Mọi người ngước lên nhìn, đều đang chờ đợi câu trả lời của Trần Trạch Lâm. Tôi cứ ngỡ cậu ấy sẽ lắc đầu nói không.
"Anh có người mình thích, nhưng không lén lút yêu đương."
"Thành tích của cô ấy rất tốt, mỗi lần thi chưa bao giờ rớt khỏi top 10 của khối."
"Lúc đó thành tích môn Vật lý của cô ấy rất xuất sắc, còn anh thì thường xuyên thi trượt." Nói xong, cậu ấy không nhịn được mà bật cười.
"Hồi đó, chiều nào lớp cô ấy cũng vào lớp trước nửa tiếng để làm bài thi, lần nào anh cũng giả vờ đi ngang qua, nhưng cô ấy chưa một lần ngẩng đầu lên nhìn anh."
Cậu ấy khựng lại một nhịp, rồi lập tức nói tiếp: "Anh thừa nhận sức hấp dẫn của mình còn chẳng bằng một bộ đề thi Vật lý. Thế nhưng dáng vẻ cắm cúi học tập của cô ấy, lại khiến anh vô số lần vì cô ấy mà rung động."
Dưới khán đài cười ồ lên, còn tôi thì lại đứng sững sờ tại chỗ.
"Vậy tại sao lúc đó anh không yêu đương với chị ấy ạ, là do anh không tỏ tình với chị ấy sao?"
"Thời của bọn anh rất thịnh hành việc viết thư tình, anh cũng từng viết, nhưng không hẳn là thư tình. Cứ do dự chần chừ mãi, cuối cùng anh chỉ dám xin phương thức liên lạc của cô ấy, thế nhưng cuối cùng cô ấy đã từ chối anh."
"Đàn anh, anh xuất sắc như vậy sao lại phải sợ hãi cơ chứ?"
"Bởi vì cô ấy rất ưu tú. Trước mặt cô ấy, anh chỉ là Trần Trạch Lâm, một người bình thường cũng biết lo được lo mất vì cô gái mà mình đem lòng yêu thích."
"Cũng bởi vì thích cô ấy, nên nó cũng kéo theo việc anh muốn nỗ lực hơn một chút, để cô ấy có thể nhìn thấy anh."
"Sở dĩ hôm nay anh trả lời câu hỏi này, chỉ là muốn nhắn nhủ với các bạn học sinh ở đây rằng, nếu các em có người mình thích, vậy thì các em nhất định phải cùng nhau trở thành những con người xuất sắc hơn."
"Yêu thầm có lẽ sẽ khiến con người ta tự ti, nhưng yêu thầm không hề thấp hèn. Nếu như vì thầm thương một người mà muốn nỗ lực để bản thân trở thành một phiên bản tốt đẹp hơn, thì đó cũng được coi là một sự đền đáp xứng đáng theo một ý nghĩa nào đó."
Khoảnh khắc tôi ngước mắt lên, vừa vặn va phải ánh nhìn của cậu ấy.
Ngay giây phút hai ánh mắt chạm nhau, mọi sự ồn ào huyên náo xung quanh dường như đều tan biến mất.
Chỉ còn lại trái tim của chính mình, đang đập loạn nhịp trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Mối tình thầm kín thời thanh xuân tựa như mùa mưa dầm oi bức, song hành cùng những giọt nước mắt mặn chát và những giấc mộng triền miên.
Còn trái tim tôi lại giống như cái cây cắm rễ thật sâu vào lòng đất, cố chấp đợi chờ những cơn gió một lần nữa thổi lay phiến lá của mình.
40.
Lễ kỷ niệm vừa kết thúc, ban giám hiệu nhà trường đã rủ rê cùng nhau đi liên hoan.
Trong suốt buổi tiệc, tôi cứ trong trạng thái mơ màng ngơ ngẩn, trong đầu toàn ngập tràn những lời Trần Trạch Lâm vừa nói lúc nãy.
Rượu ngà ngà say, thầy giáo Toán vỗ vỗ vai Trần Trạch Lâm, cười nói: "Trạch Lâm à, thầy đã nhiều năm không gặp em rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Còn cả Vũ Yên nữa, nghe bố em bảo năm nay em mới về nước hả?"
Tôi bừng tỉnh, lập tức gật đầu, lịch sự đáp lại: "Dạ, em định sẽ ở lại Nam Thành luôn ạ."
"Nam Thành tốt chứ sao, gần nhà, giao thông lại thuận tiện. Hôm nay thầy vui lắm, nhìn thấy đám học trò các em đứa nào cũng sự nghiệp thành đạt..."
"À đúng rồi, Trạch Lâm đã có bạn gái chưa?" Thầy giáo Toán mặt đỏ gay hỏi.
Cậu ấy mỉm cười, nâng ly đáp: "Dạ thưa thầy, hiện tại em vẫn chưa có ạ."
Kể từ sau khi tốt nghiệp, tôi đã quá quen với những cuộc đối thoại kiểu này, nên chỉ thuận tay gắp chút thức ăn trước mặt.
Ai ngờ thầy giáo Toán vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái, vội vàng rướn người qua vỗ vai tôi: "Vũ Yên cũng chưa có bạn trai này, hai đứa có thể trao đổi phương thức liên lạc rồi nói chuyện tìm hiểu xem sao. Người trẻ tuổi thì nên tiếp xúc với nhau nhiều vào, hồi thầy ở tầm tuổi các em là đã kết hôn từ lâu rồi."
"Khụ..." Tôi mấp máy môi, vừa định lên tiếng thì đã đụng phải ánh mắt vô cùng sâu thẳm và đầy thâm ý của Trần Trạch Lâm.
Rất nhanh, cậu ấy đã dời mắt đi, đứng dậy nâng ly kính thầy giáo Toán: "Dạ vâng, học trò xin nghe lời thầy ạ."
Cuối cùng thì chủ đề này cũng được chuyển qua.
Tôi vô thức ngoảnh đầu nhìn cậu ấy, chẳng ngờ lại vừa vặn chạm phải ánh nhìn cậu cũng đang hướng về phía tôi.
"Trước đây cậu không thích ăn súp lơ cơ mà?" Cậu ấy kề sát tai tôi khẽ thì thầm.
Trong chiếc đĩa trước mặt vẫn còn miếng súp lơ tôi vừa c.ắ.n dở một miếng.
Nhiều năm trôi qua, tôi không ngờ cậu ấy vẫn còn nhớ rõ chuyện này, nhất thời tôi ngẩn người đáp: "Bây giờ tớ không còn kén ăn nữa rồi."
Cậu ấy gật gật đầu, rồi khóe môi bung nở một nụ cười nhàn nhạt.
Tiệc tàn, tôi và Trần Trạch Lâm sánh bước bên nhau trong khuôn viên trường.
Những cây ngân hạnh trong trường đang độ trổ lá tươi tốt, những cành lá vươn dài đan xen vào nhau tạo thành những tán cây xanh mát.
Đi dạo trong khuôn viên trường, có thể cảm nhận rõ ràng từng hơi thở của thanh xuân.
Trong cơn hoảng hốt mờ mịt, tôi lại nhớ về những năm tháng hễ nhìn thấy cậu ấy là tim đập thình thịch, nhưng đứng trước mặt cậu ấy lại phải cố gắng giả vờ tỏ ra lạnh lùng.
Cậu ấy dường như vẫn mãi là cậu thiếu niên khoác trên mình bộ đồng phục màu xanh, tựa người vào dãy hành lang ngập nắng của trường cấp ba, bừng bừng sức sống và thanh xuân.
Cậu đứng ở trên đỉnh trái tim tôi, in hằn sâu đậm vào những năm tháng mười bảy, mười tám tuổi của tôi.
"Cậu cười gì vậy?"
====================