Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 213: Bối Nương có hỉ (2)

 

“Phu thê mới cưới các con nói chuyện đi, Bối Nương không ngửi được mùi cá, trưa nay hai đứa ăn riêng nhé.”

Phong Bình bưng bát cá rán đi tới nhìn vào sân, thấy nãi nãi đi ra, cậu bé đưa bát cho bà,

“Nãi nãi ăn đi.”

“Con ăn đi, hai thúc cháu bắt được bao nhiêu cá thế?”

“Cá bán hết rồi, chỉ mang cua và ốc về thôi.”

“Cũng được.”

Tề A Nãi lười biếng vươn vai, đ.á.n.h vảy cá cũng phiền phức lắm.

“Phong Bình, lại đây.” Hàng xóm cách hai nhà gọi Phong Bình lại, bốc một miếng cá rán trong bát cậu bé, “Lại đây lại đây, đổi cho ta ăn thử với, nhà ta cũng rán cá này.”

“Không đổi đâu, tỷ cháu rán ngon nhất.”

Phong Bình ôm bát chạy tót vào nhà.

Nam nhân ngồi xổm trên bậu cửa ăn xong nắm cá rán, vào nhà lấy tiền đi sang nhà Hải Châu hỏi:

“Tiểu lão bản, có bán cá rán không?”

Hải Châu nhìn vào chậu, rán hai chậu cá, người nhà ăn một bữa cũng không hết, nàng bảo có bán rồi bưng một chậu ra cửa rao:

“Cá rán hai mươi văn một cân, chỉ có một chậu thôi nhé, bán hết là hết.”

“Tỷ, việc này để muội.” Đông Châu bưng một bát cá rán chạy ra, dọc theo con ngõ rao to: “Bán cá rán đây, hai mươi văn một cân, có thể ăn thử.”

Nghe thấy tiếng nàng, đám trẻ con trong ngõ chạy ùa ra, mỗi đứa c.ắ.n thử một miếng cá rán rồi chạy về nhà đòi mua.

“Mua mua mua…cá rán nhà mình làm còn định vứt đi, giờ lại tốn tiền mua của nhà người khác.” Bà lão bị tôn t.ử lôi đến càu nhàu với Hải Châu: “Biết sớm cháu định rán cá thì thằng con nhà ta bắt cá về đã bán cho cháu rồi. Ta bận rộn trong ngoài làm cả buổi, trong nhà tanh ngòm mà chúng nó còn chê không thèm ăn.”

“Cháu không mua đâu, đ.á.n.h vảy cá phiền c.h.ế.t đi được. Nếu bà làm sạch sẽ thì may ra cháu còn mua.” Hải Châu cân hai bát cá rán cho bà ấy, “Ba mươi hai văn, lấy bà ba mươi văn thôi.”

“Sáng mai cô nương có bán hoành thánh không?” Người đi đường hỏi, “Mấy hôm không ăn thấy thèm quá.”

Hải Châu gật đầu, nghĩ đến lu nước sắp tràn đầy tôm cá ốc, nói:

“Sáng mai còn có canh gà thịt cua nữa, không có cháo đâu.”

Lúc mặt trời lặn, Hải Châu ôm chăn đệm vào nhà. Cái hố to trước cửa vẫn chưa lấp, bên trên đặt một tấm ván gỗ. Căn phòng ẩm mốc được gió thổi cả ngày, mùi hôi đã tan đi quá nửa.

Nghe thấy tiếng nói chuyện trong sân, nàng trải xong chăn đệm đi ra thấy Bối Nương đã sang đang giúp thu quần áo. Tề A Nãi thì đang lải nhải bảo nàng không biết hưởng phúc.

“Tam thẩm, thẩm ngồi đi, để con thu quần áo cho.” Hải Châu mang cái ghế dựa qua, “Thẩm ngồi đi, đồ không nhiều đâu, con với nãi nãi thu một loáng là xong.”

Bối Nương xua tay, vỗ vỗ bụng rồi lại vỗ vỗ mặt ý bảo nàng ấy vẫn khỏe, đứa nhỏ cũng không sao, làm việc nhẹ nhàng vẫn không vấn đề gì.

“Sau này còn bán đồ kho không thẩm?”

Hải Châu hỏi.

Bối Nương gật đầu, nàng ấy đi đến bên cạnh Hải Châu giơ tay đưa lên mũi nàng lắc lắc.

Hải Châu ngửi thấy mùi nước kho, ngạc nhiên nói:

“Hôm nay thẩm cũng kho đồ ăn à? Kho xong rồi sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bối Nương cười tít mắt gật đầu.

Hải Châu bê rương quần áo đi vòng qua nàng ấy, nàng phát hiện mình chưa m.a.n.g t.h.a.i mà còn lo lắng hơn cả người mang thai.

