Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 217: Hết cấm biển - Ra khơi (2)

 

Hải Châu:

“…… Hóa ra hàng xóm quanh ta toàn là người có tiền à! Cháu cứ tưởng mọi người chỉ là hào phóng ăn mặc hơn người nhà quê thôi chứ……”

Nương Hồng San cười lớn,

“Dựa vào đ.á.n.h cá nuôi gia đình kiếm bạc đều là đ.á.n.h đổi bằng mạng sống cả, đâu nỡ phung phí. Toàn nhờ bóng mát tổ tiên để lại, chạy thuyền buôn kiếm lời đấy.”

Nam nhân trong ngõ Đá Xanh một số nửa tháng mới gặp một lần, một số vẫn ra khơi đ.á.n.h cá như thường lệ. Tề lão tam lúc khuân vác ở bến tàu từng gặp hàng xóm quen mặt trên thuyền. Hắn không nghĩ nhiều, chỉ tưởng họ giống Vu Lai Thuận buôn bán nhỏ lẻ kiếm lời, về nhà kể lại thì Hải Châu cũng nghĩ như vậy.

“Một chiếc thương thuyền giá bao nhiêu tiền vậy?”

Hải Châu hỏi.

“Sao? Cháu cũng muốn mua à?” Nãi nãi Nhị Vượng liếc nhìn, “Chuyện này không đơn giản đâu, có bạc mua rồi còn phải có người đáng tin cậy lại có bản lĩnh để dùng, tài công đi biển xa không dễ tìm đâu.” Dứt lời nhìn thấy hai anh em Triều Bình, bà vỗ tay nói: “Cháu có nhiều huynh đệ, ta thấy Phong Bình là đứa thông minh chín chắn. Chờ chúng nó lớn lên, nếu cháu có vận may phát tài thì mua con thương thuyền cho mấy huynh đệ đi chạy thuyền. Cháu cứ ngồi nhà mà đếm bạc.”

“Lúc nhỏ cháu vất vả vì chúng nó, chờ chúng nó lớn thì cháu ngồi nhà hưởng phúc.”

Nương Hồng San ôn tồn nói. Trong mắt bà ấy, Tề gia là do Hải Châu gồng gánh, suốt ngày bận rộn ngược xuôi. Bà ấy nhìn thôi cũng thấy mệt.

“Đại tỷ.” Triều Bình cầm cái xẻng chạy tới, chỉ lên trời nói: “Trời sắp tối rồi.”

Hải Châu ngẩng đầu nhìn trời quả thực thấy không còn sớm, nàng đứng dậy nói:

“Mọi người cứ nói chuyện tiếp nhé, cháu ra biển đây.”

Đến bờ biển, thương thuyền trên bến tàu căng buồm đi về phía đông, cánh buồm màu than chì ngược nắng chiều mà đi. Sóng biển vỗ vào mạn thuyền dưới ánh hoàng hôn rực rỡ phản chiếu ánh sáng bảy màu.

Hải Châu đứng trên bãi cát nhìn theo thầm nghĩ chờ nàng mua thuyền, nàng cũng muốn theo thuyền ra khơi ngắm nhìn thế giới. Nhớ nhà thì mang cả người nhà theo, chơi chán rồi lại về.

Mâm cơm tối vừa dọn lên, Tần Kinh Nương và Vu Lai Thuận đến đón hài t.ử. Hai người vừa vào cửa, cả nhà đang ngồi đều đứng dậy, Tề A Nãi vồn vã mời hai người ngồi xuống ăn chút gì đó.

Tề lão tam xách ghế từ trong phòng ra, nói:

“Ngồi xuống ăn chút đi, để ta đi lấy bát đũa.”

Vu Lai Thuận đưa hai gói điểm tâm trong tay ra nói là mang cho bọn trẻ,

“Lúc đệ thành thân ta không có nhà, về nghe Kinh Nương nhắc mới biết, cứ bận rộn mãi chưa qua được. Tuy lời chúc mừng có hơi muộn nhưng vẫn muốn nói một câu.”

“Không muộn đâu, vừa khéo lắm, ta sắp làm cha rồi.”

Tề lão tam cười toét miệng.

Vu Lai Thuận trong lòng chấn động, liếc nhìn Bối Nương rồi quay mặt đi ánh mắt có chút cô đơn.

Tối nay ăn b.ún gạo, xào một đĩa trứng gà hẹ và một bát cá hũ dưa chua, chan lên b.ún ăn rất đậm đà. Vu Lai Thuận nhận lấy bát, ông ta không muốn ăn lắm, gắp vài đũa rồi ngồi nghe mọi người nói chuyện.

Bình Sinh lúc chạng vạng đã ăn một cái đùi gà cũng không đói lắm, ăn hết thịt cá trong bát b.ún rồi thôi không ăn nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ăn no rồi thì chúng ta về thôi, muộn quá trời tối mất.” Vu Lai Thuận dắt Bình Sinh, nói với bốn tỷ đệ Hải Châu: “Rảnh rỗi thì về nhà ăn cơm, nương các cháu ngày nào cũng nhắc đấy.”

“Hai người rảnh cũng qua đây chơi, đông người ăn cơm cho vui.” Tề A Nãi bưng bát tiễn khách ra cửa, “Đi đường cẩn thận nhé, trời tối rồi nhìn đường dưới chân ấy.”

Tần Kinh Nương quay đầu vẫy tay,

“Nương, người vào nhà ăn cơm đi, đừng tiễn nữa.”

Ra khỏi ngõ, Bình Sinh ôm cổ Vu Lai Thuận bi bô kể chuyện đi bán đồ kho với tam thúc còn được mười văn tiền công. Nó móc tiền đồng ra, chia cho cha nương mỗi người năm đồng, ngọt ngào nói:

“Chờ con kiếm được nhiều tiền hơn thì cha có thể ở nhà mỗi ngày rồi.”

Lòng Vu Lai Thuận ấm áp, hôn chụt một cái vào thằng bé trong lòng,

“Con ngoan, không uổng công ta thương con.”

Tần Kinh Nương trong bóng tối trợn mắt xem thường. Người vừa nghe tin thê t.ử lão tam có t.h.a.i liền ủ rũ dường như không phải ông ta. Miệng nói hay lắm nhưng Bình Sinh trong lòng ông ta vẫn không sánh được với đứa con ruột thịt chưa thấy tăm hơi đâu.

Quán ăn quán rượu ven đường vẫn náo nhiệt nhưng khu làng chài lại vắng tanh, nhà cửa tối om không người. Mọi người đều đang thức đêm ngoài bờ biển bắt hải sản.

Thủy triều lên xuống, ngày đêm luân chuyển, sóng gió trên biển yếu dần theo từng ngày thủy triều lên xuống, mặt biển xa xa trở lại vẻ yên bình, gió biển cũng trở nên hòa hoãn.

Chiều tối mùng mười tháng tám, tiếng chiêng trống vang lên từ bến tàu mới sửa. Người dân đầu đường cuối ngõ nghe tiếng chiêng trống rộn ràng đều nở nụ cười.

Mùa bão đã qua, lệnh cấm biển kết thúc.

“Thoáng cái đã hơn nửa năm, sang nửa cuối năm rồi, thời gian trôi nhanh thật.” Ngư dân khiêng thuyền trên đường cảm thán, “Nửa đầu năm chưa phát tài được, không biết nửa cuối năm có vớt được mẻ cá lớn nào không.”

“Đi miếu Mã Tổ thắp hương đi. Ta không cầu phát tài lớn, chỉ mong trời sáng ra khơi, mặt trời lặn bình an trở về.”

Người khác tiếp lời.

Tề lão tam âm thầm gật đầu, hắn cũng có cùng mong ước ấy. Vất vả chút cũng được, kiếm đồng tiền chân chính, chỉ mong có thể từ biển khơi an toàn trở về nhà.

Hải Châu đợi ở bến tàu, chờ thuyền của Tề lão tam đẩy vào vịnh. Nàng chào hỏi Đỗ Tiểu Ngũ, nhảy lên thuyền đưa tam thúc mình ra đảo tìm thuyền lớn.

“Biết ngay hôm nay cô nương sẽ đến mà, thuyền đã kéo xuống nước cho cô nương rồi đấy.” Lính canh trên đảo nói, “Bị lá cây và cát phủ đầy, cô nương phải chịu khó dọn dẹp sạch sẽ thôi.”

Hải Châu bước lên mũi thuyền, trên boong phủ một lớp cát và lá cây dày còn có vỏ ốc vỏ sò, đều là do gió lớn thổi lên. Nàng nhìn lướt qua, đi đến đầu thuyền giương buồm lên, một lớp bụi đất ập xuống khiến nàng phải nheo mắt lùi lại liên tục.

“Về bến tàu tháo buồm xuống đi, hai ngày này đừng dùng thuyền vội, để ta kiểm tra một lượt cho con, có vấn đề gì thì tìm thợ sửa sớm.”

Tề lão tam đi theo, hắn xuống boong thuyền vào khoang đáy. Khoang đáy khô ráo không bị nước vào, hắn ghé sát boong thuyền gõ từng chút một lo thuyền đưa lên đảo bị mọt ăn.

Hải Châu cũng đi xuống, nói:

“Về trước đã, mai con mời thợ thuyền lên xem sao.”

“Cũng được, con hay ra biển đi xa nên thuyền không thể xảy ra chuyện, tốn tiền mời thợ đến kiểm tra cũng đáng.” Tề lão tam đi đến bên cạnh Hải Châu, hạ thấp giọng nói: “Ta thấy trên đảo có mấy bụi hoa đẹp lắm, con hỏi người trên đảo xem có đào một cây về được không. Mang về trồng trong sân để át mùi dầu, cho tam thẩm con dễ chịu hơn chút.”

--

Hết chương 110.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Chương 217 | Đọc truyện chữ