"Vất vả cái gì? Lúc con nấu cơm bọn ta cũng ăn chực đấy thôi." Tề lão tam gắp một bát b.ún chan nước canh gà đưa cho nhị ca, nói: "Nấu cơm cho người nhà mình ăn thì nói gì đến chuyện vất vả hay không."

Trong phòng chỉ còn tiếng húp b.ún soàn soạt, không ai nói chuyện nữa.

Ăn xong, Tề lão tam và Bối Nương thu dọn bát đũa bưng chậu về. Đông Châu và Phong Bình dắt Triều Bình đi theo. Ba cái "thợ giày thối" muốn sang dạy Bối Nương đếm số tính tiền.

Chưa đầy nửa canh giờ sau, Hải Châu nghe tiếng mở cửa, nàng ngạc nhiên nói:

"Sao đã về rồi? Nhanh thế đã dạy xong tam thẩm rồi à?"

"Tam thẩm buồn ngủ díu cả mắt vào, bọn muội đành về thôi."

Đông Châu nói.

"Giống đệ."

Triều Bình lắc lư cái đầu, hắn cũng cứ nhắc đến đếm số học chữ là buồn ngủ.

Không ai thèm để ý đến nó.

Hôm sau Đông Châu và Phong Bình đổi giờ dạy học. Ăn sáng xong là qua ngay, tranh thủ lúc Bối Nương làm việc thì dạy nàng ấy đếm số. Triều Bình - cái tên tiểu vô lại kia cũng bị lôi sang, ấn đầu bắt học cùng.

……

Năm con gà mái đã ăn hết, trời cũng tạnh ráo. Những người trốn trong nhà lần lượt mở cửa đi ra. Nam nhân dọn dẹp nước đọng và ngói vỡ trong ngõ. Phụ nhân căng dây phơi chăn màn quần áo. Rương hòm tủ kệ, bàn ghế đều được khiêng ra, sân chật thì bày cả ra đường.

Cửa sổ nhà nào cũng mở toang, bùn đất bị nước mưa ngâm nhão nhoét dưới chân tường được đào lên rải ra sân phơi. Chiếu trúc mốc meo ẩm ướt, đệm lót, giày tất chất đầy sọt mang ra bờ sông giặt.

Hải Châu và Đông Châu đi theo Bối Nương kéo một xe đầy đồ ra cửa. Ra khỏi ngõ ngửi thấy mùi thối thoang thoảng, Đông Châu bịt mũi nói:

"Chắc chắn là nhà nào chôn cá muối nông quá, thối c.h.ế.t đi được."

Bối Nương che miệng nôn khan một tiếng, kéo xe chạy nhanh vài bước.

Bờ sông chật kín người, vì tiện lợi nên mọi người đều mang quần áo bẩn ra sông giặt. Hải Châu nhanh tay lẹ mắt xí được một phiến đá xanh,

"Tam thẩm, thẩm với Đông Châu ngồi đây giặt, con ra sông múc nước xách lên."

Nàng xách mấy thùng nước đổ đầy chậu gỗ lớn lại dội hai thùng nước lên chiếu trúc ngâm, thấy mấy nam nhân vội vã xách sọt chạy ra hướng biển, nàng lớn tiếng hỏi:

"Nước biển rút chưa?"

"Nghe nói đang rút rồi."

"Con đi xem thử đây. Tam thẩm, thẩm với Đông Châu cứ giặt ở đây nhé. Con kéo xe gỗ đi đây."

Hải Châu ôm hết quần áo giày tất và ga trải giường trên xe xuống, xách thùng kéo xe gỗ rỗng chạy ra bờ biển.

Mặt biển mênh m.ô.n.g đang rút xuống từng tấc một, những cửa hàng trên bến tàu bị ngập nước giờ lộ ra. Nhà đá chịu nước tốt, nước rút tường đá vẫn đứng vững, dưới chân tường đọng lại lớp bùn cát dày đến nửa ống chân. Những đụn cát nhô lên không biết giấu cua hay ốc biển, những tảng đá mài mòn nhẵn nhụi phủ đầy vẹm xanh và vỏ hàu nhìn lỗ rỗ khiến người ta nổi da gà.

Những người gan dạ đã lội xuống nước, đuổi bắt tôm cá cua đang vội vã thoát thân trong dòng nước rút. Hải Châu tìm chỗ để xe gỗ rồi cũng xách thùng nước lội xuống, chân giẫm lên mai cua, tóm lấy hai cái càng to ném vào thùng. Cá biển trơn tuột luồn qua kẽ tay chạy thoát nhưng ốc biển chưa kịp chui xuống cát đã bị nàng tóm gọn.

Bến tàu lộ ra khỏi mặt nước, chòi cỏ và cọc gỗ đều biến mất. Ngay cả bãi đá ngầm cũng thay đổi hình dạng.

"Một con cá mập con!" Một lão hán dùng giỏ tre xúc được con cá mập da đen dài bằng cánh tay, giơ lên khoe với mọi người, "Răng còn nhỏ lắm, chắc chưa c.ắ.n được thịt đâu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Ông thử thò ngón tay vào xem nó có c.ắ.n không."

Người bên cạnh xúi giục.

Lão hán nhổ toẹt một bãi nước bọt vào hắn ta rồi đi ra bến tàu ném con cá mập con xuống biển,

"Hôm nay ta không g.i.ế.c mày, ngày sau gặp con cháu ta trên biển mong mày cũng đừng g.i.ế.c chúng nó."

Dứt lời lại cúi đầu tiếp tục công việc.

Cá mập con vẫy đuôi bơi về phía biển sâu.

Mặt biển vang lên tiếng nước lớn, mọi người ngẩng đầu nhìn, một con cá heo biển nhô lên khỏi mặt nước há miệng nuốt chửng đàn cá nhỏ. Sau đó lần lượt có thêm ba con bơi tới, một đàn cá chuồn bị chúng đuổi dạt lên bờ, thủy triều rút xuống khiến chúng mắc cạn trên bãi cát.

Người đi biển phát cuồng, cả đám ong ong xách sọt thùng chạy tới, hốt cá như hốt đất bỏ vào thùng sọt.

Hải Châu cũng tranh được một thùng, quay đầu lại thấy bốn con cá heo biển theo thủy triều rút bơi ra xa. Nàng cũng không biết đó có phải là bốn con cá heo biển nàng quen hay không.

Lục tục lại có thêm nhiều người tới, bờ biển trở nên đông đúc. Hải Châu xách thùng nước đi về phía xe gỗ, kéo xe đi ngược dòng người về.

"Nước biển rút chưa?"

Người trên phố hỏi.

"Rút rồi."

Hải Châu nói.

Người qua đường nhìn vào xe gỗ thấy có nửa xe hải sản, trên sàn xe là đống cá chuồn nhỏ chưa bằng bàn tay, thùng đựng cua ốc và vẹm xanh, không có cá lớn.

"Gió to thế mà không có cá lớn mắc cạn à?"

Nam nhân gánh lưới chậm bước chân lại, hắn ta còn định đi bắt cá lớn. Nếu toàn cá nhỏ thế này thì thôi khỏi đi.

"Nước rút chậm, cá chạy nhanh nên không có cá lớn mắc cạn đâu."

Hải Châu lắc đầu.

Nàng kéo xe gỗ rẽ vào ngõ, nước đọng trong ngõ đã được dọn sạch, lớp bùn cát ngâm nước mềm nhũn đọng lại dưới chân tường, đi trên đường cũng không sợ bẩn đế giày.

"Hải Châu, từ từ đã." Thẩm Hoài đi vào ngõ, "Nước biển rút rồi à?"

"Rút rồi, lúc muội về thì lính canh đã qua đó rồi."

"Muội có rõ hành tung của Tiểu Lục và Thiếu tướng quân không? Giờ này họ đang ở đâu?" Thẩm Hoài nói thẳng, "Lão cha lão nương nhà ta đều lo họ gặp chuyện trên biển."

"Muội không rõ lắm, thuyền đã rời bến thì rất khó tìm. Nhưng họ đi bằng thuyền quan, ra biển sâu diệt phỉ cũng không vấn đề gì, chắc cũng không sợ sóng gió ven bờ đâu." Hải Châu vừa nói tay vừa làm không ngừng. Nàng dỡ hết đồ trên xe xuống, cua ốc đổ vào lu nước, cá chuồn đổ ra chậu, "Nãi nãi, người làm cá đi, để ráo nước rồi bỏ vào chảo rán."

Sau đó nàng đẩy xe gỗ ra cửa, nói với Thẩm Hoài:

"Thẩm nhị ca chi bằng đợi thêm vài ngày, các làng chài ven biển đều có lính canh đóng trú. Nếu có tin xấu thì quan phủ chắc chắn sẽ biết. Nếu không có tin tức gì thì đó là tin tốt, có thể họ đang ở làng chài nào đó hoặc trên đảo nào đó."

Thẩm Hoài thấy nàng nói có lý, trong lòng cũng yên tâm hơn. Về nói lại với cha hắn, Thẩm ngu quan trấn tĩnh lại, nói vậy cứ đợi thêm vài ngày,

"Không ngờ sự sắp xếp này của Hàn đề đốc còn có tác dụng này, lính canh trú thôn còn kiêm luôn nhiệm vụ truyền tin canh gác."

--

Hết chương 107.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Chương 211 | Đọc truyện chữ