Mỗi Ngày Đều Ghen Với Chính Mình/Mỗi Ngày Đều Cắm Sừng Chính Mình
Chương 149: Đạo Đức Nghề Nghiệp Của Pháp Sư Vong Linh (22)
Chương 149: Đạo Đức Nghề Nghiệp Của Pháp Sư Vong Linh (22)
Isabel quả thực là mỹ nhân xuất chúng. Không chỉ giỏi chính trị mà còn đầy quyến rũ trong tình trường. Nàng có vô số tình nhân, và hầu như chẳng ai cưỡng nổi sự sủng ái của nàng.
Brady lập tức hiểu ý, nhếch môi mỉm cười, bộ dạng như đang thưởng thức vở kịch.
Như gã dự đoán, Nguy Dã chỉ hiểu ý trên mặt chữ, khó hiểu phong tình nói: “Bệ hạ là một Nữ Vương anh minh, đáng để kính trọng.”
“Chỉ có anh minh thôi sao?” Isabel lộ vẻ thất vọng.
Nhưng trong lòng lại thấy vui. Nhiều người thường mang định kiến với việc nữ giới cầm quyền, nhưng vị Pháp Sư này vẫn giữ sự vẻ thản nhiên.
Trước ánh mắt mang ý cười đầy mong đợi của Nữ Vương, Nguy Dã đành phải tiếp tục khen: “Ngài thông minh, phán đoán sắc bén, quyết đoán. Tôi tin Đế quốc Gamma sẽ ngày càng cường thịnh.”
Brady thấy Nữ Vương tuy không nhận được câu trả lời mong muốn nhưng vẻ mặt lại trở nên vui mừng, thiếu chút nữa bật cười thành tiếng.
“Cảm ơn lời khen của ngài.” Isabel không ngừng cố gắng, cầm lấy bánh mì tự tay đưa tới trước mặt Nguy Dã, mị nhãn như tơ: “Bánh mì ở Gamma rất ngon, ngài không muốn ở lại nếm thử sao?”
Nguy Dã vừa mới ăn bánh mì xong, hắn vốn ăn không nhìu, thản nhiên lắc đầu:“Cảm ơn, tôi no rồi. Nhưng bánh mì nơi đây quả thực rất ngon.”
Isabel: “……”
Brady nhận lấy miếng bánh mì, cười nói:“Cảm ơn sự ưu ái của bệ hạ. Nhưng chủ nhân của tôi đã hiến dâng thân thể và linh hồn cho Thần rồi.”
“Vậy chẳng phải giống như tu sĩ sao?” Isabel thở dài một hơi: “Thật đáng tiếc.”
Trời sáng hẳn. Đàm phán kết thúc, Nguy Dã đứng lên, đội lại mũ choàng.
Ánh mắt Isabel thoáng luyến tiếc khi gương mặt thanh tú kia lại chìm vào bóng tối. Vừa định mở miệng tiễn khách, thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ: “Bệ hạ, có khách từ Giáo Đình tới chơi.”
Dùng từ “Tới chơi”, mà không phải “Cầu kiến”, có thể thấy được thân phận đối phương không thấp. Isabel mời người vào trong, là một vị Hồng Y Giáo Chủ.
“Giáo chủ Douglas, Có chuyện gì mà ngài tới tận đây?” Nữ Vương kinh ngạc hỏi.
Douglas đến vội vàng, áo bào Thần Quan thậm chí bị rách, như vừa tháo chạy.
“Quang Minh Thần Điện xảy ra một chút…… Biến động, tôi cùng Thánh Tử Elvis bất đồng về triết lý.” Douglas thở dốc hai hơi, cố giữ tôn nghiêm của một vị Hồng Y Giáo Chủ: “Elvis tuổi trẻ khí thịnh, tôi là trưởng bối nên bao dung, chỉ đành tạm lánh để tránh cùng cậu ấy xảy ra xung đột.”
Lời lẽ khéo léo, nhưng Isabel vừa nghe đã hiểu: đây là kẻ thua trong cuộc tranh quyền.
Nàng cười như không cười nói: “Vậy Giáo Chủ tới tìm tôi để làm gì?”
Douglas nén sự nỗi vội vã, nói: “Bệ hạ, quê hương của tôi chính là Gamma, lòng tôi luôn hướng về nơi này. Tôi mong chúng ta có thể hợp tác. Chỉ cần bệ hạ giúp ta trở về Thần Điện……”
Ông ta muốn nhờ Gamma trợ lực để bước lên vị trí Giáo Hoàng.
