Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 212: Bối Nương có hỉ (1)
Hải Châu ra tới bờ sông đập bồ kết cọ rửa xe gỗ sạch sẽ. Bên kia Bối Nương và Đông Châu cũng đã giặt xong quần áo giày tất.
Trên đường về Bối Nương thỉnh thoảng lại hít hít mũi. Nàng ấy cứ cảm thấy xe gỗ chưa được rửa sạch, vẫn thoang thoảng mùi tanh của cá.
“Nhường đường chút nào, cho ta qua trước.”
Một nam nhân gánh sọt đi ngược chiều tới, trong sọt đựng đầy cá đang quẫy đuôi.
Một mùi tanh nồng xộc vào mũi, Bối Nương buông tay cầm xe chạy vội đi ngồi xổm bên vệ đường nôn khan không ra tiếng.
Hải Châu và Đông Châu vội vàng đẩy xe gỗ sang bên đường, chạy tới hỏi:
“Tam thẩm sao thế? Sáng nay ăn phải cái gì à? Bị đau bụng sao?”
Bối Nương xua tay không cho hai người lại gần, tay không bới cát lấp chỗ vừa nôn, nôn ra được thấy dễ chịu hơn nhiều. Nàng ấy ngượng ngùng cười với Hải Châu, sáng nay ăn hơi nhiều, mấy hôm nay trời mát mẻ ăn uống ngon miệng. Chắc là ra bờ sông hóng gió biển làm dạ dày khó chịu.
“Thẩm không sao chứ? Ở đây cách y quán không xa, con đưa thẩm đi khám đại phu nhé?”
Hải Châu vẫn chưa yên tâm.
Bối Nương lắc đầu từ chối, nàng ấy phủi sạch cát trên tay rồi kéo xe gỗ đi về nhà.
Hải Châu và Đông Châu đành phải đi theo.
Vào đến ngõ, không biết nhà ai bay ra mùi cá rán thơm phức. Hải Châu ứa nước miếng, mấy hôm nay toàn ăn b.ún, ăn cháo, gặm bánh ngô,… nàng đang thèm c.h.ế.t mấy món xào rán nhiều dầu mỡ.
“Thơm quá!”
Đông Châu nói.
“Tỷ cũng bắt được một thùng cá chuồn, trưa nay chúng ta cũng ăn cá rán.”
Hải Châu nói.
Vừa về đến cửa nhà, xe gỗ đột nhiên nghiêng đi, Hải Châu và Đông Châu vội đỡ lấy đống chiếu trúc sắp đổ thấy Bối Nương lại ngồi xổm dưới chân tường nôn thốc nôn tháo. Nàng gọi vọng vào trong sân:
“Nãi nãi, người ra đây xem đi, Tam thẩm không khỏe, cứ nôn mãi thôi.”
Đông Châu trầm ngâm nhìn sang, thấy nãi nãi đi tới thì tam thẩm càng nôn dữ dội hơn. Nàng ấy vỗ tay một cái rồi lớn tiếng nói:
“Tam thẩm là ngửi thấy mùi cá nên nôn đấy, thẩm ấy có t.h.a.i rồi. Lúc nương m.a.n.g t.h.a.i Bình Sinh cũng cứ ngửi thấy mùi cá là nôn.”
“Ái chà!” Tề A Nãi mặt mày hớn hở, bà cởi tạp dề ngửi ngửi ống tay áo nói: “Đông Châu, con đỡ tam thẩm về nhà bên nghỉ ngơi đi. Ta thay bộ y phục rồi sang ngay.”
Hải Châu đẩy xe gỗ vào sân. Trong sân nồng nặc mùi cá, chậu đựng cá, thùng đựng vảy cá và nội tạng cá. Hai con mèo con bụng căng tròn đang nằm phơi nắng trên gạch.
Nàng lấy xẻng xách thùng ra ngoài chôn đầu cá vảy cá rồi quay về gọi Triều Bình, hai người múc nước dội sạch mùi tanh cá ở rãnh thoát nước.
“Đại tỷ, đệ sắp có đệ đệ muội muội rồi à?”
Triều Bình hào hứng hỏi.
“Chắc là thế đấy.”
Triều Bình cười khanh khách, Hải Châu và Tề lão nhị đều nhìn nó.
“Tam thúc con chắc cũng chẳng cười to bằng con đâu.” Tề lão nhị thấy buồn cười, “Con vui cái gì?”
“Con không phải là người nhỏ nhất nữa rồi.”
Triều Bình cười to, nó tự cho rằng nếu không phải là người nhỏ nhất thì sẽ không bị bỏ lại ở nhà mỗi ngày nữa.
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, Tề A Nãi và Đông Châu lần lượt đi vào, mặt mày ai nấy đều tươi cười nhìn là biết tin vui đã được xác nhận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Có t.h.a.i rồi, chắc được hai tháng. Nó là đứa ngốc, Lão Tam cũng ngốc, ăn ngủ cùng nhau mà cũng không phát hiện thê t.ử mình khác thường.” Tề A Nãi vừa mắng vừa cười toe toét, “Ta ra phố mua con gà về, nó không ngửi được mùi cá nên trưa nay hầm canh gà cho nó.”
