Mỗi Ngày Đều Ghen Với Chính Mình/Mỗi Ngày Đều Cắm Sừng Chính Mình
Chương 147: Đạo Đức Nghề Nghiệp Của Pháp Sư Vong Linh (20)
Chương 147: Đạo Đức Nghề Nghiệp Của Pháp Sư Vong Linh (20)
“Đừng như vậy……” Elvis nghiến răng, cố nín thở nhưng không thể ngăn mình hít vào. Mỗi hơi thở đều tràn ngập một mùi hương nồng nàn, mê hoặc.
Nguy Dã rõ ràng chẳng hề làm gì, hắn nghiêng nghiêng đầu, hoang mang hỏi: “Đừng thế nào?”
Yết hầu của Elvis khẽ lăn lên xuống, nhưng anh không nói một lời.
“Có phải anh nhìn thấy thứ gì rất đáng sợ trong ảo cảnh không?” Nguy Dã hỏi, ánh mắt không khỏi bị hấp dẫn, nhịn không được vươn một ngón tay, nhẹ nhàng chạm vào vùng nhô lên ở cổ.
Bị kích thích mạnh mẽ, Elvis bật ra một tiếng rên khẽ, làm hắn sợ tới mức rút tay về.
“Thực xin lỗi!” Hắn lúng túng day nhẹ mấy ngón tay mình: “Tôi phải làm gì mới giúp được anh?”
Elvis gắng gượng nói: “Tránh xa tôi ra là được.”
“Ò.” Nguy Dã cảm thấy mình đã gây rắc rối, lặng lẽ lùi lại vài bước, ngồi xuống chiếc bàn gần đó. Do dự một chút, hắn hỏi: “Ảo giác của anh đã bị phá vỡ rồi phải không? Vậy sao anh còn khó chịu đến thế?”
Người đàn ông trên giường đưa tay che mắt, giọng khẩn thiết:“Đừng nói nữa.”
Nguy Dã: “…… Ò.”
Nhưng trong khoảng lặng ấy, ánh sáng và bóng tối trong tâm trí Elvis lại càng rõ rệt hơn. Y nhận ra mình không tài nào bình tĩnh lại được.
Trong ảo ảnh trước đó, Elvis không hề thấy cảnh tượng kinh hoàng nào, mà chỉ là một màn phóng túng trụy lạc. Tên bán thú nhân kia đem Simon ôm vào trong ngực, bàn tay lần xuống eo thon của hắn, môi ghé sát vành tai đỏ ửng thì thầm điều gì đó…… Thật ra hình ảnh kia cũng từng xuất hiện trong giấc mơ của y. Chỉ là trong ảo cảnh, khuôn mặt của người đàn ông kia đổi thành chính y.
Elvis gần như bị mắc kẹt trong giấc mơ ấy. May mắn thay, dù tâm trí đã không còn thuần khiết, y vẫn giữ lại được chút lý trí.
Có vẻ như giấc mơ kia kéo dài tới hiện thực, lúc này cách đó không xa hơi thở mỏng manh gần kề kia rõ ràng đến mức chiếm trọn sự chú ý của y.
Elvis không sao ngăn được mình nhớ lại hình ảnh trong ảo giác. Nó quá chân thực, dấu ấn vẫn còn hằn sâu. Sau những tháng ngày sống thanh tu, lần đầu tiên y cảm nhận được dục vọng mãnh liệt như vậy.
Một lát sau, cánh cửa khẽ kêu kẽo kẹt rồi đóng lại.
Hắn đi rồi sao? Elvis chợt hoang mang. Liệu khi nãy giọng điệu của mình có quá gay gắt hay không? Tại sao mình lại nói chuyện với Simon bằng thái độ đó? Hay là... em ấy giận rồi? Elvis nôn nóng mở mắt ra.
Nguy Dã đã quay lại, đứng ngay bên giường, ngón tay thon dài cầm một viên thuốc.
“Tôi nhờ người mua dùm thuốc thanh tâm, anh có muốn thử không?” Người đàn ông vốn ôn hòa nhã nhặn giờ đây lại toát lên vẻ căng thẳng. Nguy Dã sợ rằng y thật sự gặp nguy hiểm.