“Theo tôi được biết, trong tay Thánh Tử có nhẫn Giáo Hoàng, lại là người mà Giáo Hoàng tiền nhiệm chọn.” Isabel bất động thanh sắc: “Ngài ấy danh chính ngôn thuận, còn ngài thì sao?”
“Cậu ta có nhẫn Giáo Hoàng thì sao chứ, Tôi có Quyền Trượng Ánh Sáng!” Douglas nhếch mép cười lạnh. “Bệ hạ, tôi biết ngài luôn muốn thoát khỏi ảnh hưởng của Giáo Đình. Việc này tôi có thể giúp ngài.”
Trước khi chạy trốn, Douglas đã đánh cắp Quyền Trượng Ánh Sáng. Dù ma lực của ông không đủ để điều khiển thánh vật, nhưng chỉ cần có nó, ông đã có đủ tư cách đối đầu với Elvis.
Cùng một dạng hứa hẹn, từ hai phe khác nhau, Isabel không khỏi dao độn. So với việc liều lĩnh liên minh cùng một Pháp Sư Vong Linh thì hợp tác với Hồng Y Giáo Chủ ít rủi ro hơn nhiều.
Tiền đề là Douglas thực sự có năng lực… Vừa nghĩ tới đó, nàng đã thấy Douglas biến sắc nói: “Ai ở đó!”
Là Ma Đạo Sư ông cực kỳ nhạy bén đối với ám nguyên tố, lập tức cảm nhận được năng lượng mà Kỵ Sĩ Vong Linh toả ra.
Một tia sáng bắn thẳng về phía trước, nhưng lập tức bị kiếm quang chặn đứng. sắc mặt Douglas thay đổi: “Pháp Sư Vong Linh ——”
Chưa kịp dứt câu, ông ta đã ngã xuống đất, toàn thân tê liệt, yết hầu bị siết chặt.
Nguy Dã buông pháp trượng, bình thản nhìn Isabel: “Bệ hạ, tôi chân thành muốn hợp tác, không nên có kẻ thứ ba quấy nhiễu.”
Isabel hiểu rõ, không còn cách nào khác. Thực lực của đối phương xóa sạch chút do dự thoáng qua trong lòng nàng. Isabel mỉm cười: “Ngài nói đúng.”
Nguy Dã hỏi: “Tôi muốn mang ông ta đi. Bệ hạ có ý kiến gì không?”
Kết giao với Pháp Sư Vong Linh là tội nặng, lúc này Isabel là người muốn Douglas chết nhất. “Ngài cứ tự nhiên.”
Brady để Nguy Dã ngồi ở trên vai gã, một cái tay khác tùy ý xách theo Douglas, rồi vững vàng nhảy ra cửa sổ.
Isabel đi đến trước cửa sổ, nhìn bọn họ không một tiếng đồng mà biến mất, trong mắt dần hiện lên cả sự quyết đoán lẫn tia hy vọng.
*
Đến nơi hoang vắng, Brady quẳng Douglas xuống đất. Ông ta đau đến tái mặt, lại không thể hó hé.
Nguy Dã cởi bỏ thuật im tiếng, ánh mắt Douglas hiện lên sợ hãi: “Các người muốn làm gì?”
Brady nhìn Nguy Dã, chủ động tiến lên, hung hãn nắm chặt cổ áo ông ta: “Ông nghĩ sao?”
Douglas ngoài mạnh trong yếu nói: “Các người dám động đến tôi ư? Thần Ánh Sáng sẽ không dung tha lũ tà ác như các người!”
Brady cười dữ tợn cho ông ta ăn một đấm, gã am hiểu hỏi cung, chẳng bao lâu, liền từ trong miệng Douglas được đến tin tức mà Nguy Dã muốn biết.
Trung tâm quyền lực Giáo Đình có thể chia thành ba phe phái: Phe của Douglas, khát khao vị trí Giáo Hoàng, luôn cản trở Elvis; Phe trung thành với Giáo Hoàng tiền nhiệm, ủng hộ Elvis; Phe còn lại giữ thái độ quan sát, chờ thời cơ.
Douglas không ít lần ngáng chân Elvis, những Hồng Y Giáo Chủ đều là lão bánh quẩy, rất nhiều người đều có quá khứ không sạch sẽ, bị Elvis bắt được chứng cứ.
