Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 227: Khuyên giải thành công (2)
Thẩm mẫu thở dài:
“Cái thằng trời đ.á.n.h ấy, nói được vài câu rồi chạy mất tăm, Hải Châu con có biết tình hình thế nào không?”
“Con cũng không rõ lắm, tuy con có đi qua hòn đảo đó nhưng không tiếp xúc với người trên đảo.” Hải Châu nói thật, “Tiểu Lục ca không nói nhiều với con, chỉ bảo nàng ấy là một cô nương dịu dàng lanh lợi thôi.”
Thẩm mẫu hừ một tiếng:
“Cái đôi mắt mù dở của nó thì tin được gì……”
Hải Châu cười cười không tiếp lời.
“Thôi, các con ăn cơm đi, ta không làm phiền nữa.” Thẩm mẫu nén lại những lời chưa nói hết, dặn dò Đông Châu và Phong Bình: “Ngày mai nhớ đi tư thục nhé, hai đứa vắng mấy hôm nay, mấy tỷ muội Mẫn Tuệ ngày nào cũng nhắc đấy.”
“Con cũng nhớ Mẫn Tuệ lắm, mai bán bánh xong con sẽ đi tìm nàng ấy chơi.”
Đông Châu ngọt ngào tiễn khách ra cửa, nàng cùng Phong Bình tiễn bà ra tận đầu ngõ mới quay về.
Mọi người đã về đông đủ, Tề A Nãi bưng thức ăn lên bàn. Bối Nương ngửi mùi cá không còn nôn nữa, giờ ăn cá cũng không cần ăn riêng. Cả nhà quây quần bên nhau, bà nói với Hải Châu:
“Hôm trước lúc con đi thuyền lên phủ thành, con bé Châu Nữ chuyển vào trong thôn ở có đến tìm con đấy, con còn nhớ nó không?”
Hải Châu gật đầu,
“Nàng ta tìm con làm gì?”
“Hỏi chuyện Tiểu Lục ca, muội không nói cho tỷ ấy biết.” Đông Châu bĩu môi, “Tỷ ấy xuất giá rồi, bụng to hơn cả bụng tam thẩm còn quan tâm Tiểu Lục ca có thành thân hay không làm gì?”
“May mà con không thích nó, không thì ta rầu c·hết mất. Nương nó là người kén cá chọn canh, làm dâu nhà đó không dễ đâu.” Tề A Nãi liếc Hải Châu một cái, nói: “Cũng may, con không giống Châu Nữ.”
Hải Châu: ……
“Ăn cơm đi, bớt lo chuyện bao đồng.”
“Không phải chuyện bao đồng đâu, hôm nay mười bảy tháng tám, còn mười bảy ngày nữa là con tròn mười lăm sang tuổi mười sáu rồi, qua năm là mười bảy, thành thiếu nữ rồi đấy.”
Hải Châu kéo dài giọng “A” một tiếng,
“Sao lại thành mười bảy rồi?”
“Sao không phải mười bảy? Sang năm qua ngày mùng bốn tháng chín chẳng phải con mười bảy rồi sao, qua năm nữa là mười tám.” Tề A Nãi nói đâu ra đấy, đầu đũa chỉ trỏ, nói: “Đông Châu, dạy một con dê cũng là dạy, dạy hai con cũng thế, lúc con dạy tam thẩm tính sổ thì dạy luôn cho tỷ tỷ con với, nó là đồ ngốc đấy.”
Hải Châu lén trợn mắt.
Đông Châu cười ha hả.
“Hải Châu, mai có ra biển không?” Tề lão tam nhìn quanh, tranh thủ đổi chủ đề, “Hay là nghỉ một ngày nữa rồi hãy đi?”
“Mai con đi luôn, biển lặng sóng êm nên ra ngoài xông pha một chút.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hải Châu hít sâu một hơi, nàng còn muốn tích cóp tiền mua thuyền lớn mà, có mục tiêu là có động lực kiếm tiền.
Trên biển yên bình, gió đêm cũng trở nên dịu dàng. Còn nơi sa mạc Tây Bắc xa xôi gió đêm thổi lên mang theo mùi m·áu tanh và thịt thối rữa nồng nặc. Hàn Tễ giẫm lên đám cỏ lá khô vàng bước vào doanh trại. Lão tướng quân đang chăm chú nhìn sa bàn, đầu cũng không ngẩng lên trầm giọng nói:
“Con nên đi rồi.”
Giọng nói khàn khàn, nhiễm mùi gió cát Tây Bắc.
Ngựa hoang thả về thảo nguyên mới bộc lộ được dã tính, tướng quân ra đến chiến trường mới thể hiện được khát vọng và hào khí của mình. Lão tướng quân một lòng muốn c·hém gi·ết quân Hung Nô dưới vó ngựa, với ông c·hết trên chiến trường mới là cái c·hết có ý nghĩa, chưa từng nghĩ đến chuyện từ quan quy ẩn, sống qua ngày đoạn tháng.
