Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 124: Cá đuối đắt khách và món canh tuyệt phẩm (1)

 

“Không bán không bán, ta đã đặt trước rồi.” Lý chưởng quầy kích động đến đỏ mặt tía tai, ông ta gân cổ lên gào to ra sức chen vào giữa đám đông, đi đến bên cạnh xe gỗ túm c.h.ặ.t lấy càng xe miệng kêu oai oái:

“Đại chất nữ lên trước đi, để ta kéo xe cho.”

Cá đuối nằm vắt trên túi lưới, cặp vây n.g.ự.c to bản rủ xuống bên càng xe, thu hút ánh mắt của mọi người đi đường. Một gã rảnh rỗi đi theo xe đến khi nhìn thấy con cá răng dài sặc sỡ, hắn kinh ngạc hỏi:

“Đây là cá gì vậy?”

“À...” Hải Châu không tiện nói là cá bò bèn gãi đầu bịa đại: “Cá răng hàm chăng? Răng nó to thế kia mà.”

Đi đến gần Tôn chưởng quầy của quán ăn đối diện đứng bên đường nhìn sang. Ông ta vốn không ưa vẻ mặt mày hồng hào của Lý chưởng quầy bèn hô lớn:

“Hải Châu, người đang kéo xe kia trả giá bao nhiêu? Ta trả thêm mười văn tiền nữa so với giá hắn đưa, ngươi bán hết tôm cá cho ta đi.”

Lý chưởng quầy chẳng hề hoảng sợ, điều kiện ông hứa hẹn riêng đâu phải chỉ mười văn, tám văn mà mua được.

Hải Châu đáp lời:

“Sáng nay ta đã nhận lời với Lý chưởng quầy rồi, không thể vì chút tiền bạc mà thất tín.”

“Hải Châu nói rất đúng, chúng ta làm ăn buôn bán dù có cạnh tranh thế nào cũng không nên dùng tiền bạc để chèn ép người khác.”

Một chưởng quầy quán ăn khác lên tiếng tán đồng. Ông ta ghét cay ghét đắng mấy kẻ chuyên phá giá, giá cả đang yên đang lành bị mấy kẻ tùy tiện này làm loạn lên khiến người khác muốn nhập hàng cũng phải tốn thêm bao nhiêu nước bọt. Thậm chí ngư dân ra khơi đ.á.n.h bắt cũng vì hám lợi mà mạo hiểm đi vào vùng biển sâu hoặc lặn xuống giăng lưới, sơ sẩy một chút là mất mạng như chơi.

Xe gỗ dừng lại bên ngoài quán ăn Cửu Bối. Lúc này chưa đến giờ cơm, người của các quán ăn và tiệm rượu lân cận cũng xúm lại xem náo nhiệt. Khi con cá đuối được khiêng xuống xe, bọn họ chạm mắt với cái miệng đầy răng vàng khè của nó, đôi môi dày cộp cùng cặp mắt lồi ra khiến ai nấy đều rùng mình nổi da gà.

Hải Châu chia cho Lý chưởng quầy một thùng nhím biển, ông ta bảo muốn lấy hải sâm nấu canh với bao t.ử heo nên nàng chia cho mười con. Cá chim con chỉ có năm con vừa đủ hấp một nồi nên nàng không bán, còn tôm cua thì để ông ta tự chọn một nửa.

“Cá đuối chia cho ta một nửa nhé? Một cân thịt ba trăm văn. Thật ra ta khuyên ngươi nên bán cả con cho ta, hiện giờ quán ngươi ít khách khó bán được giá cao.”

Lý chưởng quầy nói thật lòng, chỉ riêng việc Hải Châu không vì lời Tôn lão nhị mà d.a.o động cũng đủ để ông không nỡ lừa gạt nàng.

Hải Châu từ chối. Nàng tốn công ở bến tàu và trên phố lâu như vậy chính là để gây sự chú ý tạo tiếng vang. Nàng đi theo hướng "ít mà tinh", chỉ cần có món đặc sắc thì không sợ vắng khách.

“Chia cho thúc một nửa, nửa còn lại ta mang về, bán không hết thì để nhà ăn.” Hải Châu bảo tiểu nhị mang d.a.o tới sau đó lấy con cá bò ra hỏi: “Con cá răng hàm này thúc có mua không? Loại này chắc không thường thấy đâu, toàn sống ở đáy biển cả đấy.”

Đúng là không thường thấy thật. Lý chưởng quầy bao đời sống ở bờ biển, bản thân ông ta cũng sống hơn bốn mươi năm rồi mà chưa từng thấy con cá nào vừa dài vừa gớm ghiếc như vậy. Màu sắc trên người nó lòe loẹt cũng chẳng vớt vát được gì, vừa nhìn thấy hàm răng vàng khè kia là muốn buồn nôn lại thêm đôi môi dày cộp chẳng khác gì môi người.

“Thôi khỏi, ta khuyên ngươi cũng đừng ăn loại cá này, lớn lên hình thù thế kia e là có độc.” Lý chưởng quầy lùi lại hai bước. Thấy tiểu nhị mang d.a.o tới, ông ta tự tay xẻ con cá đuối làm đôi, nói: “Cũng đến mùa chúng động d.ụ.c rồi, mỗi năm chỉ có mùa xuân mới giăng lưới bắt được, năm nay không biết có phải thay đổi nơi di cư không mà đầu năm ít thấy ngư dân bắt được.”

“Lưới đ.á.n.h cá sao lại còn dính nửa con cá đuối thế này?” Người đứng cạnh xe hỏi, “Bị gặm nham nhở thế kia, dấu răng này...” Người đó liếc nhìn con rùa biển đang nằm phục, “Chẳng lẽ là cho rùa biển ăn?”

“Đúng rồi, cái đó đừng động vào, là thức ăn của lão rùa đấy.”

Hải Châu nhắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lý chưởng quầy đang bận cân cá, liếc qua một cái rồi nói:

“Con kia nhìn qua chắc mới sinh, kích thước không lớn.”

Còn nửa con đang treo trên móc cân này nặng tới bốn mươi bảy cân thế mà vẫn chưa tính là lớn, ông ta từng thấy con to nhất nặng gần hai trăm cân.

“Của ngươi đây, tổng cộng hai mươi mốt lượng bạc. Cá đuối là mười bốn lượng một trăm văn, chỗ còn lại là tiền cua đồng, thịt trai, nhím biển và hải sâm.”

Hải Châu nhận lấy bạc, ngửi thấy mùi thơm bay ra từ bếp sau bèn nói:

“Trưa nay ta chưa ăn cơm, Lý thúc bảo nhà bếp nấu cho ta bát b.ún đi.”

“Sao không nói sớm.” Lý chưởng quầy sai người chạy việc đi truyền lời, “Thái một nửa bao t.ử heo kho xếp lên bát b.ún.”

Hải Châu tranh thủ đi hỏi chưởng quầy các quán ăn khác xem có ai từng thấy cá răng hàm chưa, mọi người đều lắc đầu, thứ xấu xí thế này nếu đã gặp chắc chắn sẽ có ấn tượng.

“Lý chưởng quầy bảo có thể có độc, có ai muốn nghiên cứu không? Ai có hứng thú thì cầm một con về.”

Hải Châu nói.

Lý chưởng quầy vừa bước ra là người đầu tiên giơ tay. Thấy Hải Châu nhìn mình đầy vẻ không tin, ông ta giải thích:

“Ta muốn chứng minh suy đoán của mình.”

Lại có hai người nữa mỗi người xin một con, những người khác chỉ nhìn chứ không động thủ. Theo lời Hải Châu thì loại cá này sống ở đáy biển, hầu như không thể bị lưới đ.á.n.h cá tóm được, dù có nghĩ ra cách ăn cũng chẳng thể bưng lên bàn tiệc, tốn công nghiên cứu làm gì.

“Ngư dân ra khơi đã về rồi!”

Có người ở cuối phố hô to một tiếng, ngay cả Lý chưởng quầy đang mở quán ăn cũng lập tức rảo bước về phía bến tàu.

“Tề cô nương, b.ún tới rồi.” Tiểu nhị gọi với ra ngoài cửa, “Tiểu nhân bảo đầu bếp dùng nước canh bao t.ử heo để nấu b.ún, nước dùng đậm đà, thơm lắm, cô mau vào ăn đi.”

Hải Châu cảm ơn hắn rồi bưng bát ra ngoài ăn. Đợi nàng húp xùm xụp hết bát b.ún, người từ bến tàu trở lại kể rằng ngư dân đi biển về gặp phải đàn cá voi, chúng còn biết hát nữa cơ.

“Tỷ, có thật không?”

Đông Châu hỏi.

Hải Châu gật đầu, nàng đẩy xe đi về nói:

“Ta cũng gặp rồi, con cá đuối kia là do nó tặng cho ta đấy.”

Gặp gỡ là duyên phận, nó chơi chán chê rồi để lại món đồ chơi cho nàng, chẳng phải là tặng không sao.

Vào đến ngõ nhỏ, mấy người đang ngồi nhặt rau trước cửa cười hỏi:

“Hải Châu về rồi à, hôm nay thu hoạch thế nào?”

“Thu hoạch khá lắm, nhặt được không một con cá đuối, tối nay qua ăn nhé.” Sợ các nàng ngại đắt, nàng nói thêm: “Nhím biển cũng nhiều lắm, làm món trứng hấp nhím biển, nhím biển to lắm đấy.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Chương 124 | Đọc truyện chữ