Trên pháp đình tối cao, dù ông không bị Giáo Đình tước bỏ danh hiệu thì trong cuộc tranh giành vị trí Giáo Hoàng, ông cũng sẽ hoàn toàn thất bại. Douglas không cam lòng, nên đã bỏ trốn ngay trước phiên xử.
Douglas nghiến răng ken két: “Cậu ta chỉ là một tên nhãi ranh, lại nhân từ nương tay, sao có thể dẫn dắt Giáo Đình thắng lợi trong Thánh chiến!”
Nguy Dã cười lạnh: “Giáo Hoàng mà Giáo Đình yêu cầu, thì ra không phải là người thuần thiện sao?”
Douglas nghẹn lời, không đáp. Brady thì liếc Nguy Dã, ánh mắt lóe vẻ hung hăng:“Giết luôn chứ?”
Nguy Dã mới vừa gật đầu một cái, ánh mắt bỗng nhiên thay đổi: “Tránh ra!”
Brady theo bản năng lùi lại, nhưng bả vai trong nháy mắt bị xuyên thủng.
Douglas cắn lưỡi, phun ra sương máu! Hồng Y Giáo Chủ sống mấy trăm năm, rốt cuộc Quang hệ Ma Đạo Sư không dễ giết chết.
Brady lao tới vung kiếm, nhưng đường chém hụt. Douglas không biết từ khi nào bắt đầu niệm chú ngữ, trước người đột nhiên xuất hiện một luồng sáng trắng chói lòa, chạm vào quang mang Brady trúng ma lực ánh sáng, thân thể bị ăn mòn, gầm lên dữ dội.
Nguy Dã cũng không dám đối đầu trực diện, lập tức kéo Brady lùi lại. Ánh sáng tan đi, một Thiên Thần giương cánh đứng trước mặt Douglas.
Trong đầu Nguy Dã hiện lên một cái tên —— Thuật Thần giáng.
Cấm thuật sở dĩ trở thành cấm kỵ, có hai nguyên nhân, một là vì quá tà ác, hai là vì trái nghịch thiên đạo, kẻ thi triển phải trả cái giá khủng khiếp.
Thuật Thần giáng thuộc về nguyên nhân thứ 2 hai.
Hắn triệu hồi Thần Hắc Ám, là dựa vào sức mạnh của Cung Quỷ Diệt, vô số tinh thạch, cùng hàng chục Hắc Ám ma pháp sư hợp lực để tránh bị hút sạch ma lực. Nhưng Thiên Thần mà Douglas triệu hồi trong cơn tuyệt vọng gần như rút cạn sự sống ông ta; dung mạo trung niên trong thoáng chốc biến thành lão già khô héo.
Dẫu vậy, ông ta vẫn sống. Thiên Thần ông triệu hồi mang sức mạnh Thần cấp thấp, đủ để uy hiếp Nguy Dã và Brady.
Nguy Dã lập tức trầm mặt, đánh giá tình hình hiện tại, không chút chần chừ quay người.
“Giết bọn họ!” Douglas nghẹn ngào hô to.
Bên tai chỉ nghe một tiếng ngâm cổ xưa của rồng, một con Long Cốt bay lên trời.
Brady cưỡi trên lưng rồng, Kỵ Sĩ Vong Linh không có máu thịt, miệng vết thương trên người gã toả ra khí đen nhè nhẹ, gã lại hét lớn một tiếng: “Tuyệt!”
Nguy Dã nhìn gã, Kỵ Sĩ đầy mặt hưng phấn: “Cả đời tôi chưa từng làm Kỵ Sĩ Rồng, chết rồi lại được trải nghiệm! Chủ nhân, tôi sẽ bán mạng cho ngài!”
Nguy Dã rất thích tính cách này của gã, bật cười: “Anh đã sớm mất mạng.”
Brady cười ha ha.
Đáng lẽ chỉ cần kéo dài thời gian đến khi Douglas chết vì kiệt lực, nhưng Thiên Thần kia đã vỗ cánh, lao đến với tốc độ cực nhanh. Một luồng thánh quang quét qua, quật gãy đuôi rồng thành từng mảnh.
Cốt Long của hắn! Nguy Dã lòng đau như cắt máu, thân thể đột nhiên rơi xuống, Brady duỗi tay giữ hắn, lại không giữ được.
Hắn chỉ kịp rút ra pháp trượng, vừa định cho bản thân thuật trôi nổi. Nhưng bất chợt, hắn nhận ra tốc độ rơi của mình chậm lại. Trong khoảnh khắc, Nguy Dã được ôm trọn trong vòng tay vững chãi.
