Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 123: Kỳ ngộ với cá voi sát thủ (2)

 

Hải Châu tháo dây buộc tóc quấn vào ngón tay kiểm tra hướng gió thấy gió đã đổi chiều. Nàng phán đoán phương hướng rồi xoay buồm, cánh buồm màu nâu căng phồng lên trong gió như một chiếc túi lớn.

Dọc đường đi phải vài lần chỉnh buồm theo hướng gió, khi bến tàu hiện ra trong tầm mắt, Hải Châu đi ngang qua hòn đảo cô độc trên biển. Nàng còn chưa tới gần lính canh trên đảo đã cảnh giác.

“Ta là nghĩa nữ của Hàn đề đốc…” chưa đợi tới gần, Hải Châu đã lớn tiếng xưng danh, “Ta đi đ.á.n.h cá về, Thiếu tướng quân có ở trên đảo không?”

Lính canh gọi tham tướng ra. Khi Hàn Tễ không có mặt, người này thay hắn quản lý quân vụ trên biển. Hắn nhận ra Hải Châu bèn nói:

“Thiếu tướng quân đi tuần tra các thôn chưa về, trên đảo là trọng địa quân sự không tiện mời tiểu thư lên.”

“Ồ, ta không định lên đảo, chỉ ghé qua gọi huynh ấy đi ăn cơm thôi.”

Hải Châu chỉnh buồm, thuyền vòng qua đảo nhỏ chạy thẳng về bến tàu.

Trên bến tàu có một chiếc thương thuyền đang chuẩn bị rời đi, Hải Châu chờ nó quay đầu để chèo vào vịnh thì người trên thuyền bỗng hét lên kinh hãi:

“Mau nhìn kìa…”

Người trên bến tàu cũng che miệng kêu lên. Hải Châu chống mái chèo nhìn theo tiếng la, phía trời cao vùng biển sâu Tây Bắc mây đen giăng kín, tầng mây đen kịt sà xuống thấp sát mặt biển.

“Là Rồng hút nước!”

Người trên bến tàu hô to.

Hải Châu chạy lên tầng hai để nhìn cho rõ. Lúc này nàng mới lờ mờ thấy nước biển chảy ngược lên trời, mây đen và nước biển nối liền nhau, tầng mây dày đặc xoay tròn hút nước từ biển lên. Tầng mây ngày càng dày bị lốc xoáy khuấy đảo biến dạng, trông như đang che giấu thứ gì đó bên trong.

“Thật sự là Rồng hút nước, ta thấy cả sừng rồng rồi kìa.”

Đỗ Tiểu Ngũ lẩm bẩm một mình.

Hải Châu quay đầu lại, nàng mải nhìn đến nhập thần nên không phát hiện trên thuyền có thêm người từ lúc nào.

“Có rồng thật sao?”

Nàng hỏi.

“Chẳng lẽ lại giả? Ngươi nhìn xem, đuôi rồng lộ ra rồi kìa.”

Hải Châu nhìn theo, nàng cảm thấy đó chỉ là do gió cuốn mà thôi.

“Thiên địa giao hòa, giờ khắc này làm gì còn phân biệt trời đất nữa.”

Đỗ Tiểu Ngũ cảm thán.

Mây trên trời lại biến đổi hình dạng, dải mây rủ xuống bị gió kéo giãn ra như dải lụa của thần nữ bay trong gió. Chốc lát sau một đám mây bị gió tách ra, Hải Châu nghiêng đầu hỏi:

“Huynh có thấy cái hình dạng đó giống hai cánh m.ô.n.g không? Hơn nữa cái dải rủ xuống kia chẳng phải giống như người đang đi ngoài sao?”

Đỗ Tiểu Ngũ đang tràn đầy cảm xúc ca ngợi bỗng tắt ngóm, hắn nhìn Hải Châu như nhìn thấy quái vật.

“Kéo dài cũng trôi chảy gớm.”

Nàng chép miệng bình luận.

Đỗ Tiểu Ngũ muốn nói gì đó nhưng lại thôi, hắn bỏ đi cho xong.

Hải Châu cười ha hả khiến người trên bến tàu ngoái nhìn. Nàng mặc kệ ánh mắt người khác, ngắm nhìn cảnh tượng hùng vĩ nơi trời biển giao nhau mà cười một cách tùy ý phóng khoáng.

Cảnh tượng Rồng hút nước hiếm khi gặp được, nó kéo dài bao lâu thì mọi người đứng xem bấy lâu. Mãi đến khi cơn lốc tan đi, mây và nước tách rời, mọi người mới tản ra ai làm việc nấy.

“Hải Châu, hôm nay về sớm thế, thu hoạch khá không?” Ông chủ cửa hàng tạp hóa trên bến tàu đi tới hỏi. Ông ta đứng ở bãi đá ngầm nhìn lên thuyền thì nói: “Chiếc lâu thuyền này của ngươi đóng khéo thật, đã ra biển sâu chưa? Chịu được sóng gió không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phu khuân vác đi tới, thấy trên thuyền chỉ có mình Hải Châu, hắn hỏi nàng có muốn thuê người chuyển hàng không.

Hải Châu nhìn lên bến tàu, Đông Châu và Phong Bình chưa tới, xe gỗ cũng không thấy đâu. Nàng đang cân nhắc xem có nên thuê người không thì Đỗ Tiểu Ngũ đi tới nói:

“Ta trông đồ trên thuyền giúp ngươi, ngươi về đẩy xe ra đây.”

“Ôi, đa tạ Tiểu Ngũ ca.” Hải Châu vội vàng cảm ơn rồi quay sang trả lời ông chủ tạp hóa không mấy thân quen kia: “Chỗ ta đi chưa tính là biển sâu, còn chưa xa bằng ngư dân đi đ.á.n.h bắt đâu.”

Nhắc đến ngư dân, nàng nhìn về phía Tây Bắc nơi mây đen vẫn còn vần vũ. Nếu có ngư dân nào không may ở gần đó rất có khả năng đã bị lốc xoáy cuốn xuống biển rồi.

Vùng biển đó nhìn nghiêng thì tưởng xa bờ nhưng thực tế vẫn nằm trong phạm vi đ.á.n.h bắt của bến tàu Hồi An. Hàn Tễ đi tuần tra đường biển cũng bị dư chấn của cơn lốc quét trúng. Thuyền quan đi lệch khỏi lộ trình, dù đã kịp thời hạ buồm nhưng vẫn bị kéo đi hơn mười dặm. Đứng trên thuyền, hắn có thể nhìn rõ từng cột nước biển bị hút lên tầng mây.

“Trời mưa rồi, Thiếu tướng quân mau vào khoang đi.” Tài công giơ cờ kiểm tra hướng gió, lúc này gió thổi hỗn loạn không tiện căng buồm, “Chờ gió ổn định ta sẽ cho căng buồm rời đi.”

“Từ đây đến đó bao xa?”

Hàn Tễ chỉ tay về phía xa.

“Nhìn thì gần nhưng thực tế rất xa, muốn đến đó có lẽ phải mất nửa canh giờ hoặc lâu hơn.”

Trời sắp tối rồi, sóng gió trên biển khó lường, Hàn Tễ cũng không chắc chỗ đó có ngư dân hay không. Cho dù có, chờ hắn chạy đến nơi e rằng cũng khó toàn mạng.

“Thôi, gió lặng thì đi đường vòng về.”

Hắn nhận lấy chiếc ô thuộc hạ đưa tới rồi trở về khoang.

Thời tiết trên biển thay đổi thất thường, ngư dân ra khơi đều đã thu lưới trên đường trở về. Lúc này mây đen trên bến tàu đã tan, lờ mờ thấy được ánh ráng chiều đỏ rực.

Hải Châu vớt nhím biển từ trong chậu gỗ ra cho vào túi lưới. Nàng cùng Đông Châu khiêng một túi nhím biển dài ngoằng đặt lên xe gỗ, xung quanh xe vây kín một vòng người ai cũng chờ xem nàng bắt được cá gì.

Có Đỗ Tiểu Ngũ đứng trông chừng, nàng cũng không lo có kẻ trộm. Hải Châu và Đông Châu lại xuống khoang đáy.

“Đại tỷ, đây là cái gì?”

Phong Bình hỏi.

“Hải sâm.”

Hải Châu vớt cua và ốc biển trong chậu ra đổ vào thùng, chỗ nhím biển còn lại cho vào một thùng khác, ngoài ra còn thùng nước nuôi cá chim con. Cá bò thì đã c.h.ế.t cả, động tác nhất trí nổi lềnh bềnh trên mặt nước.

Ba tỷ đệ bận rộn khuân vác hết chuyến này đến chuyến khác, đám đông vây xem đều muốn xắn tay áo lên thuyền giúp một tay.

“Cái đó... Hải Châu à, chỗ hải sâm này ngươi giữ lại cũng vô dụng, chi bằng bán cho ta đi?”

Đỗ Tiểu Ngũ bước lên thuyền nhỏ giọng hỏi.

Hải Châu cố kìm nén ánh mắt không nhìn xuống dưới, nói:

“Bán cho huynh một nửa.”

“Được, ngươi cứ xách về trước, tối nay tan trực ta sẽ qua nhà ngươi mua.”

Đỗ Tiểu Ngũ thì thầm dặn dò, sau đó bước nhanh xuống thuyền ra giúp nàng trông đồ.

Cuối cùng chỉ còn lại con cá đuối, Hải Châu thử vác lên nhưng nó vừa trơn vừa nặng, đành phải gọi Đông Châu và Phong Bình tới giúp. Ba tỷ đệ như đang kéo vải, khệ nệ khiêng con cá đuối to hơn cả cái chậu tắm lên boong thuyền.

Đúng như dự đoán, Hải Châu vừa ló mặt ra, bến tàu liền vang lên tiếng ồ kinh ngạc. Ngay sau đó là tiếng bước chân dồn dập, người thì hỏi nàng bắt thế nào, người thì hỏi có bán không, người thì trực tiếp ra giá muốn mua.

--

Hết chương 63.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Chương 123 | Đọc truyện chữ