Khi nói chuyện, hắn hơi cuối người, cẩn thận quan sát sắc mặt Elvis. Tóc đuôi ngựa dài trượt khỏi vai, xõa xuống trước ngực như một tấm lưới nhện.
Ai sa vào đó cũng trở thành con mồi. Elvis cảm thấy mình không thoát ra được, hoặc có lẽ… y chẳng hề muốn thoát ra.
“Người anh ra nhiều mồ hôi quá.” Nguy Dã mở lọ thuốc, tay kia định đỡ anh dậy. Nhưng ngay giây sau, cánh tay anh đã bị một bàn tay khác kéo chặt lại.
Tiếng lọ thuốc rơi xuống đất tựa như sợi dây lý trí đứt phựt. Tim Elvis đập dồn dập, y nói: “Những gì tôi vừa nói đều là giả.”
“Cái gì?”
“Tôi không muốn em cách tôi quá xa, cũng không muốn em dừng nói chuyện với tôi, em đừng đi.” Y vội vàng nói: “Tôi muốn……”
Những lời thẳng thắn đầy khao khát ấy lại có sức nặng lạ lùng. Mặt Nguy Dã nóng bừng. Hắn bối rối hỏi: “Anh muốn gì?”
“Tôi muốn……” Đôi mắt Elvis nóng rực, rồi bất ngờ cúi xuống hôn hắn.
Này! Nguy Dã thấy môi rát buốt, bật kêu khẽ, chỉ mong da chưa bị cắn rách.
Elvis cũng ý thức được mình nóng vội, tai y ửng hồng, sợ đem người dọa chạy, ngượng ngùng liếm môi hắn: “Xin, xin lỗi.” y vội nhận lỗi với hắn: “Thực xin lỗi, em đừng cử động được không?”
Sau khi xin lỗi không phải là nên buông hắn ra sao? Nhưng nửa câu sau của Elvis khiến Nguy Dã ngẩn người. Người đàn ông luôn dè dặt ấy bỗng như biến thành một người khác, hai tay ghì chặt vai hắn, đầu lưỡi sốt sắng tìm đường len lỏi vào khoang miệng.
Vừa ngượng ngùng vừa khao khát, lại chan chứa vui sướng, Nguy Dã có chút choáng váng, hé ra miệng, mặc y muốn làm gì thì làm.
Nhiệt độ dần tăng, không khí trở nên loãng đi. Pháp Sư Vong Linh nguyên bản dốt đặc cán mai, nhưng cách đây không lâu từng bị Bán Thú Nhân nửa dụ nửa dỗ dành làm một lần, cũng cũng biết một ít. Hắn định dạy cho y thứ mà mình biết: “Ayer, chuyện không thuần khiết này……”
“Tôi biết.” Elvis gấp gáp ngắt lời. Y còn biết nhiều hơn Nguy Dã nghĩ. Nguy Dã trợn mắt: “Cái gì?”
“Thực xin lỗi……” Elvis đỏ mặt thì thầm. Trong giáo hội từng có linh mục an ủi nhau, y từng vô tình chứng kiến, lại lén đọc sách cấm.
Ánh sáng và bóng tối là hai nguyên tố không thể dung hợp, tại trong căn phòng nhỏ hẹp yên tĩnh này, họ thật cẩn thận mà thử tiếp xúc.
Elvis tuy rằng ăn không ít khổ từ chỗ Giáo Hoàng, lại nhờ họa được phúc, thực lực tăng cao, khả năng điều khiển nguyên tố ánh sáng cũng mạnh mẽ hơn. Nguy Dã còn tưởng rằng mình sẽ chịu đau đớn khi nguyên tố va chạm, lại không đau, chỉ như có dòng điện nhỏ chạy qua. Hắn run rẩy không kiểm soát nổi: “…… Thì ra là như thế này sao.”
Elvis chẳng còn tâm trí để trả lời, lúc này trong đầu y hoàn toàn vứt bỏ giáo lí Quang Minh, cam tâm tình nguyện “Sa đọa”.
Nắng ngoài cửa sổ nhạt dần, rồi chìm hẳn vào bóng tối. Mãi đến lúc đó, Elvis mới chợt nhớ ra: “Eugene… sao anh ta không đi cùng em?”
Niềm vui xen lẫn lo âu, y hổ thẹn phát hiện, chính mình thế mà chẳng thấy hối hận.
Nguy Dã hoàn toàn không hiểu ngụ ý của y, trả lời: “Anh ấy đã trở về Thú Tộc, anh tìm anh ấy có việc sao?”
Tim Elvis khẽ buông lỏng, y ôm lấy hắn, khẽ lắc đầu: “Không. May là anh ấy đã rời xa em… khụ.”
Vì ở thế đối lập, khoảng thời gian họ có thể ở bên nhau luôn quá ngắn ngủi. Elvis nấn ná thêm một lúc rồi buộc phải rời đi.
Giáo Hoàng đã chết ở nơi nào đó, mà y lấy được nhẫn của Giáo Hoàng, buộc phải trở lại Thần Điện để xử lý cục diện sắp tới.
“Tình hình sẽ ngày càng nghiêm trọng.” Elvis thì thầm. “Trước khi rời Thần Điện, Giáo hoàng đã nhận được Thần dụ.”
Nguy Dã cả kinh: “Thần dụ của Thần Quang Minh?”
“Đúng vậy, Thần ra lệnh cho chúng tôi sớm mở cuộc tấn công toàn diện vào Tộc Hắc Ám. Giáo Hoàng sở dĩ muốn nhanh chóng dời hồn, cũng vì thân thể của ông ta không thể chống trọi trong cuộc chiến này.”
“Dù tin này chưa công bố, nhưng mười hai Hồng Y Giáo Chủ đều đã biết.” Elvis nặng nề nói. “Tôi muốn ngăn chiến tranh tái diễn.”
Ba ngàn năm trước, trong cuộc Thần chiến kia không biết đã bao người ngã xuống. Vô số vùng đất cháy rụi thành đất chết, thậm chí có tộc đàn bởi vậy mà tiệt chủng.
Nguy Dã gật đầu: “Anh phải cẩn thận.”
Hai người vốn ở phe đối lập, không thể công khai xuất hiện trước mọi người. Elvis chỉ có thể ôm lấy người trong lòng, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán hắn: “Em cũng vậy."
Y ôn nhu nói: “Anh tự đi được, em ngủ thêm đi.”
Nhưng sau khi Elvis rời đi, Nguy Dã không ngủ được
Hắn mang giày, thắp đèn, ngồi xuống bàn, suy nghĩ một lúc rồi triệu hồi Kỵ Sĩ Vong Linh.
“Anh tên gì?”
Câu hỏi mang tính ràng buộc của khế ước, bắt buộc đối phương phải trả lời.
“Brady Adrian.”
Nguy Dã cảm thấy cái tên này có chút quen tai.
Hắn bắt đầu hối hận vì chính mình chỉ chăm chăm nghiên cứu ma thuật mà chẳng chịu đọc sách sử cho tử tế. Đột nhiên nhớ lại chuyện đối phương từng đập vỡ tượng anh hùng, một tia sáng lóe lên trong đầu: “Kiếm Thánh Brady, Kỵ sĩ Hoàng gia của Đế quốc Gamma?”
“Đúng vậy.”
“Anh đã đập tượng của ai vậy?”
Brady dừng một nhịp rồi đáp: “Brady Adrian.”
Nguy Dã kinh ngạc nhìn chằm chằm gã.
Ba ngàn năm trước, Đế quốc Gamma từng thống trị toàn bộ Lục địa, là một quốc gia rộng lớn và hùng mạnh. Khi chiến tranh của các vị Thần bùng nổ, nhân loại cũng ở tham chiến, Gamma đế quốc bởi vậy chia năm xẻ bảy thành vô số quốc gia nhỏ. Nhưng đến nay, thế lực của nó vẫn còn đáng gờm.
Mà Brady, lúc ấy là kỵ sĩ của đế quốc Gamma, cũng là một trong những kiếm sĩ mạnh nhất của nhân loại. Đáng tiếc, vị anh hùng này đã bỏ mạng trong cuộc chiến của các vị Thần.
Ký khế ước chủ tớ với vong linh anh hùng…… Nghĩ tới đây, Nguy Dã càng thấy mình đang đi trên con đường trở thành phản diện.