Christopher xuất hiện giữa trời, ánh mắt hơi nâng, thiên thần liền dừng lại dưới áp lực vô hình.
Một bàn tay che mắt Nguy Dã. Chỉ một thoáng tối sầm, lúc hắn mở mắt đã thấy khung cảnh sáng lấp lánh trước mặt. Thiên Thần trước đó đã hóa thành những chiếc lông vũ ánh sáng, dần tan biến.
Tấm màn chắn như bức tường vững chãi, ngăn cản sự ăn mòn của thánh quang, hắn có cảm giác như đang chiêm ngưỡng một màn pháo hoa rực rỡ.
Nguy Dã ngây người, lưng tựa vào lồng ngực rộng lớn, hơi ấm từ cơ thể người kia xuyên qua lớp áo, mang lại cho hắn cảm giác an toàn tuyệt đối.
“Sao Ngài lại……?”
“Tôi để lại ấn ký trên người em.” Cánh tay Christopher ôm chặt lấy eo hắn. "Tôi có thể cảm nhận được mỗi khi em gặp nguy hiểm."
Những ngón tay thon dài đặt lên ngực hắn: "Vừa rồi, tim em đập rất nhanh."
Tim Nguy Dã quả thật vẫn đập loạn nhịp. Sự xuất hiện kịp thời của 001 khiến hắn xúc động đến nghẹn lời, suýt nữa thì nhào thẳng vào vòng tay kia.
Mãi cho đến khi Kỵ Sĩ Vong Linh đang bị thương ở xa cất tiếng gọi "Chủ nhân", cho hắn một ánh mắt tự cầu phúc.
Nguy Dã còn chưa kịp phản ứng, đã bị ôm ra khỏi chiến trường, người ôm hắn bước đi trên không, trong nháy mắt hắn được đưa đến nơi an toàn.
“Em bị thương.” Hắn được đặt xuống một tấm chăn mềm, đôi tay kia khẽ nâng cánh tay hắn lên.
Trên da còn nhiều vết xước do mảnh xương rồng vỡ gây ra, máu loang trên nền da trắng, sắc đỏ ấy khiến ánh mắt người đàn ông tối lại.
Nguy Dã khẽ thì thầm: "Không sao đâu… chỉ là vết thương nhỏ thôi."
Christopher bỗng nhiên áp môi xuống.
Cảm giác tê dại, vết thương được khẽ liếm qua. Ngón tay Nguy Dã run lên: “Chủ Thần!”
Người đàn ông ngẩng đầu nhìn hắn, đầu lưỡi lạnh lẽo lướt dọc cánh tay để lại những dấu vết ửng đỏ.
Ánh mắt sâu thẳm ấy khiến Nguy Dã vô thức quay mặt đi, nhưng vẫn nghe thấy tiếng cười khẽ phát ra từ cổ họng đối phương.
Một luồng khí lạnh lan tràn, vết thương biến mất ngay tức khắc. Thế nhưng bàn tay siết lấy cánh tay hắn vẫn chưa buông, lồng ngực rắn chắc lại gần hơn, ôm chặt lấy hắn.
Tim Nguy Dã đập thình thịch.
Christopher khẽ thở dài bên tai hắn: "Tôi vẫn luôn chờ em triệu hồi tôi."
"Triệu hồi Ngài… cần tiêu hao quá nhiều ma lực." Nguy Dã cắn môi, ép giọng nói thật nhỏ.
Hắn không hiểu sao lại như này, Christopher như một vị chủ nhân đã lâu chưa gặp được thú cưng của mình, đột nhiên mắc bệnh thèm khát da thịt, đem hắn ôm vào trong ngực sờ soạng không ngừng. Từ tóc đến đầu ngón tay, dọc sống lưng, đến tận xương cụt đều như có dòng điện chạy qua.
Từ lần ở cùng Elvis, Pháp Sư Vong Linh cũng cũng biết loại thân mật này không thể tùy tiện làm, cho dù là Thần của hắn. Hắn quẫn bách mà đẩy tay người đàn ông kia: “Chủ Thần, Ngài đừng như vậy.”
Nhưng chẳng hề lay chuyển nổi.
“Đứa trẻ ngoan, em vốn chính là người của tôi.” Christopher hôn lên vành tai hắn, như muốn khắc sâu lời ấy vào tâm trí. "Mọi thứ của em, đều thuộc về tôi. Tại sao tôi lại không thể chạm vào em?"
“Ngứa.” Nguy Dã giật mình quay đầu, hơi thở lành lạnh phả lên da.
