Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Mỗi Ngày Đều Ghen Với Chính Mình/Mỗi Ngày Đều Cắm Sừng Chính Mình

Chương 148: Đạo Đức Nghề Nghiệp Của Pháp Sư Vong Linh (21)

Chương 148: Đạo Đức Nghề Nghiệp Của Pháp Sư Vong Linh (21)

“Ngài chưa từng nghĩ đến sao?” Brady mỉm cười nhìn vẻ mặt sửng sốt của Nguy Dã. “Chủ nhân, ngài đúng là ngây thơ thật đấy.”

Người đàn ông trước mặt từng là anh hùng được tôn kính, lại vẫn giữ ý thức. Nở nụ cười đầy vẻ trêu chọc gọi chủ nhân, không biết nên nói là phóng khoáng vẫn là do ác thú nữa.

Nguy Dã lấy lại bình tĩnh, không để gã trệch sang chuyện khác: “Tại sao anh lại phá pho tượng tưởng niệm của chính mình?”

Brady với vẻ mặt không thèm để ý: “Điều này ảnh hưởng đến việc cậu sử dụng tôi sao?”

“Đúng là không ảnh hưởng.”

Brady định đáp “Vậy thì tốt”, nhưng Nguy Dã lại nghiêm túc nói: “Nhưng chúng ta đã trở thành đồng bạn kề vai chiến đấu, chẳng phải chúng ta nên thành thật với nhau sao?”

Brady hơi khựng lại: “Đồng bạn… cùng kề vai chiến đấu sao?”

Nguy Dã như tất nhiên mà đáp: “Đúng vậy.”

“Nhưng mà” Hắn suy nghĩ: “Tôi nhớ anh đồng quy vu tận với Hắc Ám Ma Pháp Sư trong Thần chiến. Anh có hận những kẻ như tôi không?”

“Anh muốn nói thì, tôi không thích cưỡng ép người khác. Nếu anh thật sự muốn đi, tôi có thể thả tự do cho anh —— nhưng nếu anh muốn giết tôi, tôi cũng sẽ không bỏ qua cho anh.”

Hắn nói chuyện luôn thẳng thắn, không hề mượn cớ che đậy, lại làm người ta không kìm hãm được mà bị cặp mắt trong suốt kia hấp dẫn, Brady im lặng thật lâu.

Hắn vốn chẳng có thiện cảm gì với Hắc Ám Ma Pháp Sư, dù sao cũng từng là kẻ thù, nhưng trong khoảng thời gian này, kỳ thật gã cảm thấy “chủ nhân” này cũng không tệ lắm. Đơn thuần lại thú vị, lúc tắm rửa cho con quạ đen kia, còn sẵn tiện lâu chiến giáp cho gã, lúc ấy con quạ đen Martin kia ở một bên ghen ghét mà kêu không ngừng, hắn còn mang vẻ mặt nghiêm túc khuyên bảo nó “phải rộng lượng”, miễn bàn có bao nhiêu thú vị.

Sau một lúc lâu, Brady nói: “Tôi không có cùng Hắc Ám Ma Pháp Sư đồng quy vu tận. Pho tượng cùng tấm bia đá kia quá dối trá, tôi nhìn không.”

“Ba ngàn năm trước, tôi dẫn dắt đoàn Kỵ Sĩ lên chiến trường, hỗ trợ Giáo Hoàng Malcolm tấn công Thần Điện Bóng Tối.”

Chuyện này đã được ghi trong sử sách. Nguy Dã lặng im, chờ gã nói tiếp.

“Sau một trận chiến, ma lực của Malkan đã cạn kiệt. Để hoàn thành nhiệm vụ của Thần Ánh Sáng, ông ta…” Brady nghiến răng, sắc mặt u ám: “Mẹ nó!”

“Ông ta vì muốn thắng mà sử dụng thuật hiến tế! Đột phá thành Thánh Pháp, nhưng toàn bộ thuộc hạ của tôi đều biến thành vật hiến tế!”