Nguy Dã biết người này, vẫn là từ trong miệng Eugene mà biết được.
Lúc trước Eugene vì giúp hắn tìm kiếm Cốt Long, đã xem không ít sách sử, khi đọc được chuyện xưa của Brady lại hứng thú cùng chia sẻ với hắn: “Vị anh hùng này thật có diễm phúc, cưới ba cô vợ, còn có vô số tình nhân. Nghe nói bởi vì quá phong lưu, xém bị Hoàng Gia xoá tên.”
Giọng nói của Kỵ Sĩ Vong Linh cứng nhắc, tựa hồ hoàn toàn mất đi lý trí, nhưng Nguy Dã dùng mắt đánh giá gã, khẳng định nói: “Anh còn giữ được ý thức.”
Đôi mắt Brady ánh lên sắc đỏ. Sau một hồi im lặng, gã nhún vai: “Được rồi, tôi thừa nhận.”
Nguy Dã nhớ lại chuyện xưa của gã, đang muốn hỏi thêm, lại nghe đối phương cười hai tiếng. Gã đưa mắt đảo quanh phòng trọ rồi cười nhạo: “Chủ nhân, ngài đúng là thật lợi hại, ngay cả Quang Minh Thánh Tử đều có thể kéo lên giường.”
“Tôi còn nhớ, năm đó không biết bao nhiều Hắc Ám Ma Nữ muốn dụ dỗ Quang Minh Thánh Tử, không một ai thành công…… Chẳng lẽ Thánh Tử thế hệ này lại thiếu nghị lực đến thế?”
Nguy Dã: “……”
Hắn lạnh lùng nói: “Chuyện này không liên quan đến anh.”
“Đúng, chẳng liên quan gì đến tôi cả.” Brady hờ hững nhún vai. “Nhưng chủ nhân yêu dấu, là hiệp sĩ trung thành, tôi có nghĩa vụ nhắc nhở chủ nhân.”
“—— Nếu Thần Hắc Ám phát hiện thì sao?”
“Ngài ấy hình như có dục vọng chiếm hữu với ngài, thậm chí ngài chỉ vòng quanh tôi hai vòng, ngài ấy cũng đã sẵn sàng giết tôi ngay lập tức.”
Nguy Dã theo lời gã nói mà tưởng tượng một chút, nhịn không được mà rùng mình.
“Đừng như vậy……” Elvis nghiến răng, cố nín thở nhưng không thể ngăn mình hít vào. Mỗi hơi thở đều tràn ngập một mùi hương nồng nàn, mê hoặc.
Nguy Dã rõ ràng chẳng hề làm gì, hắn nghiêng nghiêng đầu, hoang mang hỏi: “Đừng thế nào?”
Yết hầu của Elvis khẽ lăn lên xuống, nhưng anh không nói một lời.
“Có phải anh nhìn thấy thứ gì rất đáng sợ trong ảo cảnh không?” Nguy Dã hỏi, ánh mắt không khỏi bị hấp dẫn, nhịn không được vươn một ngón tay, nhẹ nhàng chạm vào vùng nhô lên ở cổ.
Bị kích thích mạnh mẽ, Elvis bật ra một tiếng rên khẽ, làm hắn sợ tới mức rút tay về.
“Thực xin lỗi!” Hắn lúng túng day nhẹ mấy ngón tay mình: “Tôi phải làm gì mới giúp được anh?”
Elvis gắng gượng nói: “Tránh xa tôi ra là được.”
“Ò.” Nguy Dã cảm thấy mình đã gây rắc rối, lặng lẽ lùi lại vài bước, ngồi xuống chiếc bàn gần đó. Do dự một chút, hắn hỏi: “Ảo giác của anh đã bị phá vỡ rồi phải không? Vậy sao anh còn khó chịu đến thế?”
Người đàn ông trên giường đưa tay che mắt, giọng khẩn thiết:“Đừng nói nữa.”
Nguy Dã: “…… Ò.”
Nhưng trong khoảng lặng ấy, ánh sáng và bóng tối trong tâm trí Elvis lại càng rõ rệt hơn. Y nhận ra mình không tài nào bình tĩnh lại được.