Mùi hương ấy quá gần, vương bên cần cổ trắng muốt. Christopher bất chợt nhíu mày: “Trên người em có mùi hương gì vậy?”
Isabel quả thực là mỹ nhân xuất chúng. Không chỉ giỏi chính trị mà còn đầy quyến rũ trong tình trường. Nàng có vô số tình nhân, và hầu như chẳng ai cưỡng nổi sự sủng ái của nàng.
Brady lập tức hiểu ý, nhếch môi mỉm cười, bộ dạng như đang thưởng thức vở kịch.
Như gã dự đoán, Nguy Dã chỉ hiểu ý trên mặt chữ, khó hiểu phong tình nói: “Bệ hạ là một Nữ Vương anh minh, đáng để kính trọng.”
“Chỉ có anh minh thôi sao?” Isabel lộ vẻ thất vọng.
Nhưng trong lòng lại thấy vui. Nhiều người thường mang định kiến với việc nữ giới cầm quyền, nhưng vị Pháp Sư này vẫn giữ sự vẻ thản nhiên.
Trước ánh mắt mang ý cười đầy mong đợi của Nữ Vương, Nguy Dã đành phải tiếp tục khen: “Ngài thông minh, phán đoán sắc bén, quyết đoán. Tôi tin Đế quốc Gamma sẽ ngày càng cường thịnh.”
Brady thấy Nữ Vương tuy không nhận được câu trả lời mong muốn nhưng vẻ mặt lại trở nên vui mừng, thiếu chút nữa bật cười thành tiếng.
“Cảm ơn lời khen của ngài.” Isabel không ngừng cố gắng, cầm lấy bánh mì tự tay đưa tới trước mặt Nguy Dã, mị nhãn như tơ: “Bánh mì ở Gamma rất ngon, ngài không muốn ở lại nếm thử sao?”
Nguy Dã vừa mới ăn bánh mì xong, hắn vốn ăn không nhìu, thản nhiên lắc đầu:“Cảm ơn, tôi no rồi. Nhưng bánh mì nơi đây quả thực rất ngon.”
Isabel: “……”
Brady nhận lấy miếng bánh mì, cười nói:“Cảm ơn sự ưu ái của bệ hạ. Nhưng chủ nhân của tôi đã hiến dâng thân thể và linh hồn cho Thần rồi.”
“Vậy chẳng phải giống như tu sĩ sao?” Isabel thở dài một hơi: “Thật đáng tiếc.”
Trời sáng hẳn. Đàm phán kết thúc, Nguy Dã đứng lên, đội lại mũ choàng.
Ánh mắt Isabel thoáng luyến tiếc khi gương mặt thanh tú kia lại chìm vào bóng tối. Vừa định mở miệng tiễn khách, thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ: “Bệ hạ, có khách từ Giáo Đình tới chơi.”
Dùng từ “Tới chơi”, mà không phải “Cầu kiến”, có thể thấy được thân phận đối phương không thấp. Isabel mời người vào trong, là một vị Hồng Y Giáo Chủ.
“Giáo chủ Douglas, Có chuyện gì mà ngài tới tận đây?” Nữ Vương kinh ngạc hỏi.
Douglas đến vội vàng, áo bào Thần Quan thậm chí bị rách, như vừa tháo chạy.
“Quang Minh Thần Điện xảy ra một chút…… Biến động, tôi cùng Thánh Tử Elvis bất đồng về triết lý.” Douglas thở dốc hai hơi, cố giữ tôn nghiêm của một vị Hồng Y Giáo Chủ: “Elvis tuổi trẻ khí thịnh, tôi là trưởng bối nên bao dung, chỉ đành tạm lánh để tránh cùng cậu ấy xảy ra xung đột.”
Lời lẽ khéo léo, nhưng Isabel vừa nghe đã hiểu: đây là kẻ thua trong cuộc tranh quyền.
Nàng cười như không cười nói: “Vậy Giáo Chủ tới tìm tôi để làm gì?”
Douglas nén sự nỗi vội vã, nói: “Bệ hạ, quê hương của tôi chính là Gamma, lòng tôi luôn hướng về nơi này. Tôi mong chúng ta có thể hợp tác. Chỉ cần bệ hạ giúp ta trở về Thần Điện……”
Ông ta muốn nhờ Gamma trợ lực để bước lên vị trí Giáo Hoàng.