Thì ra Quang hệ cũng có thể tàn ác, độc địa chẳng kém Hắc hệ. Nguy Dã nhớ đến quyển sách cấm mà Giáo Hoàng cất giấu. Chẳng trách nhiều pháp thuật bị liệt vào danh sách cấm, nếu bị người khác biết, thì sự "thánh khiết" của Quang hệ ma pháp sẽ lung lay.

“Thật nực cười. Chúng tôi không chết trong tay kẻ thù, lại bị đồng minh coi như vật hy sinh.”

Sự sống chiến hữu của gã liền như vậy bị người rút cạn, để lại danh tiếng “Liệt sĩ” thì có ích gì? Đó vẫn là vinh quang mà Quang Minh Giáo Đình ban cho bọn họ, thật đáng châm chọc!

“Còn Lucia của ta…” – gương mặt vốn nghiêm nghị của Brady bỗng trở nên dữ tợn, hai mắt đỏ rực như máu. Làn khí đen đặc quánh tỏa ra bao trùm cơ thể xác sống, oán khí dày đặc. Nguy Dã lập tức rút ra pháp trượng, chĩa về phía gã.

Dưới áp lực bất ngờ, Brady ngã xuống đất, như thể bị một sức hút vô hình đè chặt xuống.

“Anh bình tĩnh lại chưa?” Nguy Dã dùng pháp trượng từ xa chọc chọc gã: “Đừng làm hỏng căn phòng này. Tôi không muốn phải đền tiền đâu.”

Brady mím chặt môi, rồi miễn cưỡng nói: “…Tôi ổn.”

Nguy Dã thu hồi pháp trượng, chú ý đến cái tên gã vừa nhắc: “Lucia?”

“Nàng là công chúa xinh đẹp nhất của đế quốc Gamma.” Brady ngồi dậy, giọng trầm buồn. “Lucia tội nghiệp… nàng vô cùng dũng cảm. Lén theo ta ra trận, muốn cùng ta kề vai chiến đấu, nào ngờ lại gặp phải kiếp nạn ấy.”

Nguy Dã: “……”

Chẳng trách gã từng suýt bị trục xuất khỏi hoàng tộc. Thì ra là ngoại tình với công chúa.

Brady thoát khỏi dòng hồi tưởng, vuốt mái tóc rối, bỗng nở nụ cười nửa gian tà, rồi quay lại chủ đề chính: “Năm đó mọi người đều tôn xưng ta là tình thánh. Cậu có cần tôi chỉ vài chiêu hay không?”

Nguy Dã lạnh nhạt nhìn gã.

Anh mau nói đi.

Brady: “Theo kinh nghiệm của tôi, nếu bị phát hiện tốt nhất nên chạy.”

“Chạy không được thì lừa, lừa không được thì dỗ, dỗ không được liền khóc.”

Cái quỷ gì vậy, càng nghe càng không đáng tin.

Brady nhìn vẻ mặt như muốn nói “anh đùa tôi à?” của Nguy Dã, thở dài: “Tôi e rằng dù có truyền thụ kinh nghiệm quý giá này cho cậu thì cũng vô ích. Cậu vốn chẳng biết gạt người.”

“Nếu không được thì cậu cứ khóc đi.” Gã tưởng tượng một chút, cảm thán nói: “Chủ nhân nhỏ của tôi, dáng vẻ cậu khóc nhất định rất đáng thương.”

Nguy Dã: “……”

Hắn mím môi: “Tôi sẽ không khóc.”

“Vậy thì chờ Elvis bị giết đi. Nếu Thần Hắc Ám phát hiện…” Brady nhếch mép:  “Chỉ cần búng một cái, Ayer của cậu sẽ biến mất.”

Mí mắt Nguy Dã giựt giựt.

Dù sao thì Hắc Ám Thần cũng chưa xuất hiện ngay, nên Nguy Dã tạm gác nỗi lo này. Lúc này hắn quan tâm đến tin tức Elvis vừa nói hơn.