“Thai còn chưa ổn định, con đừng làm việc nặng, bê đồ xách đồ cứ để Lão Tam làm. Biết con muốn kiếm tiền nhưng đừng cố quá……”

Tề A Nãi lải nhải dặn dò, trong lòng tính toán đợi bà thông gia sang sẽ bảo bà ấy khuyên nhủ nữ nhi cho tốt. Nương của Triều Bình c.h.ế.t vì sinh con nên Tề A Nãi đối với chuyện m.a.n.g t.h.a.i sinh nở có cảm giác sợ hãi. Bối Nương có t.h.a.i bà vừa mừng vừa lo, sợ tiểu nhi tức lại đi vào vết xe đổ của nhị nhi tức. Khổ nỗi đứa người nhi tức này lại không biết nói.

Đồ phơi trong sân đã thu hết vào phòng. Tề A Nãi vào nhà bốc hai nắm tiền đồng bỏ vào túi, ra cửa không thấy bóng dáng Bối Nương đâu, bà bèn đi sang nhà bên cạnh.

Bối Nương đang vớt hải sản và váng đậu, ngâm trong nước kho đã thấm vị, trước khi bán phải vớt lên cho ráo nước.

“Thoáng cái đã chạy mất tăm, chuẩn bị xong chưa? Xong rồi thì đi với ta một chuyến.”

Tề A Nãi đứng ở cửa bếp nói.

Bối Nương rửa tay, ngoan ngoãn đóng cửa đi theo bà.

“Giờ này hai nương con đi đâu thế? Bối Nương hôm nay không bán đồ kho à?”

Nãi nãi Nhị Vượng hỏi.

“Đưa nó đi khám đại phu, đồ kho đợi lão tam nhà ta về bảo nó đi bán.” Tề A Nãi nhanh tay lẹ mắt túm c.h.ặ.t Bối Nương, “Định đi đâu đấy? Khám đại phu có c.h.ế.t người đâu mà sợ, đi theo ta, không bắt con trả tiền đâu mà lo.”

Nãi nãi Nhị Vượng nhìn hai nương con cười khúc khích,

“Ta nghe nói Bối Nương có tin vui à?”

“Đoán là có, ta đưa nó đi khám cho chắc.” Tề A Nãi kéo Bối Nương đi, trên đường lải nhải: “Con là phận tức phụ trẻ tuổi mà còn keo kiệt hơn cả bà già này. Con kiếm được tiền chứ có phải không đâu, cứ nhắc đến khám bệnh là con lùi xa cả dặm. Bắt mạch tốn có mấy đồng bạc lẻ, cho dù đại phu kê đơn t.h.u.ố.c thì nhà mình cũng thừa sức mua được.”

Bối Nương nhíu mày, sức khỏe nàng ấy rất tốt không cần khám bệnh uống t.h.u.ố.c.

Đến y quán, Tề A Nãi đẩy nàng ấy vào nói với đại phu:

“Tiểu nhi tức nhà ta hơn một tháng nay không thấy kinh nguyệt, ngửi thấy mùi cá là nôn, đại phu bắt mạch cho nó xem sao.”

“Là có t.h.a.i rồi.”

“Có gì bất thường không?” Tề A Nãi ngồi xuống hỏi, “Là thế này, nhi tức nhà ta cổ họng có vấn đề không nói được, ta lo nó có chỗ nào khó chịu cũng không nói ra được.”

Lão đại phu liếc nhìn bà lại đặt tay lên mạch Bối Nương, một lúc sau buông tay ra, nói:

“Không có vấn đề gì, sức khỏe nhi tức bà tốt lắm.”

Bối Nương nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, nàng ấy đứng dậy kéo Tề A Nãi định đi. Tề A Nãi mặc kệ nàng ấy tiếp tục hỏi đại phu bao lâu sau đến bắt mạch lại là thích hợp.

“Bà làm bà bà mà chu đáo hơn cả nương ruột ấy chứ. Nếu không yên tâm thì cứ cuối tháng bà đưa nàng đến đây một lần, đến cứ tìm ta.”

Lão đại phu nói.

Tề A Nãi lúc này mới ra khỏi y quán, ra ngoài nói với Bối Nương:

“Nhị tẩu con là c.h.ế.t lúc sinh đứa nhỏ đấy, con đừng có mà chủ quan. Sau này hễ thấy trong người không ổn là phải đến y quán ngay, tốn mấy đồng bạc mua sự yên tâm.”

Bối Nương lúc này mới nghiêm túc gật đầu tỏ vẻ đã nhớ kỹ.

“Ấy, lão tỷ tỷ.” Một bà lão vội vàng từ y quán đi ra, “Lão tỷ tỷ, chờ chút đã.”

--

Hết chương 108.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Chương 213 | Đọc truyện chữ