“Theo tôi được biết, trong tay Thánh Tử có nhẫn Giáo Hoàng, lại là người mà Giáo Hoàng tiền nhiệm chọn.” Isabel bất động thanh sắc: “Ngài ấy danh chính ngôn thuận, còn ngài thì sao?”
“Cậu ta có nhẫn Giáo Hoàng thì sao chứ, Tôi có Quyền Trượng Ánh Sáng!” Douglas nhếch mép cười lạnh. “Bệ hạ, tôi biết ngài luôn muốn thoát khỏi ảnh hưởng của Giáo Đình. Việc này tôi có thể giúp ngài.”
Trước khi chạy trốn, Douglas đã đánh cắp Quyền Trượng Ánh Sáng. Dù ma lực của ông không đủ để điều khiển thánh vật, nhưng chỉ cần có nó, ông đã có đủ tư cách đối đầu với Elvis.
Cùng một dạng hứa hẹn, từ hai phe khác nhau, Isabel không khỏi dao độn. So với việc liều lĩnh liên minh cùng một Pháp Sư Vong Linh thì hợp tác với Hồng Y Giáo Chủ ít rủi ro hơn nhiều.
Tiền đề là Douglas thực sự có năng lực… Vừa nghĩ tới đó, nàng đã thấy Douglas biến sắc nói: “Ai ở đó!”
Là Ma Đạo Sư ông cực kỳ nhạy bén đối với ám nguyên tố, lập tức cảm nhận được năng lượng mà Kỵ Sĩ Vong Linh toả ra.
Một tia sáng bắn thẳng về phía trước, nhưng lập tức bị kiếm quang chặn đứng. sắc mặt Douglas thay đổi: “Pháp Sư Vong Linh ——”
Chưa kịp dứt câu, ông ta đã ngã xuống đất, toàn thân tê liệt, yết hầu bị siết chặt.
Nguy Dã buông pháp trượng, bình thản nhìn Isabel: “Bệ hạ, tôi chân thành muốn hợp tác, không nên có kẻ thứ ba quấy nhiễu.”
Isabel hiểu rõ, không còn cách nào khác. Thực lực của đối phương xóa sạch chút do dự thoáng qua trong lòng nàng. Isabel mỉm cười: “Ngài nói đúng.”
Nguy Dã hỏi: “Tôi muốn mang ông ta đi. Bệ hạ có ý kiến gì không?”
Kết giao với Pháp Sư Vong Linh là tội nặng, lúc này Isabel là người muốn Douglas chết nhất. “Ngài cứ tự nhiên.”
Brady để Nguy Dã ngồi ở trên vai gã, một cái tay khác tùy ý xách theo Douglas, rồi vững vàng nhảy ra cửa sổ.
Isabel đi đến trước cửa sổ, nhìn bọn họ không một tiếng đồng mà biến mất, trong mắt dần hiện lên cả sự quyết đoán lẫn tia hy vọng.
*
Đến nơi hoang vắng, Brady quẳng Douglas xuống đất. Ông ta đau đến tái mặt, lại không thể hó hé.
Nguy Dã cởi bỏ thuật im tiếng, ánh mắt Douglas hiện lên sợ hãi: “Các người muốn làm gì?”
Brady nhìn Nguy Dã, chủ động tiến lên, hung hãn nắm chặt cổ áo ông ta: “Ông nghĩ sao?”
Douglas ngoài mạnh trong yếu nói: “Các người dám động đến tôi ư? Thần Ánh Sáng sẽ không dung tha lũ tà ác như các người!”
Brady cười dữ tợn cho ông ta ăn một đấm, gã am hiểu hỏi cung, chẳng bao lâu, liền từ trong miệng Douglas được đến tin tức mà Nguy Dã muốn biết.
Trung tâm quyền lực Giáo Đình có thể chia thành ba phe phái: Phe của Douglas, khát khao vị trí Giáo Hoàng, luôn cản trở Elvis; Phe trung thành với Giáo Hoàng tiền nhiệm, ủng hộ Elvis; Phe còn lại giữ thái độ quan sát, chờ thời cơ.
Douglas không ít lần ngáng chân Elvis, những Hồng Y Giáo Chủ đều là lão bánh quẩy, rất nhiều người đều có quá khứ không sạch sẽ, bị Elvis bắt được chứng cứ.
Trên pháp đình tối cao, dù ông không bị Giáo Đình tước bỏ danh hiệu thì trong cuộc tranh giành vị trí Giáo Hoàng, ông cũng sẽ hoàn toàn thất bại. Douglas không cam lòng, nên đã bỏ trốn ngay trước phiên xử.