Trong ảo ảnh trước đó, Elvis không hề thấy cảnh tượng kinh hoàng nào, mà chỉ là một màn phóng túng trụy lạc. Tên bán thú nhân kia đem Simon ôm vào trong ngực, bàn tay lần xuống eo thon của hắn, môi ghé sát vành tai đỏ ửng thì thầm điều gì đó…… Thật ra hình ảnh kia cũng từng xuất hiện trong giấc mơ của y. Chỉ là trong ảo cảnh, khuôn mặt của người đàn ông kia đổi thành chính y.
Elvis gần như bị mắc kẹt trong giấc mơ ấy. May mắn thay, dù tâm trí đã không còn thuần khiết, y vẫn giữ lại được chút lý trí.
Có vẻ như giấc mơ kia kéo dài tới hiện thực, lúc này cách đó không xa hơi thở mỏng manh gần kề kia rõ ràng đến mức chiếm trọn sự chú ý của y.
Elvis không sao ngăn được mình nhớ lại hình ảnh trong ảo giác. Nó quá chân thực, dấu ấn vẫn còn hằn sâu. Sau những tháng ngày sống thanh tu, lần đầu tiên y cảm nhận được dục vọng mãnh liệt như vậy.
Một lát sau, cánh cửa khẽ kêu kẽo kẹt rồi đóng lại.
Hắn đi rồi sao? Elvis chợt hoang mang. Liệu khi nãy giọng điệu của mình có quá gay gắt hay không? Tại sao mình lại nói chuyện với Simon bằng thái độ đó? Hay là... em ấy giận rồi? Elvis nôn nóng mở mắt ra.
Nguy Dã đã quay lại, đứng ngay bên giường, ngón tay thon dài cầm một viên thuốc.
“Tôi nhờ người mua dùm thuốc thanh tâm, anh có muốn thử không?” Người đàn ông vốn ôn hòa nhã nhặn giờ đây lại toát lên vẻ căng thẳng. Nguy Dã sợ rằng y thật sự gặp nguy hiểm.
Khi nói chuyện, hắn hơi cuối người, cẩn thận quan sát sắc mặt Elvis. Tóc đuôi ngựa dài trượt khỏi vai, xõa xuống trước ngực như một tấm lưới nhện.
Ai sa vào đó cũng trở thành con mồi. Elvis cảm thấy mình không thoát ra được, hoặc có lẽ… y chẳng hề muốn thoát ra.
“Người anh ra nhiều mồ hôi quá.” Nguy Dã mở lọ thuốc, tay kia định đỡ anh dậy. Nhưng ngay giây sau, cánh tay anh đã bị một bàn tay khác kéo chặt lại.
Tiếng lọ thuốc rơi xuống đất tựa như sợi dây lý trí đứt phựt. Tim Elvis đập dồn dập, y nói: “Những gì tôi vừa nói đều là giả.”
“Cái gì?”
“Tôi không muốn em cách tôi quá xa, cũng không muốn em dừng nói chuyện với tôi, em đừng đi.” Y vội vàng nói: “Tôi muốn……”
Những lời thẳng thắn đầy khao khát ấy lại có sức nặng lạ lùng. Mặt Nguy Dã nóng bừng. Hắn bối rối hỏi: “Anh muốn gì?”
“Tôi muốn……” Đôi mắt Elvis nóng rực, rồi bất ngờ cúi xuống hôn hắn.
Này! Nguy Dã thấy môi rát buốt, bật kêu khẽ, chỉ mong da chưa bị cắn rách.
Elvis cũng ý thức được mình nóng vội, tai y ửng hồng, sợ đem người dọa chạy, ngượng ngùng liếm môi hắn: “Xin, xin lỗi.” y vội nhận lỗi với hắn: “Thực xin lỗi, em đừng cử động được không?”
Sau khi xin lỗi không phải là nên buông hắn ra sao? Nhưng nửa câu sau của Elvis khiến Nguy Dã ngẩn người. Người đàn ông luôn dè dặt ấy bỗng như biến thành một người khác, hai tay ghì chặt vai hắn, đầu lưỡi sốt sắng tìm đường len lỏi vào khoang miệng.
Vừa ngượng ngùng vừa khao khát, lại chan chứa vui sướng, Nguy Dã có chút choáng váng, hé ra miệng, mặc y muốn làm gì thì làm.
Nhiệt độ dần tăng, không khí trở nên loãng đi. Pháp Sư Vong Linh nguyên bản dốt đặc cán mai, nhưng cách đây không lâu từng bị Bán Thú Nhân nửa dụ nửa dỗ dành làm một lần, cũng cũng biết một ít. Hắn định dạy cho y thứ mà mình biết: “Ayer, chuyện không thuần khiết này……”
“Tôi biết.” Elvis gấp gáp ngắt lời. Y còn biết nhiều hơn Nguy Dã nghĩ. Nguy Dã trợn mắt: “Cái gì?”
“Thực xin lỗi……” Elvis đỏ mặt thì thầm. Trong giáo hội từng có linh mục an ủi nhau, y từng vô tình chứng kiến, lại lén đọc sách cấm.
Ánh sáng và bóng tối là hai nguyên tố không thể dung hợp, tại trong căn phòng nhỏ hẹp yên tĩnh này, họ thật cẩn thận mà thử tiếp xúc.
Elvis tuy rằng ăn không ít khổ từ chỗ Giáo Hoàng, lại nhờ họa được phúc, thực lực tăng cao, khả năng điều khiển nguyên tố ánh sáng cũng mạnh mẽ hơn. Nguy Dã còn tưởng rằng mình sẽ chịu đau đớn khi nguyên tố va chạm, lại không đau, chỉ như có dòng điện nhỏ chạy qua. Hắn run rẩy không kiểm soát nổi: “…… Thì ra là như thế này sao.”
Elvis chẳng còn tâm trí để trả lời, lúc này trong đầu y hoàn toàn vứt bỏ giáo lí Quang Minh, cam tâm tình nguyện “Sa đọa”.
Nắng ngoài cửa sổ nhạt dần, rồi chìm hẳn vào bóng tối. Mãi đến lúc đó, Elvis mới chợt nhớ ra: “Eugene… sao anh ta không đi cùng em?”
Niềm vui xen lẫn lo âu, y hổ thẹn phát hiện, chính mình thế mà chẳng thấy hối hận.
Nguy Dã hoàn toàn không hiểu ngụ ý của y, trả lời: “Anh ấy đã trở về Thú Tộc, anh tìm anh ấy có việc sao?”
Tim Elvis khẽ buông lỏng, y ôm lấy hắn, khẽ lắc đầu: “Không. May là anh ấy đã rời xa em… khụ.”
Vì ở thế đối lập, khoảng thời gian họ có thể ở bên nhau luôn quá ngắn ngủi. Elvis nấn ná thêm một lúc rồi buộc phải rời đi.
Giáo Hoàng đã chết ở nơi nào đó, mà y lấy được nhẫn của Giáo Hoàng, buộc phải trở lại Thần Điện để xử lý cục diện sắp tới.
“Tình hình sẽ ngày càng nghiêm trọng.” Elvis thì thầm. “Trước khi rời Thần Điện, Giáo hoàng đã nhận được Thần dụ.”
Nguy Dã cả kinh: “Thần dụ của Thần Quang Minh?”
“Đúng vậy, Thần ra lệnh cho chúng tôi sớm mở cuộc tấn công toàn diện vào Tộc Hắc Ám. Giáo Hoàng sở dĩ muốn nhanh chóng dời hồn, cũng vì thân thể của ông ta không thể chống trọi trong cuộc chiến này.”
“Dù tin này chưa công bố, nhưng mười hai Hồng Y Giáo Chủ đều đã biết.” Elvis nặng nề nói. “Tôi muốn ngăn chiến tranh tái diễn.”
Ba ngàn năm trước, trong cuộc Thần chiến kia không biết đã bao người ngã xuống. Vô số vùng đất cháy rụi thành đất chết, thậm chí có tộc đàn bởi vậy mà tiệt chủng.
Nguy Dã gật đầu: “Anh phải cẩn thận.”
Hai người vốn ở phe đối lập, không thể công khai xuất hiện trước mọi người. Elvis chỉ có thể ôm lấy người trong lòng, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán hắn: “Em cũng vậy."
Y ôn nhu nói: “Anh tự đi được, em ngủ thêm đi.”
