"Chúng ta tự ăn thôi, không có làm nhiều."

Đông Châu nói.

Nam nhân kia không để ý đến nàng ấy, nhìn vào cánh cửa bếp đang mở hỏi Hải Châu:

"Làm bánh nướng à? Bán cho ta ba cái đi, Đại Mao ngửi thấy mùi thơm nhà ngươi cứ đòi ăn, không chịu ăn cơm."

Hải Châu gắp ba cái bánh đặt lên đĩa, lấy hai cái đĩa khác úp lên che mưa. Nàng đứng ở cửa gọi hắn lại lấy,

"Cầm về cho Đại Mao ăn đi, mấy cái bánh có đáng là bao mà bán."

"Vậy được, cảm ơn nhé."

Nam nhân thỏa mãn nhận lấy ba cái bánh rồi rời đi.

Một lát sau hắn mang đĩa trả lại, trong đĩa đựng đầy lạc rang.

Tề lão tam đội nón lá đi tới, tay bưng một bát cháo trứng gà và một bát canh rong biển, nói:

"Tam thẩm con đang nấu cơm bên kia rồi, bọn ta không qua ăn nữa nhé."

Hắn qua đây là để giúp nhị ca mặc quần áo, rửa mặt đ.á.n.h răng.

Hải Châu vừa nhai miếng rong biển kho mới ra lò, vừa hỏi vọng qua sân:

"Tam thúc, Tam thẩm con kho nhiều hải sản không?"

"Không ít đâu, chỗ hải sản ngâm nở hôm qua đều đem kho hết rồi, trời không nóng ngày ăn ba bữa cũng hết được."

"Hay là đem đi bán đi, ngày mưa gió mọi người lười nấu cơm, đồ kho dễ bán lắm." Hải Châu hiến kế, "Thúc cứ bưng chậu đi gõ cửa từng nhà, bán đắt hơn một hai văn cũng có người mua đấy."

Tề lão tam sững người một chút rồi nhanh ch.óng giúp nhị ca vệ sinh cá nhân sạch sẽ, mở cửa sổ cho thoáng khí. Trong phòng tối quá nên hắn thắp thêm ngọn đèn l.ồ.ng treo đầu giường sau đó xách thùng phân ra ngoài đổ.

Chẳng bao lâu sau, tiếng gõ cửa và tiếng rao hàng vang lên lẫn trong tiếng mưa lộp bộp. Tề lão tam đi một mình rao hàng lúc đầu còn hơi rụt rè nhưng khi từng cánh cửa mở ra cùng những gương mặt tươi cười chào đón thì hắn dần yên tâm, tiếng rao hàng cũng ngày càng to và dõng dạc hơn.

"Trưa và tối có còn đi bán không?"

Có người hỏi.

Tề lão tam sờ túi tiền ướt sũng nhưng nặng trĩu bên hông, đáp:

"Có chứ, trong nhà vẫn còn tích trữ nhiều hải sản khô lắm."

Chưa đi hết một con ngõ mà chậu đồ kho đã bán sạch. Tề lão tam mang chậu về đưa cho Bối Nương rồi xoay người cầm xẻng đi ra ngoài. Hắn đội mưa gió đi ra phố, đường phố vắng tanh không một bóng người, cờ hiệu của các quán ăn t.ửu lầu bị gió thổi ngã rạp xuống đất, ngói vỡ rải rác khắp nơi, nước ngập qua mắt cá chân.

Đội nón lá trong gió lớn cũng chẳng có tác dụng mấy, hạt mưa lạnh buốt vừa trượt xuống vành nón đã bị gió tạt thẳng vào mặt. Tề lão tam nheo mắt ngẩng đầu, lội nước đi đến trước cửa một tiệm bán gia cầm gõ cửa.

"Ai đấy?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Còn gà sống không? Ta muốn mua mấy con."

Cửa tiệm mở hé ra một khe nhỏ, mùi hôi thối của phân gà vịt theo gió nóng bay ra. Chưởng quầy liếc nhìn hắn, lầm bầm:

"Giờ này mà còn dám ra đường à, lấy mấy con?"

"Năm con."

Tề lão tam không vào trong, đứng dựa vào cánh cửa lấy tiền đồng trong túi ra đếm. Nhận lấy năm con gà đã bị trói cánh và trả tiền xong, hắn chống xẻng lần theo dấu chân lúc đến để quay về.

"Hải Châu, trưa nay đừng nấu cơm nhé. Ta mua gà mái về hầm canh, trưa nay ăn b.ún gạo canh gà."

Tề lão tam ghé sát cửa gọi vọng vào.

"Vâng."

Bối Nương vẫn đang đợi hắn về ăn cơm, trên bàn có bốn cái bánh Đông Châu mang sang vẫn còn bốc hơi nóng.

Tề lão tam vứt mấy con gà trong sân, đi đến dưới mái hiên cởi nón lá và áo tơi, cởi giày bước vào phòng. Hắn nói với Bối Nương:

"Trời mưa to gió lớn mọi người đều ngại nấu nướng, hai phu thê mình chịu khó một chút vừa khéo kiếm được tiền của họ."

