Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 122: Kỳ ngộ với cá voi sát thủ (1)

 

Nàng không mấy mặn mà với lũ cá này, chỉ ngắm nghía một lát rồi định rời đi.

Bỗng nhiên một con cá bò với hoa văn vàng xanh đan xen từ trong đám san hô lao v.út ra. Mục tiêu của nó rất rõ ràng, hung hăng lao thẳng về phía Hải Châu nhe hàm răng sắc nhọn định c.ắ.n. Hải Châu nắm c.h.ặ.t chiếc rìu nhọn trong tay, không hề né tránh. Chính là nó tự tìm đến cái c.h.ế.t, ỷ vào bộ hàm sắc bén như một kẻ đầu gấu, thấy ai ngứa mắt là muốn c.ắ.n xé.

Nàng vung tay giáng một cú thật mạnh, chiếc rìu đúc bằng thép tinh luyện nện thẳng vào sọ cá. Gã hung thần kia rơi thẳng xuống đáy biển. Hải Châu bơi theo, giẫm lên đuôi nó rồi bồi thêm một cú nữa vào đầu. Thấy nó không còn giãy giụa, nàng mới nhặt lên bỏ vào túi lưới.

Đã làm thì làm cho trót, nàng đ.á.n.h bạo đi quanh đám san hô gây sự, gõ vào đầu những con cá bò to lớn rồi thu hết vào túi lưới.

Ở dưới đáy biển khá lâu, Hải Châu định trồi lên mặt nước. Quay đầu tìm lão rùa thì thấy nó đang ngậm nửa con cá đuối nằm trên tảng đá san hô.

“Ngươi muốn mang nó lên thuyền ăn à?” Hải Châu hiểu ý, bơi đến giật lấy nửa con cá trong miệng rùa nhét vào túi lưới, “Đi thôi.”

Càng gần mặt biển ánh sáng càng rực rỡ, cá bơi trong nước hiện rõ mồn một. Bơi được nửa đường, Hải Châu bỗng dừng lại. Nàng nhìn thấy một đàn cá chim con vảy màu vàng nhạt lấp lánh trong làn nước xanh thẳm vô cùng bắt mắt.

Nàng cúi đầu nhìn đồ vật trong tay, lập tức mở túi lưới đựng cá bò ra, giang rộng miệng túi lao tới đón đầu đàn cá. Tay chân luống cuống vừa ôm vừa nhét, lực giãy giụa trong túi lưới suýt nữa làm nàng tuột tay, đành phải biết điểm dừng bắt được năm sáu con thì thôi.

Lão rùa đã trồi lên mặt biển bơi về phía thuyền. Nó đã ăn no nê, giờ chỉ muốn tìm một chỗ yên ổn đ.á.n.h một giấc ngon lành.

Hải Châu chẳng buồn quản nó, leo lên thuyền trước, lấy kim châm thủng bong bóng cá rồi vội vàng thả vào thùng nuôi. Sau khi dọn dẹp sơ qua túi lưới, nàng mới quăng lưới kéo lão rùa lên thuyền.

Hôm nay thu hoạch không nhỏ, Hải Châu tính toán đi đường vòng về. Lần này lặn biển hơi lâu, tay chân đã lạnh cóng, n.g.ự.c cũng thấy hơi tức, không thích hợp để xuống biển thêm nữa.

Chỉnh lại buồm lại đổi hướng mũi thuyền, khi lâu thuyền sắp quay về điểm xuất phát, Hải Châu đứng trên tầng hai nhìn thấy phía xa mặt biển có một con cá đuối bay lên, vây n.g.ự.c như đôi cánh chim dang rộng, bay lên giữa không trung rồi lại rơi phịch xuống, chốc lát sau lại bay lên.

Hải Châu nheo mắt nhìn kỹ, lần này nàng thấy rõ ràng, dưới mặt nước chắc chắn có thứ gì đó, sóng biển cuộn lên cao đến một trượng.

Hải Châu muốn lại gần xem nhưng lại sợ bị lật thuyền. Nếu nàng cũng bị hất tung lên như con cá đuối kia, bay cao cả trượng rồi rơi xuống thì không c.h.ế.t cũng hộc m.á.u. Thôi thì cứ đứng trên thuyền quan sát một lát, chờ gã khổng lồ dưới biển đi rồi, biết đâu còn nhặt được của hời.

Nàng huỳnh huỵch chạy xuống thang gỗ ra mũi thuyền hạ buồm rồi lại chạy lên tầng hai ngồi ghế quan sát. Con cá đuối kia như quả cầu đen bị tung lên hứng xuống liên tục. Về sau nó bị quật đến tơi tả, vây n.g.ự.c bất động trông như miếng giẻ rách bay lên từ mặt biển, xoay tròn rồi rơi cái “bộp” xuống nước.

Lần rơi này Hải Châu chống cằm chờ mãi không thấy nó bay lên nữa, mặt biển đã trở lại yên tĩnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nàng đứng dậy kiễng chân cúi người nhìn về phía xa. Mặt biển chỗ đó quả thực đã phẳng lặng, trên sóng nước lấp lánh dường như có một vật đen sì nổi lềnh bềnh. Nàng đoán đó chính là con cá đuối bị quật cho dở sống dở c.h.ế.t kia. Sợ bị kẻ săn mồi khác trong biển cướp mất, nàng lao nhanh xuống thang gỗ, đạp lên boong chuẩn bị kéo buồm định chạy tới vớt con cá đuối lên thuyền.

Dây buộc buồm vừa cởi, Hải Châu ngẩng đầu định kéo buồm lên thì liếc mắt thấy mặt biển xanh thẳm đột nhiên biến thành màu đen kịt. Nàng chậm rãi cúi đầu nhìn xuống, dưới mạn thuyền đang có một con quái vật khổng lồ nằm phục, chiếc đuôi cá màu đen chìm trong nước biển. Nó đến từ bao giờ mà nàng không hề hay biết.

Hải Châu không dám cử động, cứng đờ người đứng ở mũi thuyền, tay nắm dây buồm không dám nhúc nhích chỉ sợ kinh động đến quái vật dưới nước.

Con quái vật dưới biển không thấy đầu chỉ thấy mỗi cái đuôi. Chiếc đuôi đen bóng còn rộng hơn cả mũi thuyền, thuôn dài về phía đáy thuyền. Hải Châu quay đầu lại nhìn thấy thân mình khổng lồ của nó bên mạn thuyền.

Lão rùa đang ngủ bỗng giật mình tỉnh giấc, thò cổ nhìn xuống biển rồi rụt vội cổ lại, lùi lũi bò về giữa thuyền.

Có lẽ động tĩnh trên boong đã làm kinh động đến nó, con quái vật dưới thuyền trở mình, sóng biển cuộn lên đẩy chiếc lâu thuyền lắc lư dữ dội. Lúc này Hải Châu mới nhìn rõ thứ dưới mặt nước, thân dài hơn hai trượng, tròn vo, trên đầu có đốm trắng.

Là cá voi sát thủ! Cá voi sát thủ nhìn thấy người đứng ở mũi thuyền, nó nhảy vọt lên khỏi mặt nước áp sát mạn thuyền. Chiếc lâu thuyền lập tức trở nên nhỏ bé như đồ chơi, chẳng chịu nổi một đòn trước mặt nó.

Hải Châu bị nước biển do nó hất lên tạt ướt sũng. Nàng lùi khỏi mũi thuyền dựa vào mạn thuyền đứng vững. Nhận ra là cá voi sát thủ, nàng thở phào nhẹ nhõm. Thực đơn của chúng rất phong phú nhưng thịt người không nằm trong số đó. Đừng nói là cá voi sát thủ tự nhiên, ngay cả lũ cá biến dị ở kiếp trước cũng không chủ động tấn công con người.

Từ biển sâu xa xôi đột nhiên vọng lại âm thanh vang vọng, con cá voi sát thủ đang bơi quanh thuyền liền lặn xuống đáy biển. Ngay sau đó mặt biển phun lên một cột nước, Hải Châu nhận ra nó có ý định rời đi cũng chuẩn bị kéo buồm đi vớt con cá đuối. Nàng vừa bước tới mũi thuyền thì đáy thuyền bị húc một cái mạnh, lâu thuyền bị hất lên rồi rơi xuống. Hải Châu đứng không vững, ngã nhào về phía trước rơi tòm xuống biển, trước mặt chính là lưng cá voi sát thủ. Nàng vùng vẫy định tránh nhưng lại bị nó lao tới đỡ lấy với tốc độ cực nhanh.

Nàng rơi bịch xuống lưng cá, dưới tay là lớp thịt dày cộp da trơn nhẫy.

Con cá voi sát thủ lặn xuống bơi một đoạn rồi lại phun nước, vây lưng lộ ra trên mặt biển, Hải Châu cũng ngoi lên mặt nước. Khi nó bơi gần mạn thuyền, nàng mượn sức đạp vào lưng nó, túm c.h.ặ.t lấy chiếc thang gỗ đang chìm trong nước, vừa lăn vừa bò leo lên thuyền.

Chờ nàng ướt như chuột lột đứng trên boong, con cá voi sát thủ dưới nước cũng rời đi. Nó nhảy vọt lên mặt biển như cá chép vượt vũ môn, phun bọt nước tung tóe rồi lao về phía biển sâu.

Con cá đuối vừa mới tỉnh lại, chưa kịp định thần thì lại bị hất bay lên trời.

Điều này lại tiện cho Hải Châu. Nàng nhìn phương hướng con cá đuối rơi xuống, vội vàng kéo buồm đuổi theo. Khi nàng đến nơi, nó vẫn còn đang trôi nổi trên mặt biển, cái đuôi đã bị gãy gập. Dùng lưới kéo lên boong mới phát hiện bụng dưới của nó bị nứt toác, có lẽ do va đập mạnh xuống nước hoặc bị vây cá voi chọc thủng.

Trời hãy còn sớm nhưng Hải Châu đã định quay về. Sau một hồi lăn lộn, nàng vẫn chưa ăn trưa đành nhịn thêm nửa canh giờ nữa về đến quán ăn lót dạ, để dành bụng tối ăn một bữa no nê.

Đi được nửa đường, trời bỗng nhiên tối sầm lại, mây đen tụ tập che khuất mặt trời ch.ói chang, trên biển cũng bắt đầu nổi gió.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Chương 122 | Đọc truyện chữ