Giáo Hoàng nhận được Thần dụ, chỉ nói cho mười hai Hồng Y Giáo Chủ, mà không lập tức chấp hành, không chỉ bởi vì thân thể của ông ta, chỉ sợ còn liên quan tới phân tranh trong nội bộ Giáo Đình.

Giờ Giáo Hoàng đã chết, Elvis mang theo nhẫn Giáo Hoàng trở về, chắc chắn những kẻ đó sẽ ngáng đường

Chắc Quang Minh Thần cũng chẳng ngờ rằng những tín đồ trung thành của mình sẽ mâu thuẫn nội bộ ngay trước khi cuộc chiến bắt đầu.

Dù thế nào, chiến tranh vẫn đang tới gần, cơn bão đã ở ngay trước mắt.

Nữ Vương hiện tại của đế quốc Gamma  cũng cảm nhận được bầu không khí bất thường. Nàng vẫn tiếp tục bàn bạc cùng các cận thần đến tận đêm khuya.

“Giáo Hoàng đã qua đời, nghe nói Thánh Tử Elvis mang theo nhẫn quyền năng trở về, các thế lực trong tối ngoài sáng đều đang muốn hạ bệ cậu ta” Isabel nói: “Hãy theo dõi hành động của họ. Tôi có linh cảm họ đang chuẩn bị làm gì đó.”

“Vâng, bệ hạ.”

Isabel cho thủ hạ ra ngồi, rồi ngồi một mình bên bàn, trầm tư suy nghĩ. Đột nhiên, một giọng nam trầm thấp vang lên: “Bệ hạ, ngài quả thật sáng suốt.”

“Ai?!” Nàng lập tức đứng lên, tay đặt lên con dao găm ở bên hông.

Nàng nháy mắt nhận ra chiến giáp kia: “Anh là ai? Tại sao mặc giáp của Đội trưởng Hiệp sĩ Hoàng gia Đế quốc?”

Chính xác mà nói, đó là kiểu chiến giáp của ba ngàn năm trước. chậm rãi bước ra ánh sáng. Nữ Vương vốn am hiểu sử sách, không kìm được kinh hô:: “Brady đại nhân? Ngài chẳng phải đã chết rồi sao?”

Chữ “Ngài” đầy tôn kính khiến Brady bật cười: “Đúng vậy, như Ngài thấy… tôi giờ đây đã thành Hiệp Sĩ Vong Linh. Xin đừng hoảng sợ.”

Nữ Vương chẳng những không sợ, mà còn thấy phấn khích. Nàng vốn là một chiến binh và cũng rất tôn sùng các anh hùng, từ lâu chiến công của Brady đã khắc ghi trong lịch sử dân tộc. Sau khi bày tỏ sự ngưỡng mộ, nàng mời ông ngồi xuống, hỏi mục đích tới đây.

“Bệ hạ, Ngài nghĩ thế nào về Quang Minh Giáo Đình?”

“Ngài có ý gì?”

Brady thở dài nói: “Nếu tôi nói, Giáo Đình là thủ phạm hại chúng tôi……”

Cái chết của Brady cùng các Hiệp Sĩ năm ấy không chỉ khiến Nhà Vua mất đi những cánh tay đắc lực, mà còn tước đi lực lượng quân sự mạnh nhất của Gamma. Đây chính là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến sự chia cắt và suy yếu của đế quốc.

Isabel từng vô số lần tưởng tượng đến thịnh cảnh của đế quốc Gamma ba ngàn năm trước và cũng khát khao khôi phục thời thịnh thế ấy. Nàng sau khi biết được bí mật trong giai đoạn lịch sử này, tức giận nhưng vẫn nghiêm nghị bảo trì sự trấn định.

Là Nữ Vương, Isabel càng phải suy xét nhiều thứ.

“Cho dù là vậy……” Isabel trầm giọng nói: “Gamma hiện tại cũng không có khả năng đối nghịch với Quang Minh Giáo Đình.”

“Ngài có thể lựa chọn không tham dự chiến tranh.” Một giọng nói trong trẻo bất ngờ vang lên từ phía xa.

