Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 216: Hết cấm biển - Ra khơi (1)

 

Tần Kinh Nương vốc nước rửa mặt, tiếng nước rào rào cũng không che nổi tiếng thở dài khe khẽ của bà ấy. Bà ấy có chút sợ hãi khi phải gặp mặt Đông Châu.

Ngoài cửa ch.ó bỗng sủa lên hai tiếng, một nam nhân cầm gậy đi tới cửa nói:

“Lai Thuận này, ta đi hỏi thăm rồi, mùng ba tháng tám có một chuyến thương thuyền đi lên phía Bắc, mười ngày tới ngươi tranh thủ gom thêm hàng, đến lúc đó chúng ta cùng về.”

“Được.” Vu Lai Thuận đáp lời, “Thuyền nhà ai thế?”

“Thuyền của Trần gia.”

……

Cơm trưa xong, Tề lão tam và Bối Nương đưa nhạc mẫu về nhà bên nói chuyện, Đông Châu cùng Tề A Nãi dọn dẹp nhà bếp, Hải Châu kéo Bình Sinh đi rửa mặt rửa tay rồi nói:

“Lát nữa đệ ngủ cùng đại ca, ngủ dậy thì ra ngõ chơi với Triều Bình.”

“Đệ có được đi tư thục với đại ca không?”

Bình Sinh hỏi.

Hải Châu lắc đầu,

“Đệ còn nhỏ quá, đi cũng không nghe hiểu đâu nên cứ ở nhà chơi thôi. Chiều tối đi bán đồ kho với tam thúc rồi bảo thúc ấy trả tiền công cho đệ.”

Vừa nghe có tiền công, Bình Sinh lập tức ngoan ngoãn, Phong Bình vừa gọi một tiếng là nó lon ton chạy theo vào phòng ngủ.

Hải Châu bưng chậu nước ra tưới sân. Trong sân trải cát mịn, sáng và tối thì không sao nhưng buổi trưa cát bị nắng gắt nung nóng rát chân.

“Trước khi ăn cơm mới tưới rồi mà, lại khô rồi à?” Tề A Nãi cởi tạp dề đi ra múc một chậu nước rửa tay rửa mặt rửa chân, cuối cùng hắt cả chậu nước ra sân, nói: “Được rồi, vào nhà ngủ đi.”

Đông Châu chạy ra đóng cổng rồi nhón chân chạy vào nhà. Nghe thấy nhà bên có tiếng nói chuyện, nàng cầm then cửa gõ vào tường:

“Còn chưa ngủ à? Không được nói chuyện nữa.”

Hai huynh đệ bên kia im bặt, một lát sau cả hai che miệng cười khúc khích.

Hải Châu ho một tiếng khi vào cửa, đứng dưới mái hiên một lúc, nghe thấy bên kia không còn động tĩnh mới vào nhà.

Trời nóng, người trong ngõ đều trốn trong nhà nghỉ trưa, tiếng người im bặt, tiếng chim hót trên biển văng vẳng bên tai. Bến tàu vắng hoe, hải âu lượn vòng kiếm ăn trên bãi biển.

Mãi cho đến khi một chiếc thương thuyền ồn ào từ biển khơi tiến vào, tiếng còi lanh lảnh phá tan sự tĩnh lặng của thị trấn nhỏ. Phu khiêng kiệu và phu khuân vác giẫm lên cát nóng chạy ra bến tàu. Hải âu đậu trên đá ngầm và bãi cát vỗ cánh bay đi để lại đầy đất những sợi lông vũ nhỏ.

“Tỷ, đệ với Phong Bình đi tư thục đây.”

Đông Châu đến bên cửa sổ nói.

“Ừ, nhốt Triều Bình và Bình Sinh trong sân nhé, đừng để chúng nó chạy ra ngoài.”

Hải Châu nằm yên trên giường, nàng muốn nằm thêm nửa canh giờ nữa, nghỉ ngơi đủ rồi mới dậy.

Tề A Nãi dậy rồi, bà ngồi ở cửa nhìn hai đứa tôn t.ử cởi truồng ngồi trong chậu nghịch nước. Nghe thấy bên ngoài có tiếng nói chuyện, bà bỏ quạt hương bồ xuống mở cửa đi ra:

“Bà thông gia? Đi luôn bây giờ à? Ăn cơm tối xong hẵng để lão tam đưa bà về, giờ này trời còn nóng lắm.”

“Trong nhà còn phơi rong biển, ta phải về trông chừng kẻo bị trộm mất.” Nương Bối Nương tinh thần khá tốt, tóc hoa râm nhưng vẫn còn nhanh nhẹn. Bà không để Tề lão tam đưa về, khách sáo vài câu với Tề A Nãi rồi đi ra khỏi ngõ.

“Con xem, con sống tốt nên nương con yên tâm, tinh thần cũng phấn chấn hơn.” Tề A Nãi nói với Bối Nương, “Giờ vẫn còn nóng, con về nghỉ ngơi thêm chút đi.”