Douglas nghiến răng ken két: “Cậu ta chỉ là một tên nhãi ranh, lại nhân từ nương tay, sao có thể dẫn dắt Giáo Đình thắng lợi trong Thánh chiến!”
Nguy Dã cười lạnh: “Giáo Hoàng mà Giáo Đình yêu cầu, thì ra không phải là người thuần thiện sao?”
Douglas nghẹn lời, không đáp. Brady thì liếc Nguy Dã, ánh mắt lóe vẻ hung hăng:“Giết luôn chứ?”
Nguy Dã mới vừa gật đầu một cái, ánh mắt bỗng nhiên thay đổi: “Tránh ra!”
Brady theo bản năng lùi lại, nhưng bả vai trong nháy mắt bị xuyên thủng.
Douglas cắn lưỡi, phun ra sương máu! Hồng Y Giáo Chủ sống mấy trăm năm, rốt cuộc Quang hệ Ma Đạo Sư không dễ giết chết.
Brady lao tới vung kiếm, nhưng đường chém hụt. Douglas không biết từ khi nào bắt đầu niệm chú ngữ, trước người đột nhiên xuất hiện một luồng sáng trắng chói lòa, chạm vào quang mang Brady trúng ma lực ánh sáng, thân thể bị ăn mòn, gầm lên dữ dội.
Nguy Dã cũng không dám đối đầu trực diện, lập tức kéo Brady lùi lại. Ánh sáng tan đi, một Thiên Thần giương cánh đứng trước mặt Douglas.
Trong đầu Nguy Dã hiện lên một cái tên —— Thuật Thần giáng.
Cấm thuật sở dĩ trở thành cấm kỵ, có hai nguyên nhân, một là vì quá tà ác, hai là vì trái nghịch thiên đạo, kẻ thi triển phải trả cái giá khủng khiếp.
Thuật Thần giáng thuộc về nguyên nhân thứ 2 hai.
Hắn triệu hồi Thần Hắc Ám, là dựa vào sức mạnh của Cung Quỷ Diệt, vô số tinh thạch, cùng hàng chục Hắc Ám ma pháp sư hợp lực để tránh bị hút sạch ma lực. Nhưng Thiên Thần mà Douglas triệu hồi trong cơn tuyệt vọng gần như rút cạn sự sống ông ta; dung mạo trung niên trong thoáng chốc biến thành lão già khô héo.
Dẫu vậy, ông ta vẫn sống. Thiên Thần ông triệu hồi mang sức mạnh Thần cấp thấp, đủ để uy hiếp Nguy Dã và Brady.
Nguy Dã lập tức trầm mặt, đánh giá tình hình hiện tại, không chút chần chừ quay người.
“Giết bọn họ!” Douglas nghẹn ngào hô to.
Bên tai chỉ nghe một tiếng ngâm cổ xưa của rồng, một con Long Cốt bay lên trời.
Brady cưỡi trên lưng rồng, Kỵ Sĩ Vong Linh không có máu thịt, miệng vết thương trên người gã toả ra khí đen nhè nhẹ, gã lại hét lớn một tiếng: “Tuyệt!”
Nguy Dã nhìn gã, Kỵ Sĩ đầy mặt hưng phấn: “Cả đời tôi chưa từng làm Kỵ Sĩ Rồng, chết rồi lại được trải nghiệm! Chủ nhân, tôi sẽ bán mạng cho ngài!”
Nguy Dã rất thích tính cách này của gã, bật cười: “Anh đã sớm mất mạng.”
Brady cười ha ha.
Đáng lẽ chỉ cần kéo dài thời gian đến khi Douglas chết vì kiệt lực, nhưng Thiên Thần kia đã vỗ cánh, lao đến với tốc độ cực nhanh. Một luồng thánh quang quét qua, quật gãy đuôi rồng thành từng mảnh.
Cốt Long của hắn! Nguy Dã lòng đau như cắt máu, thân thể đột nhiên rơi xuống, Brady duỗi tay giữ hắn, lại không giữ được.
Hắn chỉ kịp rút ra pháp trượng, vừa định cho bản thân thuật trôi nổi. Nhưng bất chợt, hắn nhận ra tốc độ rơi của mình chậm lại. Trong khoảnh khắc, Nguy Dã được ôm trọn trong vòng tay vững chãi.
Christopher xuất hiện giữa trời, ánh mắt hơi nâng, thiên thần liền dừng lại dưới áp lực vô hình.