“Tam thúc đâu nãi nãi?” Hải Châu hỏi, “Có phải báo cho nương tam thẩm một tiếng không?”
“Nó dẫn Phong Bình đi bắt cá rồi, chắc chưa đến trưa chưa về đâu.”
Tề lão nhị nói.
“Ui chao, nhà mình sắp có thêm một đứa trẻ con rồi.” Đông Châu bế bổng Triều Bình lên, “Chú lùn, đệ cũng sắp được làm ca ca rồi đấy.”
“Đệ không phải chú lùn!” Triều Bình bất mãn, “Đại tỷ, tỷ mắng tỷ ấy đi.”
Hải Châu mặc kệ bọn nó đấu võ mồm, nàng bưng cá vào bếp, múc bột thêm nước hành gừng trộn thành hồ, rắc thêm tiêu xay và bột cá, cho hai thìa muối vào khuấy đều, nếm thử độ mặn nhạt rồi đập thêm ba quả trứng gà vào.
Cá chuồn cũng được ướp với muối và hành gừng. Nghe bên ngoài có tiếng ông lão bán củi rao hàng, Hải Châu chạy ra gọi lại:
“Cho cháu hai bó củi, bao nhiêu tiền một bó vậy?”
“Mười văn một bó.”
“Tăng giá rồi sao? Cháu nhớ trước vẫn là bảy văn mà.” Hải Châu bảo Đông Châu lấy tiền, “Ông đừng có lừa cháu đấy nhé.”
“Ngày mưa lấy đâu ra củi khô, để có mấy bó củi này, chăn đệm bị mưa ướt ta cũng mặc kệ đấy.”
Lão hán than khổ.
Hải Châu đưa hai mươi văn tiền cho ông, bảo ông gánh củi vào phòng chứa củi.
“Cô nương, còn cần củi nữa không? Sáng nào ta cũng mang tới cho.”
“Thôi khỏi.” Hải Châu tiễn ông ra cửa rồi đóng cổng lại, “Đông Châu, phơi quần áo xong vào nhóm lửa cho tỷ.”
Dầu cải đổ vào chảo, cá đã tẩm ướp đổ vào chậu bột. Dầu trong chảo sôi sùng sục, Hải Châu gắp cá nhúng bột thả vào chảo dầu, một mùi thơm lập tức bay ra khắp sân.
Mèo con đang phơi nắng ngửi thấy mùi liền kêu meo meo. Tề lão nhị liếc nhìn bụng mèo, nói:
“Hôm nay đừng cho mèo ăn nữa, ăn nữa là nứt bụng đấy.”
Đông Châu bưng một bát cá rán mới ra lò ra,
“Nhị thúc ăn đi, mới ra lò là thơm ngon nhất đấy.”
Hải Châu vừa rán vừa ăn, cá rán để ráo dầu không quá nóng, c.ắ.n một miếng giòn tan trong miệng, vị tiêu thoang thoảng đầu lưỡi lại có vị ngọt của bột cá và vị giòn của bột chiên. Nhai từng miếng, thịt cá mềm mịn chỉ có mùi thơm không hề tanh, xương cá mỏng tang đã giòn rụm, nhai vài cái là tan biến.
Tề A Nãi xách con gà mái về thấy bếp bên này đang bận rộn, bà sang bếp bên kia đun nước. Vừa nhóm lửa thì thấy Bối Nương đi ra, bà nói:
“Chẳng phải bảo con ngủ một lát sao? Sao lại dậy rồi?”
Bối Nương vỗ n.g.ự.c ý bảo nàng đã khỏe rồi, người không còn chỗ nào khó chịu nữa.
Tề A Nãi không hiểu ý nàng, cúi đầu tiếp tục nhóm lửa, nói:
“Nếu con thấy không khỏe thì cứ nằm nghỉ, muốn ăn gì bảo lão tam đi mua, việc nhà cứ để đấy đừng cố quá. Mai bảo lão tam về báo cho nương con một tiếng, để bà ấy sang thăm con.”
Đang nói chuyện thì cổng lớn đột nhiên bị đẩy ra, Tề lão tam xắn hai ống quần ướt sũng bước vào cười toe toét:
“Con nghe nói Bối Nương có t.h.a.i rồi à? Có thật không?”
“Thật, con sắp làm cha rồi.” Tề A Nãi cười, “Lo mà kiếm tiền cho tốt vào, chăm sóc Bối Nương nhiều hơn một chút, chuyện ăn uống đừng để thiếu thốn.”
“Vâng.”
Tề lão tam đáp giòn tan. Hắn đứng ở cửa ngẩn ra không biết vào, cứ nhìn người trong phòng cười ngây ngô.
Hắn về rồi thì Tề A Nãi mặc kệ, vứt con gà vào chậu cho hắn làm.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận