Sau khi ngắt máy, tôi quăng điện thoại vào góc giường, chui tọt vào trong chăn, đưa tay lên ôm lấy hai gò má đang nóng bừng bừng.

Đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, Giang Vũ Yên à sao mày vẫn vô dụng đến thế hả.

Thế nhưng tôi chưa kịp rúc trong chăn được bao lâu, thì tiếng chuông điện thoại lại một lần nữa vang lên.

Có điều, lần này người gọi tới lại là thầy Giang.

"Vũ Yên, ngày mai con nhất định phải đi gặp cậu học trò mà lần trước bố đã nói với con đấy, hai giờ chiều ngày mai cậu ấy sẽ đến đón con."

"Bố ơi, con thực sự rất bận." Tôi không do dự mà từ chối ngay tắp lự.

"Bố nói cho con nghe này, cậu ấy làm việc ở viện nghiên cứu khoa học, cũng học Vật lý giống con. Thằng bé này tướng mạo đường hoàng, con với nó ở bên nhau cũng sẽ có tiếng nói chung. Nhắc mới nhớ, cậu ấy còn được coi là một nửa đàn anh của con đấy, con nghe bố nói..."

"Con là người học Lịch sử, làm sao mà có chung chủ đề nói chuyện với anh ấy được ạ?"

"Con đừng có mà ngắt lời bố, chẳng phải hồi đại học con học Vật lý sao? Ngày mai nó sẽ qua đón con, con ăn với nó bữa cơm cho đàng hoàng t.ử tế, nói chuyện tìm hiểu nhau nhiều vào."

Tôi bỗng chốc tức đến bật cười: "Bố ơi, trước đây bố cấm cản không cho con yêu đương, sao vừa tốt nghiệp xong bố đã muốn tống cổ con đi lấy chồng rồi?"

"Thế này mà giống nhau được à? Hồi đi học mấy cái đấy có thể gọi là yêu đương sao?"

"Ngày mai con liệu mà có mặt đúng giờ cho bố, nghe rõ chưa!" Nói xong, thầy Giang cúp máy cái rụp.

Tôi não nề thở dài một hơi, tiện tay ném điện thoại sang một bên, xem ra ngày mai có việc phải làm thật rồi.

43.

Vốn dĩ tôi còn lo sợ bầu không khí sẽ trở nên gượng gạo tẻ nhạt, nhưng không ngờ học trò của thầy Giang lại là một nhân viên nghiên cứu khoa học khá hài hước và thú vị.

Ăn xong, anh ấy rất chu đáo đưa tôi về tận dưới sảnh khu chung cư.

Chỉ là tôi hoàn toàn không ngờ Trần Trạch Lâm lại đột nhiên xuất hiện ở ngay dưới lầu nhà tôi.

Đầu đội chiếc mũ lưỡi trai màu đen đè lên những lọn tóc lòa xòa, cậu ấy đang tựa lưng vào cột đèn đường, phía sau lưng chất đống lớn bé đủ loại hộp quà.

Sáu mắt nhìn nhau, bầu không khí bỗng chốc trở nên ngượng ngùng một cách kỳ quái.

"Vũ Yên, đây là bạn của em sao?" Vị học trưởng nhịn không được bèn cất lời trước.

Dưới ánh nhìn chăm chú của cả hai người đàn ông, tôi gật gật đầu: "Dạ đúng vậy."

Trần Trạch Lâm vẫn chưa lên tiếng vội, cậu ấy chỉ nhướng nhướng đôi lông mày rậm, tỏ vẻ đầy hứng thú.

"Chào anh, tôi là Trần Trạch Lâm."

"Chào cậu, tôi là Lâm Viễn, trước đây là học trò của bố Vũ Yên."

"Trùng hợp thật đấy, tôi cũng vậy. Anh có muốn lên nhà ngồi chơi một lát không?"

……

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bầu không khí dường như có chút quỷ dị, tôi bất đắc dĩ rụt cổ nhún vai, vội vã kiếm bừa một cái cớ để tiễn đàn anh ra về.

Quay trở lại, Trần Trạch Lâm vẫn đứng nguyên ở vị trí cũ, ánh mắt phóng tới chứa đựng hàm ý sâu xa vô cùng khó đoán.

"Sao cậu lại đột nhiên xuất hiện dưới lầu nhà tớ thế này?"

"Đi ngang qua thôi, tiện thể mang cho cậu ít quà." Cậu ấy nghiêng người, thuận tay chỉ vào đống đồ phía sau, rồi lập tức cất tiếng thở dài sườn sượt: "Cô giáo Giang à, cậu xem thử xem tôi đã gọi cho cậu bao nhiêu cuộc điện thoại rồi."

Khi ra ngoài, để thể hiện sự tôn trọng với người đối diện, tôi thường rất ít khi đụng đến điện thoại.

Lúc này tôi mới sực nhớ ra, vội vàng mở điện thoại lên kiểm tra thì phát hiện Trần Trạch Lâm đã gọi cho tôi tận 6 cuộc gọi nhỡ từ hai tiếng trước.

Tôi có chút áy náy ngước nhìn cậu ấy: "Cậu vẫn luôn đứng đợi ở đây sao?"

"Cũng bình thường thôi, tôi cứ nghĩ là cậu đang ở nhà, nên lúc xuống xe đã bảo người đại diện lái xe đi trước rồi."

Cậu ấy nhíu mày, bày ra vẻ mặt vô cùng đáng thương nói: "Cô giáo Giang à, tôi đứng nãy giờ mỏi nhừ cả chân rồi đây này."

Mới hôm qua người đàn ông này vẫn còn đang xuất hiện trên màn hình TV, vậy mà nay lại đột ngột hiển hiện ngay trước mắt tôi, điều này khiến tôi luôn có một cảm giác thiếu chân thực.

Cậu ấy cúi đầu nhìn tôi, đôi mắt sáng rực lấp lánh, thế là tôi bất giác buột miệng thốt ra câu hỏi: "Vậy... cậu có muốn lên nhà tớ ngồi chơi một lát không?"

"Được." Cậu ấy nhận lời một cách vô cùng dứt khoát.

Tôi còn chưa kịp phản ứng lại, cậu ấy đã bắt đầu khom người dọn dẹp đống đồ đạc phía sau lưng.

44.

Bầu không khí tĩnh lặng ngập tràn mùi vị của sự ngượng ngùng lúng túng.

Tôi không ngờ mình lại cứ thế dẫn Trần Trạch Lâm lên lầu, trái ngược hoàn toàn với sự lúng túng mất tự nhiên của tôi, cậu ấy đã bắt đầu thong dong đi ngắm nghía cách bài trí trong phòng.

Thật may quá, tôi vẫn được coi là một người khá gọn gàng ngăn nắp.

Nhìn những hộp quà chất đầy trên bàn trà, tôi rốt cuộc nhịn không được bèn lên tiếng: "Trần Trạch Lâm, để tớ mời cậu một bữa cơm nhé, cậu có quán quen nào hay thích ăn món gì không?"

"Tôi ăn gì cũng được, nhưng vác cái khuôn mặt này ra đường thì e là không tiện cho lắm."

"Vậy tớ gọi đồ ăn ngoài được không?"

"Không cần đâu, nhà cậu có sẵn đồ ăn không?"

"Có thì có." Tôi có chút khó mở miệng, ấp úng nói: "Nhưng mà tớ nấu ăn dở lắm."

"Không sao, để tôi làm cho."

……

Mười phút sau, tôi chẳng thể ngờ được rằng Trần Trạch Lâm với thân phận là một vị khách lại đang đeo chiếc tạp dề màu hồng phấn của tôi, tất bật xào xáo trong bếp.

 

====================
Chương 21 - Chương 21 | Đọc truyện tranh