Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 218: Bắt cá dưới đáy biển (1)
Hải Châu liếc nhìn hắn một cái, nói với lính canh trên đảo một tiếng rồi tay không bứng một cây hoa dại mang lên thuyền.
Lúc này trên mặt biển nổi lên một chiếc mai rùa, lão rùa chậm rãi bơi về phía đảo. Nghe thấy tiếng nói chuyện quen thuộc, nó vươn cổ lên rồi lập tức tăng tốc bơi về phía mạn thuyền.
Đáy thuyền vang lên tiếng va chạm quen thuộc, Hải Châu ghé vào mạn thuyền nhìn xuống,
"Này, lão già kia, đợi ngươi lâu rồi đấy, có muốn cùng ta về nhà không?"
"Nó ở trên đảo chắc quen rồi, một ngày hai lần xuống biển kiếm ăn, ăn no thì lên phơi nắng."
Lính canh trên đảo có chút sốt ruột, trên này buồn chán nên nuôi con rùa biển cũng vui. Bọn họ cũng từng thử bắt rùa khác về nuôi trên đảo nhưng cho dù cho ăn thế nào nhưng cứ thả xuống nước là chúng trốn biệt tăm.
"Tề cô nương, cô nương cứ để lão rùa ở lại trên đảo đi, lúc nào cô nương muốn ra khơi thì lại đến đón nó."
Lính canh canh gác cầu xin.
"Nó lại thành bảo bối của các người rồi đấy. Yên tâm, nó không theo ta về đâu."
Hải Châu ra hiệu cho người trên đảo nhổ neo, thuyền lầu không neo cố định lập tức nương theo gió trôi đi.
Lão rùa bơi theo sau thuyền, đi được nửa đường nhận ra phương hướng, nó không chút do dự lặn xuống nước rồi quay đầu bơi về phía đảo.
Hải Châu nhìn nó hừ một tiếng.
……
Sáng sớm hôm sau, ngư dân nghỉ ngơi đủ giấc, trời vừa hửng sáng đã rời nhà ra bờ biển. Họ ngồi ở bến tàu chờ thủy triều rút, nước vừa rút liền dắt thuyền căng buồm xuất phát.
Hàng ăn sáng của Hải Châu không mở cửa, nàng đi tìm thợ thuyền thỏa thuận giá cả xong cùng đi ra bến tàu. Khi hai người đến nơi, trong vịnh chỉ còn lại mỗi chiếc thuyền của nàng.
Thợ thuyền tháo hai cánh buồm xuống mang lên bờ kiểm tra kỹ lưỡng, một nén nhang sau lại treo lên cột buồm nguyên vẹn không sứt mẻ. Ông ấy nói với Hải Châu:
"Thợ làm con thuyền này tốn không ít tâm sức, buồm làm bằng ba lớp vải dầu lại dùng da trâu quý giá nấu keo dính lại, không dễ rách đâu."
Dứt lời ông ấy cầm cái b.úa nhỏ gõ vào boong thuyền. Thợ thủ công lành nghề chỉ cần nghe tiếng là có thể đoán được tình trạng gỗ bên trong. Ông ấy gõ, sờ, kiểm tra từng tấc một. Hải Châu nhìn một lúc thấy chán bèn từ mũi thuyền nhảy xuống nước, động tác nhanh nhẹn lặn xuống đáy thuyền.
Ván gỗ đáy thuyền có vết xước, gỗ ngâm trong nước biển lâu ngày hơi bị mục, trong gỗ mục kẹt đầy cát sỏi. Nàng ngoi lên mặt nước kể lại tình hình cho lão thợ thuyền nghe,
"Cái này xử lý thế nào?"
"Không cần xử lý đâu, lúc cô nương đi thuyền chú ý chút đừng đi vào chỗ nước cạn, tránh đá ngầm dưới nước ra. Chỉ cần không va vào đá ngầm thì thuyền của cô nương không có vấn đề gì." Lão thợ mộc cất b.úa gỗ nói:
"Cô đưa ta một lượng bạc thôi, thuyền này không có chỗ nào cần sửa, ta cũng chẳng tốn công kiểm tra mấy. Đúng rồi, thuyền này do thợ nào đóng thế?"
Hải Châu lấy ra một lượng bạc đưa cho ông ấy rồi đáp:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ta cũng không rõ, là người khác tặng."
"Tấm lòng thế là đủ rồi."
Lão thợ thuyền vác thùng đồ nghề rời thuyền đi về.
Hải Châu thì đi đón lão rùa ra khơi, dù sao y phục cũng ướt rồi chi bằng xuống biển lượn một vòng.
Nàng không mang túi lưới và xẻng nhọn bèn lên đảo mượn cái cào sắt và bao tải, mang theo lão rùa thẳng tiến ra biển xanh.
Lúc này biển lặng sóng êm, nước biển trong vắt lóa mắt. Hải Châu ngắm nhìn mặt biển phẳng lặng như gương, nàng hạ buồm rồi nắm c.h.ặ.t bao tải và cào sắt nhảy từ mũi thuyền xuống.
"Bõm" một tiếng bọt nước b.ắ.n tung tóe, mặt biển lõm xuống một cái hố, theo bóng người biến mất dưới nước mặt biển lại trở về vẻ yên tĩnh.
Hải Châu cùng lão rùa lặn xuống, ánh sáng dưới biển mờ dần từng chút một, cổ và cánh tay tiếp xúc trực tiếp với nước biển cảm nhận được cái lạnh ngày càng thấu xương.
Hai con bạch tuộc mềm oặt như thịt nát trôi lơ lửng ở tầng nước giữa. Hải Châu bóp thử thấy bạch tuộc đã thối rữa. Nàng tiếp tục lặn xuống, khi chạm đáy nhìn thấy rất nhiều xác bạch tuộc đung đưa theo dòng nước trên cát mịn. Khi nàng đến dòng nước chấn động, những xác bạch tuộc nhẹ nhàng nằm trên bùn cát bị khuấy lên, trôi xa theo dòng hải lưu.
Hải Châu dùng cào sắt đào bùn cát, một c.o.n c.ua bánh bao béo mập bị kinh động, nó hoảng hốt vung càng to định chạy nhưng trong chớp mắt đã chui tọt vào bao tải. Nàng tiếp tục đào cát, lần lượt bắt được thêm cua hoa lan và cua đá lười biếng, tôm biển màu vàng nhạt bị bới ra từ khe đá, chúng ngơ ngác đ.â.m đầu vào người.
Thời gian này ngày nào cũng có bạch tuộc cái c.h.ế.t đi, tôm cá cua dưới đáy biển không lo cái ăn, ngay trước cửa nhà là có thể ăn no nê. Chúng ăn béo mầm, ăn đến mụ mẫm đầu óc và lòng cảnh giác cũng phai nhạt đi.
Hải Châu giũ giũ bao tải, thầm nghĩ thảo nào thời gian này thủy triều rút bãi biển ít cua thế. Hóa ra chúng ăn no nê trốn dưới đáy biển không thèm động đậy, không chui ra khỏi bùn cát thì thủy triều cũng chẳng cuốn chúng lên bờ được.
Lão rùa ngậm một con nhím biển bơi tới, nó huých nhẹ Hải Châu một cái rồi ném con nhím biển trước mặt nàng.
Hải Châu cạy nhím biển ra, bẻ hết gai kẹp vào khe đá, lão rùa lập tức bơi tới ăn ngấu nghiến.
Hai con cá biển bơi tới tranh ăn, Hải Châu tiện tay cạy thêm mấy con nhím biển ném ra, chỉ chốc lát sau đã thu hút mười mấy con cá biển đủ màu sắc bơi tới.
Nàng chọn những con nhím biển to cạy lấy thịt bỏ vào bao tải. Chờ lão rùa ăn no, nàng kéo cái bao tải đầy hơn nửa cua bơi lên mặt nước. Lúc ngoi lên gặp một con rùa biển khác, hai con rùa chạm mặt nhau chẳng con nào thèm để ý con nào, ai đi đường nấy.
Hải Châu mở miệng bao tải tóm luôn con rùa biển gặp giữa đường bỏ vào, kéo cái bao tải nặng trịch ngoi lên mặt nước. Nàng ngồi trên thang gỗ chìm dưới nước mở miệng bao tải ra, con rùa biển kia nhanh nhẹn chui ra nhe hàm răng sắc nhọn định c.ắ.n nàng.
"Còn hung dữ gớm."
Hải Châu dùng cào sắt gõ nó một cái. Nàng sợ bị c.ắ.n liền lật ngửa nó lên, gỡ mớ dây lưới quấn vào hai cái vây, đạp một cái đẩy nó bơi đi.
Lão rùa nổi bên cạnh nhìn, chờ Hải Châu lên thuyền nó lại húc "thịch thịch" vào đáy thuyền.
Hải Châu thả lưới vớt nó lên, một người một rùa ngồi ở đuôi thuyền. Hai con chim biển mỏ đỏ lông đen bay qua đậu nghỉ trên mạn thuyền, một lát sau vỗ cánh bay đi. Nàng cũng đứng dậy căng buồm trở về.
Cua và tôm bán một nửa cho quán ăn Cửu Bối, số còn lại Hải Châu vác hết về nhà. Cấm biển gần ba tháng, bắt được cua đều làm thức ăn bán lấy tiền. Lần này nàng muốn ăn một bữa cho đã đời.
"Đông Châu, đi quán rượu mua hai cân rượu vàng về đây."
"Trưa nay chúng ta ăn gì thế?" Đông Châu ngó vào chậu xem, "Oa, cua béo quá."
"Đúng không, béo lắm, gạch cua căng đầy mai luôn." Hải Châu đắc ý, "Trưa nay ăn mì xào gạch cua và tôm cua hấp, thêm một đĩa trứng hấp nhím biển nữa."
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận