Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Mỗi Ngày Đều Ghen Với Chính Mình/Mỗi Ngày Đều Cắm Sừng Chính Mình

Chương 146: Đạo Đức Nghề Nghiệp Của Pháp Sư Vong Linh (19)

Chương 146: Đạo Đức Nghề Nghiệp Của Pháp Sư Vong Linh (19)

Mọi người ở đó sợ hãi đến mức quỳ rạp xuống đất. Ai cũng tưởng rằng Ám Tinh Linh Vương đã chết, sợ bị liên lụy, quỳ rạp trên mặt đất run bần bật.

Không ai dám ra mặt cầu tình, trong cái tĩnh lặng chết chóc ấy, ngay cả hơi thở dường như cũng biến mất. Chỉ có Ngua Dã để lộ vẻ lo lắng. Christopher thấy thế ánh mắt càng trầm, chẳng biết vì sao, y nhìn thấy có người đụng vào Nguy Dã, trong lòng liền trào ra phiền muộn dị thường.

-- tựa như người vốn nên hoàn toàn thuộc về y nhưng bị người khác chạm vào, y lại vì nguyên nhân nào đó mà không thể không thỏa hiệp chịu đựng.

Nhưng vì sao y phải nhịn? Đối với Thần Hắc Ám mà nói, muốn giết một người chẳng cần lý do, tuy chính y đều không rõ nguyên nhân, lại càng không có lý do để nhẫn nhịn.

Azman thở dốc, nuốt ngụm máu trong miệng, giữ vẻ bình tĩnh, biết rõ mà cố hỏi: "Chủ Thần bớt giận, xin hỏi tôi đã làm sai điều gì chọc giận ngài?"

Christopher thậm chí chẳng buồn đáp một lời. Luồng sát khí dồn thẳng về phía Azman khiến hắn rên rỉ vì đau đớn.

Đúng lúc này, Nguy Dã cử động.

Hắn quỳ xuống giống như những người khác, khuôn mặt vừa sợ hãi vừa có chút lo âu: "Chủ Thần, vì sao Ngài lại trừng phạt anh ấy? Azman...... Vẫn luôn rất thành kính phục vụ Ngài."

Tâm trạng Christopher càng thêm u ám, giọng nói trầm thấp vang lên trong lòng Nguy Dã: "Đứng lên."

"Tôi không dám." Nguy Dã nhỏ giọng nói: "Mong Ngài bớt giận. Nếu anh ấy không phạm lỗi gì quá lớn, xin hãy tha cho anh ấy, được không?"

Đôi mắt trong veo kia ngập nỗi sợ, phảng phất nếu y lạm sát, liền sẽ trở nên thất vọng cùng đau thương. Christopher lạnh lùng nói: "Nếu em không đứng lên, tôi sẽ thật sự tức giận."

Nói xong, chính y cũng sững lại. Một vị Thần sao lại đi uy hiếp tín đồ của mình thế này?

Nguy Dã nhìn con quạ trên vai, rồi nghiêm túc nói: "Ngài đừng giận nữa, giận dữ không tốt cho sức khỏe đâu."

Christopher: "...... Ùm."

Đến khi Nguy Dã đã đi xa, mọi người vẫn còn quỳ rạp, các Hắc Ám Ma Pháp Sư lớn tuổi đổ mồ hôi đầy đầu, không còn sức để đứng dậy.

Không hổ là Hắc Ám Chi Tử, cũng chỉ có Simon là người duy nhất dám cầu xin giúp Azman lúc này. Một số pháp sư trẻ từng ghen tị với hắn, nghĩ mình cũng chẳng kém cạnh bao nhiêu. Nhưng giờ đây, chẳng còn ai dám nghĩ ngợi linh tinh nữa.

Tộc Trưởng Tộc Người Lùn hốt hoảng đỡ Azman dậy: "Ám Tinh Linh Vương, anh không sao chứ? Anh vì sao lại chọc giận Chủ Thần?"

Azman chỉ hơi cúi đầu, không đáp. Mái tóc trắng rũ xuống che khuất đôi mắt vàng, phủ thành một mảng tối.

*

Dù 001 đã quên tất cả, nhưng có những thứ vẫn khắc tận xương tủy. Ban đầu Nguy Dã thấy chuyện này thật thú vị, nhưng giờ anh mới nhận ra có gì đó không ổn.

Bình thường ở trạng thái hệ thống ghen thì không sao. Nhưng giờ hắn đã là một vị thần với sức mạnh khủng khiếp. Nếu 001 không gây cản trở cho nhiệm vụ của hắn thì mới lạ!

Tâm trạng Nguy Dã không tốt mà quay về phòng, ôm con quạ đặt lên giường, rồi quỳ xuống trước mặt nó: "Chủ Thần, Ngài có yêu cầu gì?"

Khi nhận được sức mạnh cùng người hầu, thái độ của hắn rõ ràng đã dịu lại, cảm giác ỷ lại đó làm Christopher thực vừa lòng. Nhưng bởi vì một chuyện nhỏ, mà lại cách lòng.

Christopher lặp lại lần thứ ba: "Đứng dậy. Từ giờ trở đi, tôi sẽ không cho em bất kỳ mệnh lệnh nào nữa, và em cũng không cần phải quỳ."

Nguy Dã gật đầu, nghe lời mà đứng dậy.

"Em không có gì muốn hỏi tôi à?" Thành kính là tốt, nhưng không hiểu sao Christopher lại chẳng muốn thấy hắn ngoan ngoãn nghe lời đến vậy.

Nguy Dã suy nghĩ, rồi hỏi: "Martin của tôi có ổn không??"

Thấy gương mặt lo lắng ấy, ánh mắt Christopher lạnh đi: "Nó có thể gặp chuyện gì được chứ?"

Nguy Dã: "Sức mạnh của Ngài quá lớn, mà Martin chỉ là một con quạ bình thường thôi..." hắn chỉ sợ con quạ nhỏ dễ thương ấy bị nghiền nát.

Christopher khẽ tránh ánh mắt ngây thơ kia. "Phân thân của tôi không có nhiều sức mạnh. Tôi đã trao gần như toàn bộ cho em rồi."

Đó là lý do y tạm thời trú ngụ trong cơ thể con ma sủng vong linh này.

Nghe vậy, Nguy Dã cuối cùng lại lộ chút vui mừng: "Ngài thật tốt với tôi."

Trong giọng nói còn vương ý cười. Lông đen trên thân quạ khẽ rung động. Christopher cuối cùng không nhịn được mà quay sang nhìn. Đôi mắt xanh trong sáng ấy, cùng khuôn miệng thốt ra những lời dịu dàng... khiến ánh mắt y dần tối lại.

Một trái tim đã chết bỗng đập trở lại, mọi cảm xúc đều vì một người khác mà nảy sinh đó là điều chưa từng có trong hàng triệu năm qua.

"Chắc em mệt rồi." Dưới vẻ mặt trầm ngâm, y che giấu tâm tình khác thường, chậm rãi nói: "Có muốn nghỉ ngơi không?"

Giọng nói ấy vang trong đầu. Mí mắt Nguy Dã dần nặng trĩu, thân thể cũng rã rời. Hắn dụi mắt, khẽ lẩm bẩm: "Ừm... mệt quá."

Christopher nói: "Lại đây."

Nguy Dã nghe lời trèo lên giường. Trong cơn mơ màng, hắn nghe thấy người đàn ông lại chỉ thị: "Ôm tôi."

Hắn ôm con quạ bên cạnh, vô thức đặt nó lên vai, má khẽ cọ vào lớp lông. Sự thân mật bất ngờ ấy khiến người đàn ông khựng lại, giọng nói cũng dịu dàng hơn: "Nghỉ ngơi đi."

Ôm lấy vị Thần Hắc Ám trong thân thể con quạ, Nguy Dã dần thấy buồn ngủ, cả thân thể lẫn tinh thần đều chìm vào cơn mê, cuộn mình trong chiếc chăn mềm mại.

*

Thuật Thần Giáng mời đến chính là phân thân của Thần. Sau khi truyền sức mạnh cho Nguy Dã, phân thân nhanh chóng biến mất. Khi Thần rời đi, những người khác mới dám tiến lên nói chuyện với Nguy Dã.

"Đại nhân, chúng tôi đã nhờ Tộc Trưởng Tộc Người Lùn luyện chế một cây pháp trượng, trên đó khảm những tinh thể có thể khuếch đại năng lực. Rất thích hợp để ngài sử dụng." Hắn vừa ra khỏi cửa, liền gặp Ma Pháp Sư trong hiệp hội Hắc Ma Pháp, Sean thay mặt mọi người dâng lên cây trượng.

Cây trượng cũ đã bị Kỵ Sĩ Vong Linh làm gãy, vừa lúc cần một cái mới. Hắn nhận lấy và cảm ơn, Sean liên tục xua tay nói không cần cảm ơn, rồi nắm lấy tay hắn, kể ra sự kỳ vọng cùng tôn kính của mọi người đối hắn.

Hắc Ma Pháp Sư bị áp bức đã quá lâu, giờ đây tràn đầy khí thế, chỉ muốn lập tức ra chiến trường. Bị bao quanh bởi ánh mắt hy vọng của họ, Nguy Dã cảm thấy áp lực nặng nề.

Lúc Sean nắm tay hắn thì đám đông ùa đến. Có tín đồ cuồng nhiệt còn cố chạm vào hắn để cảm nhận hơi thở của Thần Hắc Ám.

Nguy Dã thiếu chút nữa thì té ngã, may mắn thay, một đám dây leo bất ngờ chắn ngang, tách đám đông ra, kịp thời cứu hắn.

"Híc." Thật vất vả chạy ra xa, Nguy Dã chỉnh lại mái tóc rối, buồn rầu nói: "Tóc của tôi đều bị kéo rụng, đau quá."

Dây cột tóc Azman tặng đã biến mất từ lúc nào, mái tóc dài rối tung, hơi xoăn, buông xõa trong gió, nhẹ nhàng lay động như mây, khiến người ta khó rời mắt.

Tay chân Nguy Dã luống cuống lại tự làm đau chính mình, bỗng da đầu trở nên nhẹ đi. Azman đã vén tóc cho hắn.

Ngón tay đen sẫm khẽ luồn qua từng sợi tóc, chải vuốt gọn gàng.

Nguy Dã thấy hoa lá bên cạnh mọc ra một cành nhỏ, vươn vào tay Azman, tự xoắn lấy nhau, trong chốc lát biến thành một chiếc trâm tinh xảo.

Nghe nói các Tinh Linh đều có thiên phú nghệ thuật, thì ra là thật.

Azman cài nó lên, buộc tóc hắn thành đuôi ngựa cao. Nguy Dã vô thức chạm lên đỉnh đầu, mỉm cười dịu dàng: "Cảm ơn anh."

Khi mới ra khỏi rừng rậm tính cách của Pháp Sư Vong Linh còn trầm mặt ít nói, nhưng ở bên nhau càng lâu, nụ cười cũng dần xuất hiện nhiều hơn.

Ám Tinh Linh Vương vốn cao quý tao nhã lại hành xử không hợp với dáng vẻ thường ngày. "Ngài ấy đi rồi?"

"Ừ, khi tôi tỉnh dậy, Chủ Thần đã không còn ở trong cơ thể Martin nữa."

Azman nhỏ giọng hỏi: "Ngài ấy thế mà...... để em ngủ trước mặt Ngài sao?"

Nguy Dã: "Có gì không đúng sao?"

Đâu chỉ là không đúng.

Trực giác khiến Azman thấy nặng nề. Hành vi của Thần Hắc Ám không giống cách đối xử với tín đồ hay thủ hạ, mà giống như-

Coi cậu như tài sản riêng, không cho kẻ khác nhìn thấy.

"Ngài có làm gì đặc biệt với em không?" Azman khéo léo dò hỏi.

Nguy Dã khó hiểu nói: "Không có, sao anh hỏi vậy?"

Nhìn gương mặt ngây thơ ấy, sắc mặt Azman đổi vài lần. Cuối cùng, y đưa tay xoa đầu hắn, làm rối mái tóc vừa được buộc gọn.

Nguy Dã giơ tay che lại đầu, không vui mà trừng mắt nhìn y: "Anh làm gì vậy."

Azman thở dài một hơi, thầm nói em thì biết gì.

Pháp Sư nhỏ này quá dễ lừa, lại hoàn toàn tin tưởng Thần Hắc Ám. Nếu lỡ bị bắt đi thì sao?

Nhưng nói ra cũng chẳng ích gì, y đành đổi chủ đề: "Tôi có tin tức."

"Vị Thánh Tử mà em từng nhắc đến, hình như tên Elvis? Giáo hoàng định thoái vị, truyền ngôi cho cậu ấy."

Nguy Dã nhớ lại lần chia tay trước đó, Elvis quyết định gánh vác trách nhiệm thay đổi cục diện. Lòng hắn chợt dấy lên hoài nghi: “Elvis còn trẻ, có thể thuận lợi kế nhiệm được không?”

Azman mỉm cười: "Tất nhiên không dễ như vậy."

"Giáo Hoàng tuy là lãnh tụ đương nhiệm của Giáo Đình, nhưng đã có tuổi. Vài thập niên trước ông ta từng bị thương nặng, thực lực suy giảm, dần mất quyền khống chế Giáo Đình."

"Trong Giáo Đình cũng có nhiều phe phái, quan hệ phức tạp, các Hồng Y Giáo Chủ luôn nhìn chằm chằm vị trí đó. Elvis tuy rằng là người thừa kế mà giáo hoàng xem trọng, nhưng tư lịch cùng thực lực còn chưa đủ, muốn bước lên vị trí Giáo Hoàng còn rất nhiều trở ngại."

"Nhưng hình như Giáo Hoàng đã có cách lấp kín miệng những người khác." Azman như suy tư mà nói: "Tôi nhận được tin tức, ông ta dẫn theo Elvis cùng một số thân tín rời khỏi Quang Minh Thần Điện."

Nghĩ đến lão Giáo Hoàng hiểm độc, trong lòng Nguy Dã dấy lên lo lắng.

Elvis thực sự là người tốt, nhưng người tốt thường dễ bị hãm hại nhất.

*

"Điện hạ, thuốc hôm nay đã chuẩn bị xong.” Bên đây, Giáo Hoàng từ tay kẻ thân tín nhận lấy một lọ thuốc vừa điều chế.

"Ayer, lại đây uống chút đi.” Ông ta mỉm cười hòa nhã, vẫy tay gọi Elvis.

Elvis chậm rãi bước tới, nhận lấy bình thuốc, một hơi uống cạn. Dù thứ dung dịch ấy đục màu đến kỳ lạ, nhưng y không hề phản kháng.

Giáo Hoàng ôn nhu nói: "Đứa trẻ ngoan, con nên sớm nghe lời ta. Đây đều là thuốc bổ do ta dày công chế tác, dùng thảo dược quý hiếm. Con càng nhanh tăng thực lực, ta càng sớm truyền ngôi cho con, phải không?”

Elvis cúi đầu: "Dạ vâng."

Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn ấy, Giáo Hoàng vô cùng hài lòng.

Sự giả dối đã ngấm tận xương tủy ông từ lâu. Chỉ có một thân tín biết bí mật này, nhưng người đó vẫn luôn giữ bộ mặt đoan chính.

Tâm phúc mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, đứng ở một bên, đối với việc này không hề có phản ứng gì.

“Được rồi, ta mệt rồi.” Giáo Hoàng khép đôi mắt già nua đầy nếp nhăn, giọng nói yếu ớt. Ông vẫy tay: “Đưa nó ra ngoài đi.”

Đám tay sai lập mang Elvis ra khỏi phòng.

Một lát sau, khi chỉ còn một mình, Elvis mới chậm rãi mở mắt. Y cúi xuống nhổ ra ngụm thuốc còn ngậm trong miệng, kìm nén cơn ho, rồi dùng ma pháp xóa sạch vết nước trên nền đá.

Sau khi trở lại Thần Điện, y giả vờ nhận lỗi với Giáo Hoàng, vốn định ẩn núp chờ đợi thời cơ, không nghĩ tới Giáo Hoàng vì phòng ngừa y, dứt khoát cho y uống thuốc "con rối" để tiện bề kiểm soát.

Từ lúc phát hiện Giáo Hoàng muốn chiếm cứ thân thể của y, Elvis âm thầm điều tra, trong cuộc truy bắt Hắc Ma Pháp Sư cách đây nhiều thập kỷ, Giáo hoàng từng bị thương cực nặng, tuy không chết, nhưng căn cơ ma pháp lại bị tổn hại, từ Thánh Ma Đạo Sư rơi xuống cảnh giới Đại Ma Đạo Sư.

Giáo Hoàng dần già đi, gần đây vết thương tái phát, mạng sống chẳng còn bao lâu, bởi vậy mới vội vã khống chế y, muốn nhanh chóng sử dụng cấm thuật.

Nhưng Giáo Hoàng đâu biết, cơ thể thuần khiết của Elvis có khả năng kháng độc bẩm sinh. Từ đầu đến cuối, y đều tỉnh táo.

Nghĩ đến người y từng tin tưởng lại mưu đồ đoạt xác của y, trái tim Elvis lạnh đi, ánh mắt cúi thấp, không nói một lời.

Trong đầu lại hiện lên gương mặt của Pháp Sư Vong Linh nọ. Hắn khẽ chạm vào mu bàn tay y, rồi nói: “Đừng buồn.” Nhớ lại khoảnh khắc dịu dàng ngắn ngủi ấy, môi Elvis khẽ cong, sự quyết tâm lóe lên trong mắt.

Trạng thái sức khỏe của Giáo Hoàng  không tốt, lên đường được nửa ngày liền phải nghỉ ngơi, mất mấy ngày, bọn họ mới đến nơi.

Trước mắt là một tòa thánh đường cổ xưa, Ba ngàn năm trước, nơi này từng là Giáo Đường Ánh Sáng, nhưng đã bị hủy hoại trong cuộc chiến giữa các vị Thần. Về sau, nó được cải tạo thành Đài Tưởng Niệm, ghi nhớ những anh hùng đã ngã xuống.

Elvis bước vào nơi này, chỉ cảm thấy có chút châm chọc. Giáo đồ trông giữ Đài Tưởng Niệm đã sớm bị giải tán, y bị đưa tới trung tâm sảnh

Dưới sự chỉ huy của Giáo hoàng, đám thân tín khắc nên một ma trận cổ xưa trên mặt đất.

“Elvis, nằm xuống đây.” Giáo Hoàng chỉ vào trung tâm trận pháp.

Elvis im lặng nằm trên đó, Giáo Hoàng nằm ở bên kia, bàn tay hai người cắt ra một vết thương thật sâu, máu chảy vào rãnh ma pháp.

Lực lượng khổng lồ từ ma pháp trận phía bên kia vọt tới, Elvis biết Giáo Hoàng muốn truyền ma lực của bản thân qua đây trước, y lấy lại bình tĩnh, cắn răng chịu đựng.

Ánh sáng của Quang hệ ma lực hỗn huyết sắc thắp sáng cả tòa Thánh Đường.

Lực lượng từng chút từng chút tăng lên, Đại Ma Pháp Sư, Ma Đạo Sư, Đại Ma Đạo Sư...... Trong khoảng thời gian ngắn, đột phá Đại Ma Đạo Sư. Elvis đột nhiên mở mắt ra. Y xoay người dựng lên, ma lực đứt đoạn, một con dao găm đặt trên cổ Giáo Hoàng.

"Giáo Hoàng điện hạ!" Các thân tín muốn xông tới: "Không được nhúc nhích!" Elvis quát, tay cầm giao găm không hề giao động

Giáo Hoàng kịch liệt ho khan: "Ayer...... A, con chưa từng giết người nhỉ?"

Elvis mím môi, tay chỉ tạm dừng hai giây, quyết đoán nói: "Tạm biệt thầy." Liền đem dao găm đâm vào cổ Giáo Hoàng.

Không nghĩ đến, Giáo Hoàng suy yếu đến tay đều không thể cử động, trong mắt đột nhiên thả ra một đạo ánh sáng, phía trước Elvis phát hiện không ổn, tay đã bị đè lại, áo bào Thần quan trên người y bào bỗng nhiên phát sáng, biến thành lồng giam ánh sáng trói buộc y.

Giáo Hoàng ho khan đẩy dao găm của y ra, cười ha ha: "Con cho rằng ta chỉ cho con uống thuốc"con rối" liền an tâm sao?" Ánh mắt ông đảo qua quần áo trên người Elvis: "Trái tim con đã bị bóng tối mê hoặc, ta sao có thể không phòng bị."

"Không." Elvis lạnh lùng nói: "Chính ông mới là người sa vào bóng tối."

"Con cứ mạnh miệng." Giáo Hoàng kêu người đem Elvis kéo về, lại trào phúng nói: "Đứa trẻ ngoan, ta muốn nói cho con một sự thật đáng buồn. Thật ra từ lúc con trở về nhận sai, ta vốn tin tưởng con, rốt cuộc từ trước tới nay con đều là đứa trẻ nghe lời."

"Đáng tiếc, khi ta vào thư phòng, phát hiện cấm thư ta cất giấu bị phá giải cấm chú." Ông cười lạnh nói: "Mùi hôi thối của Hắc Ám ma pháp, ta dùng mũi đều ngửi thấy!"

Elvis lại bị ấn về chỗ cũ, Giáo Hoàng còn đang tiếp tục nói, ông tựa hồ cực kỳ thống hận Hắc Ám Ma Pháp Sư, tại thời điểm này còn muốn đả kích y: "Là tên Pháp Sư Vong Linh kia hại con, nếu con không làm bạn với cậu ta, thì hôm nay còn có cơ hội sống sót. Thế nào, giờ con có phải cực kỳ hối hận hay không?"

Ánh mắt Elvis trầm xuống, Giáo Hoàng chờ đợi y hối ý, nhưng mà giây tiếp theo, lại thấy y mỉm cười.

Giáo Hoàng thẹn quá thành giận: "Con cười cái gì?!"

"Con chỉ nghĩ là, may mắn em ấy không biết." Elvis chậm rãi nói: "Miễn cho em ấy đau lòng tự trách."

Một cái tát vang dội giáng xuống mặt Elvis. Rồi ngay sau đó, Giáo Hoàng lại vuốt ve gương mặt y, giọng đầy tham lam: "Xém quên mất, thâm thể trẻ tuổi này sắp là của ta."

Ma pháp trận quang mang lại lần nữa sáng lên, sắp tiến hành cấm thuật dời linh hồn.

Elvis không thể động, cả người bắt đầu đau đớn, linh hồn giống như rơi vào hầm băng. Ngay tại khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, từ trên đỉnh đầu, một luồng sáng đen giáng thẳng xuống!

Ầm một tiếng, mặt đất rung chuyển, một phần ma trận sụp đổ.

“Là ai?!” Giáo hoàng kinh hãi gào lên.

Trên tầng hai, một bóng dáng mảnh khảnh hiện ra, lại lần nữa vung lên pháp trượng trong tay.

Một kiếm sĩ thân tín của Giáo Hoàng lao tới, chặn một đòn, gấp giọng nói: "Chúng ta người đông thế mạnh, cậu ta chỉ là một ma pháp sư......"

Còn chưa nói hết, phía sau lại chấn động, Một con ngựa xương từ bầu trời giáng xuống, mang theo một Kỵ Sĩ Vong Linh oai vệ. Trường kiếm vung lên, kỵ sĩ lặng lẽ lao vào đoàn hộ vệ. Trong nháy mắt, máu tươi nhuộm đỏ cả mặt đất, một cuộc thảm sát bắt đầu.

"Pháp Sư Vong Linh --" Sự thay đổi đột ngột khiến giọng nói già nua của Giáo Hoàng nghẹn lại. Ông cúi xuống nhặt con dao găm trên mặt đất, đôi mắt sắc bén lộ rõ vẻ căng thẳng.

Tình thế dường như đã đảo ngược, ông chìa dao vào cổ Elvis để uy hiếp, chỉ là bàn tay lại run rẩy dữ dội.

Nguy Dã trầm ngâm giây lát, đặt pháp trượng xuống rồi ra lệnh cho Kỵ Sĩ Vong Linh rút lui.

Giáo Hoàng mừng rỡ, run rẩy rút ra một cuộn giấy ma thuật, muốn dịch chuyển rời khỏi đây.

Elvis không muốn để ông ta chạy thoát, vội vàng vận dụng ma lực trong cơ thể, nhưng vẫn kém một chút mới hóa giải được lồng giam ánh sáng. Ánh mắt y hướng về phía Nguy Dã, định truyền đạt điều gì, nhưng lại sững sờ. Bởi Nguy Dã đã lấy ra Cung Hủy Diệt.

Bàn tay Giáo Hoàng run rẩy, chậm chạp chạm vào mép cuộn giấy dịch chuyển. Ở phía xa, dây cung hơi kéo ra.

Cánh tay của Pháp Sư không đủ sức, mũi tên run rẩy rời cung, rơi nhẹ xuống đất, cách Giáo Hoàng chỉ vài bước.

Giáo Hoàng bật cười hai tiếng, thân hình lóe sáng mấy lần rồi biến mất.

Kỵ Sĩ Vong Linh nhận lệnh dừng lại, quay đầu nhìn chủ nhân, đôi mắt đỏ rực như đang cười nhạo.

Nguy Dã không quan tâm tới gã, chỉ nhìn mũi tên nguyên tố tan biến, thong thả ung dung đem cung cất đi. Kết thúc công việc.

Elvis thở phào. Đòn tấn công mạnh nhất của Cung Hủy Diệt vốn là đòn đánh vào tinh thần, ảnh hưởng đến bất kỳ ai nằm trong phạm vi. Chấp niệm sống sót của Giáo Hoàng  đã cắn nuốt lý trí, tất nhiên sẽ chết trong ảo cảnh.

Cơ thể căng thẳng của Elvis dần thả lỏng, y ngã xuống đất, dây trói cũng tự giải.

Có tiếng bước chân chậm rãi. Pháp Sư Vong Linh tiến tới.

"Thực xin lỗi, tôi đã nghe hết rồi. Là tôi suýt chút nữa đã hại chết anh."

Elvis chống người ngồi dậy, định mở lời, nhưng Nguy Dã đã mỉm cười nhè nhẹ:“Nhưng không sao.”

“—Giờ tôi không cần phải đau lòng tự trách chính mình nữa.”

Elvis nhìn hắn, phút chốc cũng giương môi cười: "Đúng vậy, không sao rồi, ha ha ha ha." Lần đầu tiên, tiếng nói trong trẻo ấy bật cười vô tư đến thế. Quang Minh Thánh Tử cả người chật vật nằm trên mặt đất, ánh mắt nhìn hắn vẫn tràn đầy ý cười.

Một tiếng động lớn vang lên từ trên cao  xuống, khiến Nguy Dã giật mình, ngỡ vẫn còn địch nhân. Hắn ngẩng đầu, thì ra là Kỵ Sĩ Vong Linh đang điên cuồng đập phá một bức tượng đá.

Chỉ vài giây, tượng và bia tưởng niệm đều tan nát. Nguy Dã thở dài, không biết là vị anh hùng nào gặp xui xẻo, bèn vội triệu hồi gã trở lại.

Sau khi cứu Elvis, Nguy Dã tìm một quán trọ. Elvis mất nhiều máu, tuy rằng có thể sử dụng thuật chữa trị quang hệ để chữa thương, nhưng cơ thể vẫn suy nhược trong thời gian ngắn.

Elvis ngủ say trên giường. Vết thương ngoài da đã lành, làn da trắng mịn sáng rỡ.

Bé ngoan, sớm đã nói sẽ dẫn anh đi, Nguy Dã ngồi ở mép giường cười tủm tỉm mà nghĩ.

Nhớ tới y bị Giáo Hoàng tát một cái, nhịn không được dùng tóc khều khều gương mặt y.

Rõ ràng không dùng lực, nhưng lòng ngực người đàn ông đang ngủ lại kịch liệt phập phồng, đột nhiên mở mắt ra.

Hắn tựa như vừa trải qua ác mộng, đôi mắt run rẩy, hơi thở dồn dập.

"Anh sao vậy?" Nguy Dã lặng lẽ thu hồi hung khí phạm tội: "Còn có chỗ nào không thoải mái sao?"

"Không có, tôi......" Elvis nhìn về phía hắn, rồi vội lảng đi: "Không sao."

“Thật chứ?” Nguy Dã hơi nhíu mày, thấy vẻ mặt y hơi khác thường: “Anh trông rất lạ.”

Khuôn mặt Elvis đỏ bừng như lên bị sốt sau khi mất máu. Tầm mắt y mờ đi, phủ một lớp sương.

"Anh không biết mình phát sốt sao." Nguy Dã lập tức đứng dậy: "Tôi đi mua thuốc."

Nhưng hắn mới vừa xoay người, cổ tay đã bị giữ lại: "Không cần!" Elvis siết lấy da tay mỏng manh của hắn, ngón tay run run siết chặt. “Không phải sốt.”

"Vậy anh bị làm sao?"

"Tôi......" Elvis thì thầm, khó nhọc nói: “Là do Cung Hủy Diệt. Tôi bị nó ảnh hưởng.”

Bởi vì tâm cảnh của y không còn trong sáng.

Elvis đột nhiên ý thức được, y về sau rất khó miễn dịch được công kích tinh thần.

"Hả? Tại sao lại như vậy." Nguy Dã lo lắng nhìn về phía y, cúi người giúp y kiểm tra: "Thực xin lỗi, tôi không biết...... Chẳng phải ở Hỗn Độn Thâm Uyên anh vẫn ổn sao?"

Mùi hương nhè nhẹ lan tỏa khi hắn áp lại gần.

“Đừng!” Elvis vội dùng mu bàn tay che mắt, nhắm chặt như thấy phải ác linh. Hắn thở gấp, nghẹn ngào: “Đừng như vậy…”