Bối Nương gật đầu, ngoan ngoãn về phòng nằm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tề lão tam về nhà một chuyến, trời nóng quá nước kho tối qua đã hơi biến mùi. Hắn bưng ra ngoài đổ đi rồi ra phố mua một con gà mái về. Hắn làm gà sạch sẽ ngâm vào nước, sau đó nói với Bối Nương một tiếng rồi sang nhà bên lấy d.a.o phay, đẩy xe gỗ đi đốn củi. Trước khi đi còn đẩy nhị ca mình ra ngoài.

“Tam thúc, bán đồ kho.”

Bình Sinh cởi truồng chạy theo.

“Về ngay đây, con ở nhà chờ nhé.” Tề lão tam vẫy tay, “Mặt trời xuống núi là thúc về ngay, con ở nhà chơi với tam thẩm, lát nữa nàng ấy hầm gà cho con ăn.”

“Vâng, thế thúc về sớm nhé.”

“Vào nhà đi, bên ngoài nắng lắm.”

Tề A Nãi gọi.

Hải Châu mơ màng ngủ thiếp đi, lúc tỉnh dậy trong sân đã có bóng râm lớn.

“Tỉnh rồi à?” Tề lão nhị ôm hai con mèo con quay đầu lại, “Nãi nãi con đưa Bình Sinh và Triều Bình ra ngõ chơi rồi.”

Hải Châu ngáp một cái rồi đi múc nước rửa mặt, gỡ túi lưới treo trên tường xuống, cầm cái xẻng nhọn nói:

“Con ra bờ biển đây.”

“Xuống biển cẩn thận nhé.”

Tề lão nhị dặn dò như mọi khi.

“Vâng.”

Hải Châu ra cửa.

“Hải Châu dậy rồi à, đi bắt cua biển hả?” Nãi nãi Nhị Vượng cười ha hả, “Ra biển cẩn thận nhé, đừng ra chỗ sâu quá.”

“Vâng.”

“Ta nghe nãi nãi cháu bảo chờ mở biển cả nhà cháu về quê làm tiệc rượu à?” Nương Hồng San hỏi, “Ngày nào về thế?”

“Vẫn chưa chắc chắn, a tẩu hỏi làm gì thế?”

Hải Châu thắc mắc.

“Tối qua ta nghe cha Hồng San nhắc đến, thuyền nhà ta mười ba tháng tám sẽ chở một chuyến hàng từ phủ thành đến miếu Nương Nương. Nếu nhà cháu muốn về thì lúc đó có thể lên thuyền đi cùng, bảo người lái thuyền một tiếng là có thể đưa thẳng đến cửa nhà.” Nương Hồng San nhìn về phía Tề A Nãi, “Lão thẩm, quê nhà thím xây dọc theo bờ sông phải không, ta nhớ không nhầm chứ?”

“Đúng là có con sông nhưng Hải Châu tính tự lái thuyền về đi lại cho tiện.”

Tề A Nãi nói.

“Cũng phải.” Nương Hồng San gật đầu, “Xem có sắp xếp được ngày không, đến lúc đó đi cùng nhau, trên đường cũng có thể trông nom lẫn nhau.”

Hải Châu tìm hòn đá ngồi xuống, nghiêng người tò mò hỏi:

“Ta nghe ý a tẩu là nhà mình có thuyền buôn à? Là loại thuyền đi đi lại lại trên bến tàu chở hàng chở người ấy hả?”

Nương Hồng San cười xua tay,

“Không phải của riêng nhà ta đâu, mua không nổi, là cả tộc bọn ta góp tiền mua chung một chiếc đấy.”

“Cháu không biết à?” Nãi nãi Nhị Vượng có chút ngạc nhiên, “Cả con ngõ này với nửa con ngõ bên cạnh đều là người tộc Minh Thị bọn ta ở, ít nhiều gì cũng có góp tiền. Nếu không thì bọn ta dựa vào đâu mà bữa nào cũng đi quán ăn, chỉ dựa vào đàn ông ra khơi thì sao nuôi nổi già trẻ hai ba thế hệ ngồi nhà ăn ngon mặc đẹp được.”

Hải Châu và Tề A Nãi nhìn nhau, người nhà nàng không thích hóng chuyện nhà người khác nên thật sự không biết chuyện này.

“Thương thuyền đi lại trên biển đều là do người dân vùng duyên hải sắm sửa, cá nhân mua không nổi thì cả đại gia tộc góp bạc hùn vốn mua, thuyền bọn ta gọi là thuyền Minh Thị. Ba con ngõ phía đông là người họ Trần ở, thuyền của họ gọi là thuyền Trần Thị.” Nãi nãi Nhị Vượng lắc đầu, “Ta cứ tưởng các cháu biết rồi chứ, chuyển đến đây cũng hơn nửa năm rồi. Chủ cũ của cái sân nhà cháu chính là người to gan theo thuyền đi buôn, phát tài rồi nên chuyển đi đấy. Nếu không cháu cũng chẳng mua được cái sân này đâu.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Chương 216 | Đọc truyện chữ