội."
Hàn Tễ chủ động đề nghị.
Chỉ chờ câu này của hắn, Hải Châu vỗ mạnh vai hắn một cái,
"Được đấy, huynh ra ngoài ngồi đi, đừng đứng trong bếp chiếm chỗ, huynh vừa vào là thấy bếp chật ních cả ra."
Thịt trong nồi luộc chín một nửa, Hải Châu dùng đũa xiên thịt ra ngâm nước lạnh. Nghe thấy tiếng Đông Châu về, nàng ngó đầu ra hỏi:
"Đồ kho bán hết chưa?"
"Hết sạch rồi." Đông Châu bưng bát nước nguội trên bàn uống một hơi, sảng khoái chào Hàn Tễ một tiếng rồi nhảy chân sáo vào bếp, "Tỷ, có cần muội giúp gì không?"
"Cạy cho ta mấy con bào ngư, lát nữa ta kho thịt."
"Cạy mấy con?"
"Ít nhất mỗi người một con."
Hải Châu mua sáu cân thịt ba chỉ, nàng nghĩ làm thịt kho tàu phiền phức, làm một lần thì làm nhiều một chút. Tối nay kho một nồi thịt, hấp một con cá, xào bát cua lại xào thêm hai đĩa rau, chắc là đủ ăn.
Thịt luộc chín một nửa thấm khô nước, đổ dầu vào chảo, dầu nóng thả thịt vào chiên sơ. Thịt ba chỉ quá mỡ, chiên bớt mỡ đi ăn đỡ ngấy.
Trong chảo vang lên tiếng xèo xèo, đợi mặt ngoài thịt chiên vàng giòn, Hải Châu bảo Phong Bình đứng xa ra chút. Nàng ngả người ra sau vớt thịt lên sau đó múc từng muôi dầu nóng đổ vào liễn sành, cuối cùng chừa lại một ít dầu ném hai viên đường phèn vào thắng nước màu, đổ thịt vào chảo đảo đều cho lên màu.
"Muội ngửi thấy mùi thơm rồi." Đông Châu cầm bào ngư đã rửa sạch vào, đứng bên nồi hỏi: "Đổ vào luôn không?"
Hải Châu gật đầu, múc hai gáo nước đổ vào nồi, thêm xì dầu lấy màu, thảo quả, hồi hương, bát giác, quế, lá nguyệt quế vào gia vị. Đun sôi lên, nàng nếm thử thấy hơi nhạt liền thêm chút muối, sau đó múc cả canh lẫn thịt vào bình gốm.
Phong Bình lấy hai thanh củi nhóm lò đất, một làn khói nhẹ bốc lên, lửa cháy vượng thì Đông Châu tiếp quản.
Màn đêm buông xuống, hai con mèo con đi kiếm ăn về, bụng căng tròn người đầy mùi cá, vào nhà kêu meo meo chào hỏi từng người một lượt.
Cá và cua lần lượt ra lò. Tề A Nãi ghé qua một chuyến thấy Hải Châu đang xào rau cải ngồng, bà sang nhà bên lấy cơm.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận