Cậu ấy tinh ý nhận ra ánh nhìn của tôi, bèn mang theo nét cười mà dừng bước.

Tôi lắc đầu: "Trần Trạch Lâm, xin lỗi cậu nhé, bức thư năm đó cậu kẹp trong vở bài tập Toán, mấy hôm trước tớ mới đọc được."

Cậu ấy sững sờ đứng chôn chân tại chỗ, dưới ánh tà dương nhuộm vàng, tôi dường như lại nhìn thấy bóng hình chàng thiếu niên mặc đồng phục của năm nào.

Nhưng tôi biết rõ, chúng tôi đều đã chẳng còn là chúng tôi của quá khứ nữa rồi.

Một lúc lâu sau, cậu ấy bỗng cúi đầu bật cười: "Bạn học Giang Vũ Yên, tôi là Trần Trạch Lâm học sinh lớp 12A17 đây, lần này có thể cho tôi xin phương thức liên lạc của cậu được không?"

Tôi bất chợt quay đầu lại, va phải một đôi mắt sâu thẳm đong đầy sự dịu dàng quyến luyến, dưới ráng chiều hoàng hôn, ánh mắt ấy lấp lánh như mang theo làn nước mỏng manh.

Lần này, tôi rốt cuộc cũng không còn muốn trốn tránh nữa.

"Bạn học Trần Trạch Lâm, tôi là Giang Vũ Yên học sinh lớp 12A1, đây là phương thức liên lạc của tôi."

41.

Ngày hôm sau, Trần Trạch Lâm đã rời khỏi Nam Thành.

Cậu ấy trở về với ánh đèn sân khấu, tiếp tục làm một đại minh tinh rực rỡ ch.ói lóa, còn cuộc sống của tôi vẫn bình lặng trôi qua, ngày ngày ba điểm trên một đường thẳng, đều đặn với việc giảng dạy và nghiên cứu khoa học.

Tình cảm của những năm tháng mười bảy, mười tám tuổi, trải qua ngần ấy năm trời xa cách sớm đã chẳng còn ý nghĩa gì.

Chỉ có điều khác biệt là, kể từ sau ngày hôm đó, Trần Trạch Lâm thi thoảng lại chia sẻ với tôi về những cảnh sắc trên đường đi cùng với lịch trình của cậu.

"Cô Giang ơi, cô có xem chương trình thực tế dạo gần đây Trần Trạch Lâm tham gia không ạ?"

"Cô không xem."

"Cô xem thử đi ạ, thực sự hay lắm luôn."

Bạn nữ sinh thấy tôi không có chút phản ứng nào, lập tức lay lay cánh tay tôi.

Nghe xong, tôi buông con chuột trong tay ra, khoanh tay trước n.g.ự.c cười khẩy: "Luận văn của em viết còn hay hơn cả chương trình của cậu ấy nữa đấy."

"Em xin lỗi, thưa cô em biết sai rồi ạ." Nói xong, cô bé chắp hai tay lạy xin tha rồi rút lui khỏi văn phòng của tôi.

Trần Trạch Lâm và Mạnh Thư dạo gần đây đang làm khách mời bình luận cho một chương trình truyền hình thực tế về chốn công sở.

Tôi quả thực không xem chương trình đó, nhưng mỗi khi mở điện thoại lên, tôi luôn bắt gặp những từ khóa tìm kiếm nổi bật liên quan đến hai người họ.

Cậu ấy và Mạnh Thư đã rất lâu không hợp tác với nhau, chương trình lần này có sức nóng và thu hút sự quan tâm cao chưa từng có.

Rất nhiều cư dân mạng điên cuồng "đẩy thuyền" dưới phần bình luận, thi nhau cảm thán rằng OTP đã chìm của mình nay lại có cảm giác như được hồi sinh.

Bao năm qua, tôi đã hình thành thói quen lướt xem các chủ đề hot trên Weibo trước khi đi ngủ.

Không ngờ lần này đập vào mắt tôi lại là bài đính chính từ phòng làm việc của Trần Trạch Lâm: "Với cô Mạnh Thư chỉ đơn thuần là quan hệ hợp tác."

Không lâu sau, Mạnh Thư cũng đăng một bài viết trên Weibo, đính kèm 9 bức ảnh tuyệt đẹp của bản thân khi ghi hình chương trình, với dòng trạng thái cực kỳ ngắn gọn súc tích: "Phim mới của mỹ nữ sắp lên sóng rồi, đổi đối tượng đẩy thuyền mới đi nha."

Ngay lúc tôi còn đang thắc mắc, chiếc điện thoại bên cạnh đột nhiên đổ chuông, tôi lập tức hoàn hồn lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cầm điện thoại trên tay do dự một hồi lâu, cuối cùng tôi vẫn nhấn nút nghe: "Trần Trạch Lâm, có chuyện gì vậy?"

Ở đầu dây bên kia, tôi nghe thấy tiếng cậu ấy khẽ cười: "Tôi còn tưởng cậu định sẽ không bao giờ bắt máy chứ."

Bốn bề chìm vào tĩnh lặng, bầu không khí bỗng chốc trở nên có chút ngượng ngùng khó tả.

Một lúc sau, tôi nghe thấy cậu ấy lên tiếng: "Tôi và Mạnh Thư hoàn toàn không có mối quan hệ gì cả, là do tổ chương trình cần tạo chủ đề câu view thôi."

Tôi hơi sững lại, không ngờ cậu ấy lại đột ngột thanh minh chuyện này, bèn gật đầu đáp: "Tớ biết rồi, tớ đã đọc thông báo phòng làm việc của cậu."

"Giang Vũ Yên, cậu cũng theo dõi những tin tức liên quan đến tôi sao?"

Tôi khẽ hừ một tiếng, đáp: "Tiện tay lướt thấy thôi."

"Cũng được, chứng tỏ mấy năm nay nỗ lực của tôi không hề uổng phí."

Bầu không khí đã dịu đi rất nhiều, tôi cũng bất giác buông lỏng cơ thể: "Cậu đang làm gì vậy?"

"Tôi vừa mới về đến khách sạn. Giang Vũ Yên à, hôm nay tôi mệt quá."

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng sột soạt, giọng nói của cậu ấy đong đầy sự dịu dàng vương vấn một cách khó hiểu: "Cậu không tò mò tại sao tôi lại đột nhiên gọi điện cho cậu à?"

Tôi ngẩn người một lát, rồi ngoan ngoãn hùa theo hỏi: "Tại sao vậy?"

Ngay sau đó, một tràng cười khẽ phát ra từ điện thoại, trầm khàn và ngập tràn sự mập mờ ám muội.

"Bởi vì, tôi sợ cô giáo Giang sẽ hiểu lầm, thế nên tôi phải gọi điện để giải thích với cậu."

42.

"Sao đột nhiên lại không nói gì nữa vậy, hả?" Giọng nói của Trần Trạch Lâm lại một lần nữa vang lên.

Cách xưng hô bất ngờ này khiến tôi thoáng chốc choáng váng, còn chưa kịp mở miệng, hai vành tai đã đỏ ửng lên.

Khi lấy lại được tinh thần, tôi lập tức thành thật trả lời: "Tớ không biết phải nói gì."

Người ở đầu dây bên kia khẽ cười một tiếng, nhưng cũng không mấy để tâm.

"Không sao, là tôi muốn nói chuyện với cậu thôi."

"Ngày mai cô giáo Giang có lịch trình gì không?"

Tôi ngẫm nghĩ một chút, cuối cùng vẫn trái với lương tâm mà lắc đầu: "Không có, ngày mai là thứ Bảy mà."

"Thế à, vậy thì tốt rồi."

"Ngày mai cậu có bận không?"

"Cũng bình thường."

……

 

====================
Chương 20 - Chương 20 | Đọc truyện tranh