Nhưng sau khi Elvis rời đi, Nguy Dã không ngủ được
Hắn mang giày, thắp đèn, ngồi xuống bàn, suy nghĩ một lúc rồi triệu hồi Kỵ Sĩ Vong Linh.
“Anh tên gì?”
Câu hỏi mang tính ràng buộc của khế ước, bắt buộc đối phương phải trả lời.
“Brady Adrian.”
Nguy Dã cảm thấy cái tên này có chút quen tai.
Hắn bắt đầu hối hận vì chính mình chỉ chăm chăm nghiên cứu ma thuật mà chẳng chịu đọc sách sử cho tử tế. Đột nhiên nhớ lại chuyện đối phương từng đập vỡ tượng anh hùng, một tia sáng lóe lên trong đầu: “Kiếm Thánh Brady, Kỵ sĩ Hoàng gia của Đế quốc Gamma?”
“Đúng vậy.”
“Anh đã đập tượng của ai vậy?”
Brady dừng một nhịp rồi đáp: “Brady Adrian.”
Nguy Dã kinh ngạc nhìn chằm chằm gã.
Ba ngàn năm trước, Đế quốc Gamma từng thống trị toàn bộ Lục địa, là một quốc gia rộng lớn và hùng mạnh. Khi chiến tranh của các vị Thần bùng nổ, nhân loại cũng ở tham chiến, Gamma đế quốc bởi vậy chia năm xẻ bảy thành vô số quốc gia nhỏ. Nhưng đến nay, thế lực của nó vẫn còn đáng gờm.
Mà Brady, lúc ấy là kỵ sĩ của đế quốc Gamma, cũng là một trong những kiếm sĩ mạnh nhất của nhân loại. Đáng tiếc, vị anh hùng này đã bỏ mạng trong cuộc chiến của các vị Thần.
Ký khế ước chủ tớ với vong linh anh hùng…… Nghĩ tới đây, Nguy Dã càng thấy mình đang đi trên con đường trở thành phản diện.
Nguy Dã biết người này, vẫn là từ trong miệng Eugene mà biết được.
Lúc trước Eugene vì giúp hắn tìm kiếm Cốt Long, đã xem không ít sách sử, khi đọc được chuyện xưa của Brady lại hứng thú cùng chia sẻ với hắn: “Vị anh hùng này thật có diễm phúc, cưới ba cô vợ, còn có vô số tình nhân. Nghe nói bởi vì quá phong lưu, xém bị Hoàng Gia xoá tên.”
Giọng nói của Kỵ Sĩ Vong Linh cứng nhắc, tựa hồ hoàn toàn mất đi lý trí, nhưng Nguy Dã dùng mắt đánh giá gã, khẳng định nói: “Anh còn giữ được ý thức.”
Đôi mắt Brady ánh lên sắc đỏ. Sau một hồi im lặng, gã nhún vai: “Được rồi, tôi thừa nhận.”
Nguy Dã nhớ lại chuyện xưa của gã, đang muốn hỏi thêm, lại nghe đối phương cười hai tiếng. Gã đưa mắt đảo quanh phòng trọ rồi cười nhạo: “Chủ nhân, ngài đúng là thật lợi hại, ngay cả Quang Minh Thánh Tử đều có thể kéo lên giường.”
“Tôi còn nhớ, năm đó không biết bao nhiều Hắc Ám Ma Nữ muốn dụ dỗ Quang Minh Thánh Tử, không một ai thành công…… Chẳng lẽ Thánh Tử thế hệ này lại thiếu nghị lực đến thế?”
Nguy Dã: “……”
Hắn lạnh lùng nói: “Chuyện này không liên quan đến anh.”
“Đúng, chẳng liên quan gì đến tôi cả.” Brady hờ hững nhún vai. “Nhưng chủ nhân yêu dấu, là hiệp sĩ trung thành, tôi có nghĩa vụ nhắc nhở chủ nhân.”
“—— Nếu Thần Hắc Ám phát hiện thì sao?”
“Ngài ấy hình như có dục vọng chiếm hữu với ngài, thậm chí ngài chỉ vòng quanh tôi hai vòng, ngài ấy cũng đã sẵn sàng giết tôi ngay lập tức.”
Nguy Dã theo lời gã nói mà tưởng tượng một chút, nhịn không được mà rùng mình.