Một bàn tay che mắt Nguy Dã. Chỉ một thoáng tối sầm, lúc hắn mở mắt đã thấy khung cảnh sáng lấp lánh trước mặt. Thiên Thần trước đó đã hóa thành những chiếc lông vũ ánh sáng, dần tan biến.
Tấm màn chắn như bức tường vững chãi, ngăn cản sự ăn mòn của thánh quang, hắn có cảm giác như đang chiêm ngưỡng một màn pháo hoa rực rỡ.
Nguy Dã ngây người, lưng tựa vào lồng ngực rộng lớn, hơi ấm từ cơ thể người kia xuyên qua lớp áo, mang lại cho hắn cảm giác an toàn tuyệt đối.
“Sao Ngài lại……?”
“Tôi để lại ấn ký trên người em.” Cánh tay Christopher ôm chặt lấy eo hắn. "Tôi có thể cảm nhận được mỗi khi em gặp nguy hiểm."
Những ngón tay thon dài đặt lên ngực hắn: "Vừa rồi, tim em đập rất nhanh."
Tim Nguy Dã quả thật vẫn đập loạn nhịp. Sự xuất hiện kịp thời của 001 khiến hắn xúc động đến nghẹn lời, suýt nữa thì nhào thẳng vào vòng tay kia.
Mãi cho đến khi Kỵ Sĩ Vong Linh đang bị thương ở xa cất tiếng gọi "Chủ nhân", cho hắn một ánh mắt tự cầu phúc.
Nguy Dã còn chưa kịp phản ứng, đã bị ôm ra khỏi chiến trường, người ôm hắn bước đi trên không, trong nháy mắt hắn được đưa đến nơi an toàn.
“Em bị thương.” Hắn được đặt xuống một tấm chăn mềm, đôi tay kia khẽ nâng cánh tay hắn lên.
Trên da còn nhiều vết xước do mảnh xương rồng vỡ gây ra, máu loang trên nền da trắng, sắc đỏ ấy khiến ánh mắt người đàn ông tối lại.
Nguy Dã khẽ thì thầm: "Không sao đâu… chỉ là vết thương nhỏ thôi."
Christopher bỗng nhiên áp môi xuống.
Cảm giác tê dại, vết thương được khẽ liếm qua. Ngón tay Nguy Dã run lên: “Chủ Thần!”
Người đàn ông ngẩng đầu nhìn hắn, đầu lưỡi lạnh lẽo lướt dọc cánh tay để lại những dấu vết ửng đỏ.
Ánh mắt sâu thẳm ấy khiến Nguy Dã vô thức quay mặt đi, nhưng vẫn nghe thấy tiếng cười khẽ phát ra từ cổ họng đối phương.
Một luồng khí lạnh lan tràn, vết thương biến mất ngay tức khắc. Thế nhưng bàn tay siết lấy cánh tay hắn vẫn chưa buông, lồng ngực rắn chắc lại gần hơn, ôm chặt lấy hắn.
Tim Nguy Dã đập thình thịch.
Christopher khẽ thở dài bên tai hắn: "Tôi vẫn luôn chờ em triệu hồi tôi."
"Triệu hồi Ngài… cần tiêu hao quá nhiều ma lực." Nguy Dã cắn môi, ép giọng nói thật nhỏ.
Hắn không hiểu sao lại như này, Christopher như một vị chủ nhân đã lâu chưa gặp được thú cưng của mình, đột nhiên mắc bệnh thèm khát da thịt, đem hắn ôm vào trong ngực sờ soạng không ngừng. Từ tóc đến đầu ngón tay, dọc sống lưng, đến tận xương cụt đều như có dòng điện chạy qua.
Từ lần ở cùng Elvis, Pháp Sư Vong Linh cũng cũng biết loại thân mật này không thể tùy tiện làm, cho dù là Thần của hắn. Hắn quẫn bách mà đẩy tay người đàn ông kia: “Chủ Thần, Ngài đừng như vậy.”
Nhưng chẳng hề lay chuyển nổi.
“Đứa trẻ ngoan, em vốn chính là người của tôi.” Christopher hôn lên vành tai hắn, như muốn khắc sâu lời ấy vào tâm trí. "Mọi thứ của em, đều thuộc về tôi. Tại sao tôi lại không thể chạm vào em?"
“Ngứa.” Nguy Dã giật mình quay đầu, hơi thở lành lạnh phả lên da.
Mùi hương ấy quá gần, vương bên cần cổ trắng muốt. Christopher bất chợt nhíu mày: “Trên người em có mùi hương gì vậy?”