Lần thứ hai trong đêm có người đến thăm, Isabel đã có thể vững vàng ứng phó, nhưng khi nhìn về phía nơi phát ra giọng nói, nàng vẫn ngạc nhiên mà khẽ cau mày.

Thân hình cao gầy lặng yên không một tiếng động xuất hiện ở cách đó không xa. Bóng của kệ sách bao phủ cả người hắn, chỉ lộ ra một mảnh áo choàng pháp sư. Trong áo choàng đen lộ ra chiếc cằm thanh tú tuyệt đẹp, làm người ta không kìm được mà muốn nhìn trộm thêm.

“Pháp Sư Vong Linh sao?” Nàng đánh giá Nguy Dã: “Brady, đây là chủ nhân hiện tại của ngài?”

Brady lấy lễ tiết Kỵ Sĩ làm câu trả lời, mời Nguy Dã ngồi vào chỗ ngồi của gã.

“Chiến tranh sắp diễn ra.” Nguy Dã nói thẳng: “Ngài thật sự có thể yên tâm đi theo Giáo Đình xuất chiến sao?”

Hoặc là nói, đế quốc Gamma thật sự còn cam lòng chịu sự kiểm soát của Giáo Đình sao? Nguy Dã không hề nhắc tới Elvis. Đó là bí mật giữa hai người, cũng là quân bài tẩy cuối cùng của hắn. Ngoài Kỵ Sĩ Vong Linh bị hắn khống chế, hắn tuyệt đối sẽ không nói cho bất kì ai biết.

Chỉ vậy thôi cũng đủ khiến Isabel phải dao động.

Thần quyền luôn áp đảo vương quyền. Không có bậc quân vương nào chịu nổi chuyện phải nghe theo chỉ thị của một đám ma pháp sư. Hai loại quyền lực này vốn đã mâu thuẫn từ gốc rễ, chỉ vì uy thế của Giáo Đình quá lớn nên luôn bị che giấu dưới lớp vỏ ngoài.

Nếu có cơ hội thoát khỏi sự kìm kẹp của Giáo Đình, làm gì có quốc gia nào không rung động?

Thời gian trôi dần, sắc trời cũng hửng sáng. Người hầu khẽ gõ cửa thư phòng:“Bệ hạ, cả đêm ngài chưa nghỉ. Có muốn dùng bữa sáng không?”

Isabel đáp: “Chuẩn bị thêm một phần nữa, đặt ở trên bàn. Không ai được phép vào.”

Sau khi trò chuyện, Isabel mời đồng minh mới ngồi lại. Trên bàn bày sữa ấm và bánh mì ngọt, nhưng không có chỗ cho Kỵ Sĩ Vong Linh.

Sự chú ý của Isabel đã rời khỏi hình bóng anh hùng lãng mạn trong sử sách, tập trung vào Pháp Sư Vong Linh, nàng cười nói: “Tôi chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình lại có thể ngồi ăn sáng cùng Pháp Sư Vong Linh.”

“Hiện tại chính sự đã nói xong, chúng ta có thể đổi sang đề tài nhẹ nhàng hơn không?”

Nguy Dã nghi hoặc: “Ý ngài là?”

Vì thể hiện sự lễ phép, hắn bỏ mũ trùm đầu xuống. Mái tóc dài xám bạc óng ánh dưới nắng sớm, những ngón tay trắng nhợt lộ ra từ tay áo đen mỏng, toát lên khí chất cô độc, xa cách, lại có vẻ yếu đuối khiến người ta không thể rời mắt.

Isabel chống cằm ngắm nhìn, khóe môi đỏ mọng khẽ cong. Vốn là một Nữ Vương uy nghi, giờ phút này lại giống một mỹ nhân diễm lệ, táo bạo. “Đây là lần đầu tiên tôi gặp một người đàn ông như ngài, nên muốn tìm hiểu nhiều hơn.” Nàng ẩn ý nói: “Ngài rất đặc biệt… Vậy trong mắt ngài tôi thế nào?”

Nguy Dã:?

Cuối cùng hắn cũng hiểu tại sao vị Nữ Vương này lại sùng bái Brady.