Bối Nương gật đầu rồi lại lắc đầu, ý bảo nàng không ngại vất vả, nhóm lửa nấu cơm thì có gì mà vất vả, chỉ hơi khói chút thôi. Nàng gắp bánh ngô đưa cho trượng phu. Lúc Đông Châu mang sang nàng đã nếm thử một miếng. Vỏ bánh rất ngon, có thịt có bột lại giòn tan, nhai có mùi cơm cháy. Phần ruột bánh mềm xốp cũng đậm đà hương vị, có một mùi vị rất lạ không biết Hải Châu đã cho thêm gì vào bột.

Mưa bên ngoài lại nặng hạt hơn, nước trên mái nhà chưa kịp chảy xuống máng đã tràn xuống tạo thành màn mưa trắng xóa dưới mái hiên.

Tề lão tam vừa ăn cơm vừa nhìn ra ngoài, may mà hắn về kịp, mưa lớn quá nhìn ra sân chẳng thấy rõ thứ gì.

Ăn xong hai người bắt đầu bận rộn. Tề lão tam xách thùng nước mưa đổ vào nồi đun nước sôi làm gà. Khói bị gió tạt ngược từ ống khói bay ra bếp, trong bếp khói mù mịt. Hắn không cho Bối Nương vào mà một mình ở trong nhóm lửa, thỉnh thoảng phải chạy ra ngoài ho khan vài tiếng rồi lại chạy vào.

Bối Nương che ô đi ra sân, xách một con gà đứng dưới mái hiên cắt tiết. Lông gà bị mưa ướt sũng bốc lên mùi hôi nồng nặc lẫn với mùi tanh nồng của tiết gà nóng hổi. Nàng ấy ngửi thấy mùi mà cổ họng nghẹn lại nôn khan hai cái mới đỡ.

Lúc trụng nước sôi nhổ lông gà nàng ấy phải nín thở, khó chịu đến mức nhíu mày. Chờ Tề lão tam qua thì phủi tay để hắn làm nốt. Nàng ấy thà đi hít khói bếp còn hơn làm việc này.

Trong ngõ thỉnh thoảng vang lên tiếng trẻ con la hét, tiếng hét xuyên qua màn mưa rồi tắt lịm. Trong tiếng gió rít và mưa rơi xối xả, đóng cửa thắp đèn lên có cảm giác như không phân biệt được ngày đêm, không biết thế sự bên ngoài. Cả con ngõ thậm chí cả thị trấn dường như biến mất, dưới bầu trời mênh m.ô.n.g chỉ còn lại người nhà mình, một cảm giác yên bình hạnh phúc lạ thường. Như thể bị thế tục bỏ quên, không màng công danh lợi lộc cũng chẳng còn tâm trí bon chen. Nằm trên giường ngủ một giấc không mộng mị, những người vốn bôn ba vì cuộc sống nay được thư giãn từ đầu đến chân.

Hải Châu và Đông Châu nằm song song trên giường không ai nói chuyện, im lặng lắng nghe tiếng mưa gió. Hai con mèo con chui vào góc sọt tre thỉnh thoảng cào sọt mài móng.

Ngủ quên trong tiếng mưa rơi rồi lại bị đ.á.n.h thức bởi tiếng gọi cửa. Ngoài trời mưa vẫn không ngớt, Tề lão tam bán hết đồ kho cùng Bối Nương bưng một chậu b.ún gạo canh gà sang. Thịt gà đã được lọc xương, xé cả da lẫn thịt xếp đầy trên mặt b.ún.

"Không biết đói à?" Hơi nóng hôi hổi phá tan sự yên tĩnh trong sân nhỏ, mùi thịt thơm nức mũi, bụng của những người đã ngủ say nửa ngày bắt đầu réo vang. Tề lão tam đứng dưới mái hiên hỏi: "Mọi người ngủ cả buổi sáng rồi à? Tối còn ngủ được không đấy?"

Tề A Nãi ngáp một cái, nói:

"Ngày mưa không ngủ được thì làm gì? Dọn bàn ăn vào phòng nhị ca con đi, đỡ phải làm phiền nó di chuyển."

Già trẻ lớn bé men theo chân tường chui vào phòng Tề lão nhị, căn phòng trống trải chốc lát đã trở nên náo nhiệt.

"Ngày mưa bán đồ kho kiếm được lắm, kho hai chậu hải sản mà đi một vòng trong ngõ là bán hết sạch." Tề lão tam vui vẻ nói với Hải Châu: "Ta mua năm con gà, mỗi ngày hầm một con. Trưa nào con cũng đừng nấu cơm nữa, ta nấu b.ún mang sang cho."

"Được, thế thì con được nhàn rỗi rồi. Tam thúc tam thẩm vất vả quá."

Bối Nương xua tay ý bảo không mệt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Chương 210 | Đọc truyện chữ