“Phụ thân cứ không biết tiến lui như vậy, sớm muộn gì con cũng giống đại ca bỏ mạng thay gia tộc để biểu lòng trung thành với Hoàng thượng. Con còn lặn lội ngàn dặm về Quảng Nam làm gì, trước khi c·hết g·iết thêm vài tên ch.ó Hung Nô, nói ra cũng làm lão tướng quân người nở mày nở mặt.”
Hàn Tễ châm chọc đầy cay nghiệt.
Những lời này như kim châm vào tim, trên mặt Hàn đề đốc thoáng hiện vẻ ảm đạm. Ông mất hết sức lực, ngồi phịch xuống ghế nghe tiếng gió gào thét bên ngoài doanh trại.
“Đại ca con…… Ta thật sự có lỗi với nó.”
“Nhân lúc con còn sống, người nói thêm vài câu xin lỗi con đi.” Hàn Tễ ngước mắt lên, tàn nhẫn nói tiếp: “Người còn có lỗi với nương con nữa, bà ấy nuôi lớn hai đứa nhi t.ử mà người mang đi cả hai, giờ lại đang nuôi tôn t.ử. Nếu người mệnh lớn, vài năm nữa có khi còn mang cả tôn t.ử ra trận g·iết địch ấy chứ.”
“Hung Nô không diệt, bá tánh Tây Bắc sống thế nào đây? Họ cũng có gia đình thê nhi mà.”
Hàn đề đốc hiểu Hàn Tễ đang khích tướng mình.
“Cái triều đình này đâu phải thiếu người thì không có tướng tài để dùng.”
Hàn đề đốc im lặng. Nếu có tướng tài để dùng thì vị Hoàng thượng vốn kiêng kỵ Hàn gia quân trên long ỷ kia sao lại trọng dụng ông.
“Người nên thoái vị đi, ai rồi cũng có ngày phải c·hết. Người cứ coi như sau trận này người đã c·hết rồi, người mở to mắt ra mà nhìn xem đám Hung Nô này có đ.á.n.h vào được kinh đô không.” Hàn Tễ đi đến trước bàn cầm lấy hổ phù, hạ thấp giọng nói: “Người còn, con còn, con cháu Hàn gia còn, mười vạn Hàn gia quân chính là cái gai trong mắt Hoàng thượng, họ cũng sẽ không được c·hết t.ử tế đâu.”
Hàn đề đốc thở dốc nặng nhọc mấy hơi, hồi lâu sau, ông thở dài thườn thượt buông lời:
“Con đi đi, trong lòng ta tự có tính toán.”
“Thật sự có tính toán không?” Hàn Tễ không yên tâm, bẻ bàn tay đang nắm c.h.ặ.t của ông ra, đặt hổ phù vào an ủi: “Giữ được rừng xanh lo gì không có củi đốt. Nếu người thương bá tánh vô tội, người lui về, Hàn gia chúng ta vẫn còn hy vọng quay lại chiến trường. Nếu Hoàng thượng c·hém đầu cả nhà ta, ngày sau non sông chìm đắm, ta và người đều là vong hồn thì có lòng cũng không có sức.”
Lần này lão tướng quân cam lòng gật đầu, ông nắm c.h.ặ.t hổ phù lạnh lẽo, nói:
“Là ta bị che mắt, con là người có tầm nhìn xa.”
Nếu ông sớm buông bỏ tấm hổ phù này, lão đại cũng không phải c·hết vì những toan tính của triều đình.
Có được quyền thế địa vị cùng công danh tài phú thì dễ, giữ được người nhà mình mới khó. Hàn Tễ thầm nghĩ nếu không phải d.a.o đã kề cổ, hắn cũng không muốn dâng hổ phù rời khỏi kinh đô, trở thành cá nằm trên thớt mặc người xâu xé càng thẹn với tổ tiên và làm trái gia huấn.
Hàn Tễ dẫn thủ hạ rời đi ngay trong đêm. Tây Bắc đã vào thu, hơn tháng nữa tuyết sẽ rơi, gió đêm thổi từ bên kia núi đã mang theo hơi lạnh.
Khi tia nắng ban mai đầu tiên chiếu xuống đại mạc, Hàn Tễ xuống ngựa quỳ trên mặt đất dập đầu về phía tây. Mảnh đất này đã thấm m.áu của tổ tiên hắn, chôn vùi xương cốt tộc nhân hắn, cũng chở che vinh quang của Hàn gia quân. Vậy mà giờ đây, hắn lại phải chạy trốn.
Trống trận lại vang lên, Hàn Tễ nhìn về phía xa xăm một cái, rồi nhảy lên ngựa nắm c.h.ặ.t dây cương vòng đường xuống phía nam.
--
Hết chương 115.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận